Chương 3 - Phu Quân Đã Mất Trở Về
Ta đứng ngoài cửa, bên trong vọng ra tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng.
Tổng quản nhẹ đẩy cửa ra, nha hoàn phía sau lập tức đẩy ta vào trong, rồi đóng cửa lại.
Trong phòng tràn ngập mùi rượu, trên đất đầy những mảnh gốm sứ vỡ nát.
Cơ Hằng đứng chân trần trong phòng, tóc xõa, áo khoác lỏng lẻo khoác trên vai, lớp áo trong bị xé rách để lộ mảng ngực rộng.
Hắn cúi đầu, nhìn ta nặng nề, chậm rãi nói:
“A Nguyệt, ta đau đầu, không ngủ được.”
Nghe hắn gọi ta là “A Nguyệt”, lòng ta chợt chao đảo – chỉ có tên ngốc ấy mới gọi ta như thế.
Ta từ từ bước tới trước mặt hắn, thấy hắn cúi người, tựa đầu lên vai ta, hơi thở nóng hổi phả lên cổ ta.
Mùi rượu trên người hắn rất nồng, chẳng biết đã uống bao nhiêu.
Đột nhiên, hắn bế bổng ta lên, bất chấp ta kinh hô, đi về phía giường nhỏ sau tấm bình phong.
Khi nhận ra hắn định làm gì, ta bắt đầu giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay hắn.
“Không được! Thả ta ra! Không thể… ưm…”
Hắn mang theo mùi rượu phủ xuống môi ta, một tay giữ chặt hai tay ta, tay còn lại gỡ đai áo ta.
“…ư… Liễu Tinh! Không được… Cơ Hằng!”
Người phía trên dường như có một thoáng bừng tỉnh, nhưng rồi đôi môi nóng rực lại phủ xuống lần nữa.
Hắn ghé vào tai ta, gọi ta là A Nguyệt, hết lần này đến lần khác.
Động tác dưới thân ngày càng dữ dội.
Ta vòng tay ôm lấy hắn, khóe mắt rưng lệ, lại bị hắn nhẹ nhàng hôn đi.
Một đêm triền miên.
Sáng hôm sau, ta đau nhức khắp người tỉnh dậy.
Vừa động đậy một chút, người bên cạnh cũng mở mắt.
Cơ Hằng nhìn cảnh giường chiếu hỗn độn, sắc mặt âm trầm.
Từ hôm đó, ta lại được tự do trong phủ, nhưng vẫn không thể bước chân ra ngoài.
Ta nhàn rỗi trong viện suốt ngày, lại bắt đầu bẻ cỏ, thử đan vài món đồ nhỏ.
Nhưng làm thế nào cũng không đẹp bằng những món Liễu Tinh từng làm cho ta.
Liễu Tinh chính là Cơ Hằng, Cơ Hằng hóa ra lại là Liễu Tinh.
Thân vương Cơ Hằng gặp nạn mất trí, bị ta – một tiểu cô nương thôn quê – nhặt được.
Rồi sống qua hai năm như vợ chồng, còn thành thân dưới sự chứng kiến của hàng xóm làng trên xóm dưới.
Một vương gia mà lại biết đan mấy món đồ nhỏ như vậy, từng khiến ta vui cười không dứt.
Vậy mà giờ lại trở mặt phủi sạch, ta càng nghĩ càng giận.
Bực tức giáng mạnh một quyền lên giường, kết quả đau đến suýt khóc.
“Đồ ngốc Liễu Tinh, cái đồ vương gia Cơ Hằng, đồ khốn kiếp!”
Cạch—
Cửa phòng bị đẩy ra.
Ta lập tức ngồi bật dậy từ giường nhỏ, thấy tổng quản với gương mặt khó tả, biểu cảm đầy ngượng ngùng.
“Liễu tiểu nương tử, vương gia đến rồi.”
Vừa dứt lời, một đôi giày đen viền chỉ vàng bước vào.
Không biết hắn có nghe thấy lời ta chửi không, Cơ Hằng mặt không biểu cảm đảo mắt nhìn quanh phòng, ánh nhìn dừng lại nơi mấy món đồ nhỏ trên tay ta một lát.
Ta vội giấu chúng vào tay áo.
“Từ ngày mai, ngươi đến hầu hạ bên cạnh ta. Mỗi tháng phủ sẽ phát lương cho ngươi.”
Có lẽ thấy sắc mặt ta tức giận mà không dám nói, hắn tốt bụng giải thích thêm một câu:
“Nếu rời khỏi phủ, e là chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ bị kẻ thù của bản vương tìm được, đến xương cũng không còn.”
Cơ Hằng cụp mắt, lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm như mực, trong đôi con ngươi màu xám tro ấy ta thấy bóng mình phản chiếu.
Ta bị nhìn đến rối bời trong lòng, vội vàng lảng tránh ánh mắt hắn.
Người trước mặt lại một lần nữa dần trùng khớp với hình bóng trong ký ức của ta.
“…Ừ.”
Ta cúi đầu, phải rất lâu sau mới cảm nhận được ánh mắt trên đỉnh đầu mình rời đi.
“Vương gia, hay là để bà vú Lưu dạy Liễu tiểu nương tử mấy quy củ trong phủ ta…”
“Không cần, bản vương sẽ tự sắp xếp.”
“Vâng vâng, lão nô hồ đồ rồi.”
Sau đó lại là một đoạn trầm mặc kỳ lạ.
“Vương… Vương gia, còn chuyện gì nữa không ạ?”
Ta đương nhiên không tin rằng Cơ Hằng đặc biệt đến đây chỉ để báo cho ta biết ngày mai sẽ đến hầu hạ, nhất định còn có chuyện khác.
Nhưng không biết câu này chọc trúng điểm nào của hắn, người vừa rồi còn xem như hòa nhã, trong nháy mắt sắc mặt sa sầm, hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Tổng quản lau mồ hôi trên trán rồi vội vàng đi theo.
Thật chẳng hiểu nổi!
Tối hôm đó, đã có nha hoàn trong phủ mang đến cho ta mấy bộ y phục mới tinh.
Tổng quản cũng mượn cớ phái người đến nhắc nhở bóng gió: đại khái là việc được hầu hạ bên cạnh vương gia là phúc phận người ta cầu còn chẳng được, ta phải biết thân biết phận, chớ làm điều gì thất lễ.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, ta đã bị bà vú kéo dậy, mắt nhắm mắt mở rửa mặt chải đầu xong liền bị đưa đến trước phòng Cơ Hằng đứng chờ.
Bà vú nói vương gia ít ngủ, tỉnh dậy sớm, lúc thức dậy là lúc khó hầu hạ nhất.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, bên trong phòng truyền ra tiếng gọi người trầm thấp.
Trong đầu ta vẫn là một mớ hỗn độn, chân tay mềm nhũn bước vào phòng, vừa hay chạm mắt với Cơ Hằng đang ngồi dậy trên giường.
Cả người hắn toát ra oán khí âm u, lông mày nhíu lại, trong mắt còn vằn tia máu, trông cứ như cả đêm không ngủ.
Ta cũng chẳng biết phải làm gì, cứ đứng chết trân bên giường nhìn hắn chằm chằm như ngốc.