Chương 9 - Phúc Tinh Chọn Lựa
Đến nước này cuối cùng cũng chịu nói thật lòng rồi.
Đáng tiếc.
Phúc Tinh và những tòa thành nàng hao hết tâm tư muốn có, bây giờ một thứ cũng không thuộc về nàng.
14
Năm tháng sau, ta thuận lợi chào đời.
Ngày ta ra đời, bầu trời vốn âm u suốt mấy ngày đột nhiên rực sáng muôn đạo hào quang.
Hàng trăm con chim bay vòng quanh phía trên Tam hoàng tử phủ, thật lâu không chịu tản đi.
Theo tiếng khóc đầu tiên của ta, kinh thành đổ xuống một trận mưa.
Ngay trong đêm hôm ấy, phía nam truyền về tin vui khẩn cấp tám trăm dặm.
Nạn hạn hán đã quấy nhiễu địa phương suốt mấy tháng nhờ trận mưa bất ngờ mà hoàn toàn được giải quyết.
Tin vui hết chuyện này đến chuyện khác, khiến văn võ bá quan không còn ai dám nghi ngờ thân phận của ta.
Hoàng tổ phụ vui đến mức ngay trong đêm đã chạy tới Tam hoàng tử phủ, ôm ta mãi không chịu buông tay.
Người lập tức phong ta làm Hộ Quốc Công chúa.
Phụ thân vốn đã chiến công hiển hách, lại lập đại công trong vụ điều tra Lâm gia.
Hoàng tổ phụ chính thức sắc phong phụ thân làm Thái tử, mẫu thân cũng trở thành Thái tử phi mới.
Đúng ngày thứ bảy sau khi ta chào đời, phía biệt viện cũng truyền tin đến.
Lâm Nhã An sinh rồi.
Nhưng đứa trẻ nàng dùng hết sức lực sinh ra lại là một thai chết lưu không còn hơi thở.
Nghe nói sau khi tỉnh lại, nàng siết chặt tay áo thái y không chịu buông.
“Ngươi nhìn lại cho rõ!”
“Nó là Phúc Tinh, sao có thể chết được?”
“Có phải tiện nhân kia đã mua chuộc các ngươi không? Có phải nàng ta hại con ta không!”
Nàng không chịu tin, mỗi ngày đều ôm tã lót lẩm bẩm một mình.
Sau đó, mẫu thân đến thăm nàng.
Nhưng câu đầu tiên Lâm Nhã An nói khi nhìn thấy mẫu thân lại là:
“Ngươi hài lòng rồi chứ?”
“Con gái ngươi trở thành Hộ Quốc Công chúa, Tam hoàng tử cũng làm Thái tử.”
“Nhưng tất cả những thứ này vốn phải thuộc về ta!”
“Nếu không phải ngươi cướp Phúc Tinh, ta vẫn là Thái tử phi, Lâm gia cũng đã lấy được mười hai tòa thành ấy!”
Mẫu thân nhìn nàng hồi lâu, chút thương xót cuối cùng trong mắt cũng dần biến mất.
“Lâm Nhã An, thứ khiến tỷ đau khổ rốt cuộc là mất đi đứa trẻ, hay là mất đi vinh hoa phú quý?”
“Trước đây tỷ luôn miệng nói đứa trẻ chỉ là đứa trẻ, không nên gánh quốc vận thay thiên hạ.”
“Nhưng khi biết mình mang thai, tỷ thậm chí không hỏi trước một câu xem đứa trẻ có bình an hay không mà đã lập tức nhận định nó là Phúc Tinh.”
“Nó còn chưa ra đời, tỷ đã định giá cho nó.”
“Vị trí Đông cung, quốc vận trăm năm, còn có mười hai tòa thành để tặng cho phụ thân và huynh trưởng tỷ.”
“Từ đầu đến cuối tỷ chưa từng xem nó là một đứa trẻ, chỉ xem nó như công cụ giúp Lâm gia mưu cầu vinh hoa phú quý.”
Sắc mặt Lâm Nhã An trắng bệch, mẫu thân cũng không nói thêm, trực tiếp rời khỏi biệt viện.
Sau khi trở về, nàng ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
“Con không cần phải kiếm về bất cứ thứ gì cho bất kỳ ai.”
“Bất kể con có phải Phúc Tinh hay không, con vẫn là bảo bối của mẫu thân.”
Ta nắm lấy một ngón tay nàng, nhoẻn miệng cười.
Mẫu thân nói không sai.
Ta là Phúc Tinh của Đại Lương.
Nhưng trước khi trở thành Phúc Tinh, ta trước hết là đứa con được phụ thân và mẫu thân yêu thương nhất.
— Hết —
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng