Chương 5 - Phu Quân Cứu Thư Sinh Nữ
Phụ nhân lập tức im lặng, gật đầu như gà mổ thóc.
“Yên tâm, mẫu thân tuyệt đối không thêm loạn cho các con.”
Đến phòng đã được sắp xếp, khóe miệng ta vẫn còn vương ý cười.
Ai có thể ngờ, Ninh Vương phi nổi tiếng đoan trang hiền thục bên ngoài lại là một người thú vị như vậy.
Khi chỉ còn hai người, Úy Tầm mới gãi má.
“Lời mẫu thân ta nói, nàng đừng để trong lòng.”
Ta nghĩ đến ngày ấy quả thật có quan binh cầm bức họa đối chiếu với ta, nhịn không được hỏi:
“Những lời phu nhân vừa nói đều là thật sao? Ngươi thật sự từng tìm ta?”
11
Nói ra thì “nghiệt duyên” giữa ta và Úy Tầm phải truy ngược về bốn năm trước.
Hắn phụng mệnh diệt phỉ, trên đường hồi kinh bị thân quyến của đám phỉ trả thù, trúng tình cổ.
Để xoa dịu cơn nóng trong người, hắn nhảy xuống sông.
Đúng lúc ta đi ngang qua.
Ta hiểu lầm có người nhảy sông tự vẫn.
Gần như chân trước hắn vừa nhảy xuống, chân sau ta đã vớt hắn lên.
Không ngờ hắn nhìn ta một cái.
Từ đó liền bám lấy ta.
Bám lấy ta nói thân thể hắn nóng, muốn ta giúp hắn.
Ta là người không tham tài, nhưng đối với mỹ nam cũng chẳng có sức chống cự gì.
Không kiềm chế được, phạm phải sai lầm mà nữ nhân khắp thiên hạ đều sẽ phạm.
Khoảng thời gian đó, chúng ta ngày ngày ở bên nhau, đã hẹn ước bên nhau trọn đời.
Không ngờ chiến sự biên cương cấp báo, hắn bị một phong mật thư gấp triệu hồi.
Trước khi đi, hắn đưa ta một tấm lệnh bài.
Hứa rằng sau khi chiến sự kết thúc sẽ trở lại cưới ta.
Cũng dặn rằng trong thời gian ấy nếu có bất cứ chuyện gì, có thể đưa lệnh bài cho lính giữ cổng thành ở kinh thành, bọn họ tự sẽ tìm cách báo cho hắn.
Ban đầu, ta có chờ hắn.
Nhưng nửa năm trôi qua ta vẫn không đợi được người ấy.
Sau đó mẫu thân bệnh mất, phụ thân lao lực thành tật.
Cửa tiệm trong nhà lần lượt bán đi.
Ta cũng dọn khỏi tòa nhà cũ.
Về sau, Chu Tân Thầm đỗ cử nhân, đến cầu hôn ta.
Chàng giúp ta phụng dưỡng phụ thân, lo liệu việc nhà, tận tâm tận lực.
Ta bị thành ý của chàng lay động, cuối cùng gả làm vợ người, dần dần cũng quên đi những chuyện cũ trước kia.
Chỉ là ta không ngờ Úy Tầm vẫn chưa từng từ bỏ việc tìm ta.
Nhất thời ta không biết nói gì.
Úy Tầm cười cười:
“May mà bây giờ đã tìm thấy rồi.”
“Thấy nàng hiện giờ bình an vô sự, không tai không họa, ta cũng xem như yên lòng.”
12
Nói cũng lạ.
Úy Tầm tìm ngọc bội ba ngày.
Vẫn mãi không tìm được.
Hôm nay nói có thể để quên trong thư phòng.
Ngày mai lại nói có thể rơi ở quân doanh.
Ngày này kéo qua ngày khác.
May mà cuộc sống ở vương phủ không tính là buồn chán.
Ban ngày chỉ cần Úy Tầm không ở đó, vương phi liền lén chuồn đến biệt viện trò chuyện với ta.
Bà tính tình hoạt bát, không có dáng vẻ kẻ cả, ở chung rất thoải mái.
Lúc này ta mới biết, khi xưa Ninh Vương cầu cưới vương phi cũng từng hứa đời này chỉ có một người.
Nay hai người đều đã gần năm mươi, Ninh Vương vẫn giữ lời, ân ái như xưa.
Vương phi nói với ta:
“Chuyện kết thân với Hứa Định Viễn chẳng qua là lời nói đùa của bệ hạ trong triều mà thôi.”
“Hai nữ nhi nhà hắn thế nào, chuyện khác ta không biết, nhưng chuyện này ta còn không rõ sao?”
“Đích nữ thì kiêu ngạo, đi đường hận không thể ngẩng cằm lên trời, nhìn ai cũng như người ta thiếu nàng ta hai trăm lượng.”
“Thứ nữ thì hoạt bát, ngày ngày cải nam trang ở bên ngoài xưng huynh gọi đệ với đám công tử nhà giàu, lời đồn không ít.”
Vương phi nói với ta:
“Hôn nhân sai lầm giống như ăn phải một quả mơ chua. Nhổ ra rồi ăn quả ngọt là được.”
“Mơ ngọt còn nhiều, hà tất lưu luyến một quả này?”
Nói rồi, bà đưa cho ta một quả mới. Ta cười nhận lấy.
Cắn một miếng, quả thật rất ngọt.
Ở phủ Ninh Vương sống an ổn, ta cũng không vội thúc giục Úy Tầm.
Chớp mắt đã đến ngày nhị cô nương phủ tướng quân thành hôn.
Phủ thế tử đương nhiên cũng nhận được thiệp mời.
Theo lý mà nói, thứ nữ thành hôn, phủ thế tử chỉ cần gửi một phần lễ mừng lấy lệ là được.
Căn bản không cần đích thân đến dự.
Không ngờ mấy ngày sau, Úy Tầm đặc biệt đến phòng ta, hỏi ý ta.
“Nàng nói ta có nên đi không?”
“Ngươi có赴 hẹn hay không, hỏi ta làm gì?”
Hai má Úy Tầm hơi đỏ:
“Ta muốn hỏi nàng có muốn cùng ta đi không?”
Ta khựng lại một lát, lúc này mới hiểu ý hắn.
Người này muốn để ta đi cùng hắn, mượn danh thế tử để trước mặt mọi người ra oai một phen.
Ta không nhịn được cười:
“Chuyện này không phải cũng học trong thoại bản đấy chứ?”
Hắn không nói gì. Ta nghĩ đến hành động của hắn mấy ngày qua.
Vừa sắp xếp chỗ ở, vừa đổi đủ cách đưa ta đi chơi.
Ta hỏi:
“Úy Tầm, ngươi làm như vậy là đang theo đuổi ta sao?”
Câu hỏi thẳng thắn của ta khiến hắn lúng túng trong thoáng chốc.
Sau đó hắn cũng không che giấu, thành thật đáp một chữ:
“Phải.”
“Ta từng thành hôn một lần.”
“Ta danh tiếng xấu xa.”
“Ta xuất thân thương hộ.”
“Ta là kẻ ăn chơi phóng túng.”
“Ta chỉ cầu một người ở bên trọn đời.”
“Ngoài nàng ra, chẳng ai dám gả cho ta.”
Ta không còn lời nào để nói.
Hắn lấy từ trong túi ra một miếng ngọc bội.
Chính là miếng ngọc đã tìm bao ngày mà vẫn “không tìm thấy”.
Ánh mắt nam nhân nhìn ta thêm vài phần trang trọng.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: