Chương 4 - Phế Vật Của Kinh Thành

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một tiếng bạt tai trong trẻo vang dội cắt ngang tiếng kêu gào của Tiêu Minh Đường.

Toàn trường ch /et lặng.

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không dám tin nhìn cảnh trước mắt.

Tiêu Minh Đường bị cái tát này đánh xoay nửa vòng tại chỗ, ngã mạnh xuống đất.

Nàng ta che gương mặt lại sưng lên lần nữa, mờ mịt nhìn người vừa đánh mình.

“Phụ… phụ hoàng?”

Hoàng đế tức đến cả người run rẩy, chỉ vào mũi Tiêu Minh Đường mà chửi ầm lên.

“Nghiệt chướng! Ngươi muốn ch /et thì đừng kéo trẫm theo!”

Tiêu Minh Đường bị mắng đến ngây người.

Nàng ta che mặt, không thể tin nổi nhìn hoàng đế.

“Phụ hoàng… người đánh con? Bọn họ muốn gi/et thân sinh nữ nhi của người đấy!”

“Câm miệng!”

Hoàng đế tức đến hổn hển, lại đá nàng ta một cước.

Ngay sau đó, hoàng thượng lập tức đổi sắc mặt, nói bằng vẻ mặt hiền hòa:

“Thẩm đại tướng quân, hiểu lầm, đây tuyệt đối là hiểu lầm!”

Hoàng đế lau mồ hôi lạnh trên trán, giọng nói cũng run rẩy.

“Trẫm không biết là mấy vị đang làm việc ở đây. Nếu biết, cho trẫm mượn thêm mười lá gan, trẫm cũng không dám dẫn binh tới!”

Cảnh tượng này khiến tất cả khách khứa và Ngự lâm quân có mặt đều sững sờ.

Tiêu Minh Đường càng không thể tin nổi.

“Phụ hoàng! Người điên rồi sao! Người là hoàng đế mà! Vì sao phải sợ một tên tướng quân!”

Nàng ta thét lên, cố gắng đánh thức lý trí của hoàng đế.

Hoàng đế quay đầu hung hăng trừng nàng ta một cái, hận không thể khâu miệng nàng ta lại.

Sợ?

Có thể không sợ sao!

Đại Uyên triều có trăm vạn hùng binh, trong đó tám mươi vạn chỉ nhận soái ấn của Thẩm Chấp.

Lúc quốc khố nghèo đến chuột chạy rong, toàn dựa vào núi vàng núi bạc của Thẩm Nghiễn chống đỡ.

Trên giang hồ, các đại môn phái rục rịch gây sóng gió, chính Cố Trường Hành dùng một thanh kiếm ép bọn họ không dám ngẩng đầu.

Càng khỏi phải nhắc đến thân thể bị tửu sắc bào mòn của chính ông ta, còn phải dựa vào đan dược của Cố Kinh Tuyết để treo mạng.

Chọc vào bốn vị tổ tông sống này.

Đại Uyên triều ngày mai sẽ phải đổi sang họ Thẩm Cố mất!

“Hoàng thượng.”

Nhị ca Thẩm Nghiễn cười híp mắt thu bàn tính vàng lại, đi đến trước mặt hoàng đế.

“Vị đại công chúa vừa nhận về này của người, tính khí thật không nhỏ đâu.”

Huynh ấy chỉ vào Cố Thời Diễn đang nằm đó.

“Nhìn trúng noãn ngọc nối mạng của muội phu ta, không cho thì muốn gi/et người.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Nghiễn dần biến mất, ánh mắt trở nên lạnh thấu xương.

“Món nợ này, người nói xem nên tính thế nào?”

Hoàng đế nhìn theo hướng tay huynh ấy chỉ.

Khi ông ta thấy ta cả người đầy m /áu, cùng Cố Thời Diễn thoi thóp, hai chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ thẳng xuống đất.

“Viên Viên nha đầu… chuyện này… chuyện này…”

Hoàng đế lắp bắp hồi lâu không nói được một câu trọn vẹn.

Ông ta quay đầu nhìn Tiêu Minh Đường, trong mắt đã hiện lên sát ý.

“Ngươi là đồ súc sinh! Trẫm sao lại sinh ra thứ không biết sống ch /et như ngươi!”

Tiêu Minh Đường cuối cùng cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của chuyện này.

“Phụ hoàng! Con là huyết mạch duy nhất của người lưu lạc dân gian mà!”

Nàng ta bò đến bên chân hoàng đế, ôm chặt lấy đùi ông ta.

“Trên người con có ngọc bội hoàng gia, con là nữ nhi duy nhất của người! Người không thể vì người ngoài mà gi/et con!”

Hoàng đế nghe bốn chữ “huyết mạch duy nhất”, đáy mắt thoáng hiện vẻ do dự.

Dưới gối ông ta không có con trai, khó khăn lắm mới tìm lại được nữ nhi này. Nếu gi/et nàng ta, hương hỏa hoàng gia sẽ đứt đoạn.

Ông ta cắn răng nhìn về phía Thẩm Chấp.

“Thẩm tướng quân, nghiệt chướng này quả thật tội đáng muôn ch /et. Nhưng… nể tình trên người nàng chảy huyết mạch hoàng gia, có thể giữ lại cái mạng hèn của nàng hay không?”

“Trẫm bảo đảm, sẽ giam nàng vào lãnh cung, vĩnh viễn không được bước ra nửa bước!”

Thẩm Chấp cười lạnh một tiếng, còn chưa nói gì.

Nhị tỷ Cố Kinh Tuyết vẫn luôn chuyên tâm cứu người đột nhiên đứng dậy.

Nàng chậm rãi đi đến trước mặt Tiêu Minh Đường.

Từ trên cao nhìn xuống nàng ta.

“Huyết mạch hoàng gia?”

Giọng nhị tỷ trong trẻo lạnh lùng như băng, mang theo một tia châm chọc.

“Nếu ngươi nhất quyết nói mình là cành vàng lá ngọc.”

Nàng đột nhiên rút từ trong tay áo ra một cây ngân châm cực nhỏ.

“Vậy bản cung sẽ để ngươi nhìn xem, dưới lớp da mặt của ngươi cất giấu thứ ghê tởm gì!”

Chương 7

Đồng tử Tiêu Minh Đường chợt co rút.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì! Đừng đụng vào ta!”

Nàng ta thét lên, hai tay gắt gao che mặt mình.

“Phụ hoàng cứu con! Nữ nhân điên này muốn hủy dung con!”

Hoàng đế tuy sợ Thẩm Cố hai nhà, nhưng thấy nữ nhi bị ép như vậy, vẫn không nhịn được tiến lên một bước.

“Cố nhị tiểu thư, chuyện này…”

“Hoàng thượng tốt nhất đừng động.”

Nhị tỷ không quay đầu, chỉ lạnh lùng ném ra một câu.

“Nếu không, ta không đảm bảo Cửu Chuyển Tục Mệnh đan trong cơ thể người có đột nhiên mất hiệu lực hay không đâu.”

Hoàng đế lập tức cứng đờ tại chỗ, nửa bước cũng không dám nhúc nhích nữa.

Nhị tỷ từng bước áp sát.

Nàng nhìn Tiêu Minh Đường, cười lạnh một tiếng.

“Vừa rồi ngươi bị đại tỷ ta tát một cái, má bị mảnh kiếm cứa rách.”

Nhị tỷ chỉ vào vết m /áu trên mặt Tiêu Minh Đường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)