Chương 5 - Phiếu Tha Thứ Cuối Cùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mạnh Thời Việt lắc đầu, không nói nhiều:

“Không sao.”

Người phụ nữ ấy tiếc mạng lắm.

Lúc nhỏ đến mạng của anh cô còn cứu, thậm chí không tiếc làm trái ý bố mẹ để gả cho anh, sao có thể nỡ chết.

Thôi vậy, vẫn đừng vạch trần cô.

Dù sao cũng là vì mình.

Mạnh Thời Việt ngẩng mắt nhìn Thẩm Noãn, tặc lưỡi một tiếng, không hiểu sao lại thấy cô ta hơi chướng mắt.

“Tối nay anh sẽ đưa em đi. Khoản bồi thường tương ứng anh sẽ bảo trợ lý chuyển vào tài khoản cho em.”

Nghĩ đến việc đón Thời Diên về, Mạnh Thời Việt tiện đường đưa Thẩm Noãn theo.

Nhìn cô ta lên máy bay xong, từng tốp hành khách xuống hết lượt này đến lượt khác, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng Thời Diên.

Mạnh Thời Việt bực bội hút thuốc rồi gọi cho trợ lý.

“Kiểm tra thông tin chuyến bay của phu nhân.”

“Tổng giám đốc Mạnh, phu nhân mua rất nhiều vé máy bay… hiện tại không biết cô ấy đã lên chuyến nào.”

Mạnh Thời Việt ném mạnh điện thoại xuống đất.

Trợ lý không biết tình hình, hỏi:

“Tổng giám đốc Mạnh, anh còn đó không?”

Giọng nói ở đầu bên kia dường như cách rất xa, Mạnh Thời Việt không nghe rõ.

Trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.

Phải tìm cô về!

13.

Tôi ngẩn người, nghi ngờ nhìn thời gian.

Còn nửa tháng nữa mới đến thời hạn đã hẹn.

Anh tìm tôi làm gì?

Tôi theo bản năng hỏi thẳng điều trong lòng:

“Anh tìm em làm gì? Thời gian vẫn chưa hết mà?”

Chẳng lẽ Thẩm Noãn lại vu oan hãm hại tôi?

Tôi lập tức phủi sạch quan hệ:

“Từ khi ra nước ngoài, em không liên lạc với bạn bè trong nước.”

Trước ánh mắt khó hiểu của anh,

tôi nói:

“Em không làm hại Thẩm Noãn, anh đừng tìm em gây chuyện.”

“Anh không có ý đó.”

Yết hầu anh chuyển động, cẩn thận nhìn tôi.

“Thẩm Noãn đã bị anh đưa ra nước ngoài rồi. Về nhà nhé?”

Tôi nhìn Mạnh Thời Việt, nghiêm túc nói:

“Em không muốn về.”

“Cũng được.”

Anh hiểu lầm ý tôi.

“Vậy anh ở đây chơi với em thêm mấy ngày, sau đó chúng ta cùng về.”

Anh quen thuộc nhận lấy xe đẩy hàng của tôi.

“Em ở đâu? Anh về cùng em.”

Tôi giật lại xe đẩy:

“Ý em là em không muốn về cùng anh. Em muốn ly hôn.”

Lời vừa dứt, xung quanh im phăng phắc, tiếng ồn ào của đám đông dường như hoàn toàn biến mất.

“Ly hôn? Anh không đồng ý.”

Anh không cảm xúc tiến lên kéo cổ áo tôi.

“Thằng đàn ông hoang dã nào câu mất hồn em rồi? Nó có nhiều tiền bằng anh không? Không phải chỉ là một thằng mặt trắng bám váy phụ nữ đấy chứ?”

“Buông tôi ra!”

Tôi dùng cả tay lẫn chân cố giãy giụa, nhưng Mạnh Thời Việt lại cho rằng tôi chột dạ, ghì chặt lấy tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội vì tức giận.

Tôi giơ tay tát anh một cái.

Mạnh Thời Việt buông tôi ra, mặt nghiêng sang một bên, rồi bật cười:

“Hết giận chưa?”

“Nếu chưa thì tát anh thêm mấy cái?”

Nói rồi anh nắm tay tôi, tự tát thêm mấy cái lên mặt mình.

Gương mặt lập tức đỏ bừng sưng lên.

“Hay là làm cho cân hai bên?”

Anh nhìn tay tôi, nghiêm túc suy nghĩ.

Tôi giật tay khỏi anh, sợ anh lại thấy thích nên không dám tát tiếp.

“Đừng chạm vào tôi! Chuyện ly hôn tôi nghiêm túc, anh suy nghĩ cho kỹ đi.”

“Tôi không ngại khởi kiện đâu.”

14.

Sau ngày hôm đó, Mạnh Thời Việt không xuất hiện nữa.

Nhưng phòng đối diện khách sạn đột nhiên có người chuyển vào.

Xung quanh tôi cũng bắt đầu liên tục xảy ra chuyện tốt.

Khách sạn tổ chức bốc thăm kỷ niệm ngày thành lập, tôi trúng giải được ở miễn phí suốt đời.

Đến nhà hàng trên đỉnh núi ăn cơm cũng có thể bốc trúng suất miễn phí.

Cuộc sống dần tốt đẹp lên, chớp mắt một tháng đã trôi qua.

Một lần nữa sau khi lặn biển trở về khách sạn, trước cửa phòng có một bóng người đứng đó.

Tôi vừa định báo cảnh sát,

người kia gọi:

“Diên Diên, anh đang đợi em.”

Là Mạnh Thời Việt.

Tôi nhìn anh:

“Mạnh Thời Việt, tôi không muốn gặp anh.”

Lời tôi nói không hề nể nang.

“Anh cứ quấn lấy tôi như vậy, đối với tôi chỉ là sự quấy rầy.”

Ánh đèn hành lang mờ tối, bóng đổ dưới xương mày khiến tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh.

“Quấy rầy sao? Xin lỗi.”

Nhưng anh vẫn đứng im trước cửa, không hề nhúc nhích.

Y hệt như trước kia.

Tôi có chút chán ghét:

“Đã xin lỗi thì cút xa một chút!”

“Sau này đừng kiếm cớ tặng đồ cho tôi nữa, tôi không cần. Nếu anh thật sự cảm thấy có lỗi với tôi thì đồng ý ly hôn đi, chia cho tôi nhiều tài sản hơn một chút.”

Cơ thể Mạnh Thời Việt cứng lại.

Một lát sau, anh cầu xin:

“Không thể cho anh thêm một cơ hội sao?”

“Không thể.”

“Dựa vào cái gì?!”

Anh mạnh tay kéo tôi, ép vào góc tối, trong đôi mắt đen sâu đầy tơ máu.

Anh siết chặt vai tôi:

“Em thích ai? Huấn luyện viên lặn kia? Nhân viên pha chế ở quán bar? Hay thằng côn đồ cười cợt lả lơi kia?”

“Anh theo dõi tôi?”

Anh cười lạnh:

“Diên Diên, chúng ta là vợ chồng hợp pháp.”

“Anh chỉ muốn ngăn em làm chuyện ngu ngốc. Anh sẽ không hại em.”

Tôi giơ tay lại tát anh một cái.

Mặt anh lập tức đỏ bừng sưng lên.

“Thế còn kiếp trước?”

“Là anh hại chết tôi. Anh lấy đâu ra mặt mũi để nói câu đó?”

15.

Đồng tử Mạnh Thời Việt co lại, anh buông vai tôi ra.

“Em biết từ khi nào?”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng