Chương 1 - Phế Vật Của Kinh Thành
Chương 1
Kinh thành có hai kẻ phế vật nổi danh.
Một người là ta, Thẩm Viên Viên, đích nữ phủ Thượng thư, chỉ biết ăn cơm.
Một người là thanh mai trúc mã của ta, Cố Thời Diễn, thế tử Ninh Viễn Hầu, đi ba bước lại ho ra m /áu.
Nhưng đại ca ta là Trấn Viễn đại tướng quân gi/et người không chớp mắt, nhị ca ta là thủ phủ giàu nứt đố đổ vách.
Đại tỷ của chàng là minh chủ võ lâm chỉ một thanh trường kiếm trấn áp giang hồ. Nhị tỷ của chàng là thần y khiến người trong giang hồ nghe danh đã sợ mất mật.
Bốn vị Diêm Vương sống tụ lại bàn bạc:
“Nuôi một phế vật cũng là nuôi, chi bằng ghép lại một chỗ, nuôi càng tiện hơn.”
Thế là ta và Cố Thời Diễn thành thân.
Có bốn tôn đại Phật này che chở, sinh hoạt hằng ngày của hai ta chính là đi khắp kinh thành ăn chực uống chực.
Ngày tháng thoải mái vô cùng.
Cho đến hôm qua đại công chúa lưu lạc dân gian nhiều năm được đón hồi cung, mở tiệc linh đình.
Ta nghe nói trên yến tiệc có món tuyết cáp dị vực hiếm thấy, bèn dìu phu quân đi hai bước thở ba hơi của ta đến góp vui.
Vị công chúa mới kia nhìn trúng miếng noãn ngọc phu quân mang bên mình, ám chỉ chàng dâng lên.
Phu quân rụt rè lắc đầu:
“Đây, đây là ngọc nối mạng nhị tỷ cho ta, không thể cho…”
Công chúa nổi giận, lập tức sai ma ma tát phu quân một cái, đánh đến mức chàng phun ra một ngụm m /áu đen.
“Chẳng qua chỉ là một tên ma ốm, bản cung nhìn trúng đồ của ngươi là phúc khí của ngươi!”
Mấy ma ma như lang như hổ lao về phía phu quân.
Ta cười lạnh một tiếng, lấy từ trong tay áo ra một mũi tên báo tin, châm lửa, để nó lao thẳng lên trời.
Dù sao nàng ta cũng không biết, bốn vị huynh tỷ của chúng ta là những tồn tại mà ngay cả hoàng đế cũng phải nhường ba phần!
…
“Hù dọa ai đấy? Chỉ một cái pháo hoa rách mà cũng muốn gọi cứu binh?”
Tiêu Minh Đường lười biếng dựa trên ghế chủ vị.
Trong yến tiệc, có một quan viên mắt sắc mặt mày trắng bệch, vội hạ giọng nói:
“Công chúa điện hạ, cái đó… hình như là tín tiễn của phủ Trấn Viễn tướng quân…”
Người bên cạnh cũng run rẩy theo:
“Tính khí của Thẩm Chấp tướng quân không tốt, lỡ như hắn thật sự đến…”
“Câm miệng!”
Tiêu Minh Đường vỗ mạnh một chưởng xuống bàn.
“Bản cung là đại công chúa do phụ hoàng thân phong! Ca ca của một thần tử, lẽ nào còn lớn hơn bản cung?”
Nàng ta cười lạnh, quét mắt nhìn khắp khách khứa trong sảnh.
“Cho dù hôm nay Thẩm Chấp mọc cánh bay tới đây, hắn cũng phải ngoan ngoãn quỳ dưới chân bản cung dập đầu!”
Khẩu khí này còn lớn hơn cả con tỳ hưu bằng vàng ròng trong kho của nhị ca ta.
Nhưng Cố Thời Diễn trong lòng ta lại lạnh đến đáng sợ.
“Viên Viên…”
Đầu ngón tay chàng run rẩy, khẽ níu lấy tay áo ta.
“Ta lạnh quá.”
Tim ta thắt lại, vội ôm chặt chàng hơn.
Đây chính là vị tổ tông sống được nuông chiều từ nhỏ của ta.
Ngày thường chàng chỉ ho thêm hai tiếng, Cố nhị tỷ đã có thể xách ngân châm đâm khắp trên dưới toàn phủ một lượt.
Vậy mà giờ lại bị người ta tát đến hộc m /áu.
“Đừng sợ.”
Ta ghé sát tai chàng, thấp giọng nói:
“Đại ca bọn họ sẽ đến nhanh thôi.”
Mấy lão ma ma vốn định lao lên, thấy ta đã bắn tín tiễn thì bước chân đều có chút chần chừ.
Bọn họ lui về bên cạnh Tiêu Minh Đường, dáo dác đánh giá chúng ta.
Tiêu Minh Đường nhìn Cố Thời Diễn bằng ánh mắt chán ghét.
“Một tên ma bệnh đi ba bước ho ra m /áu, cũng xứng đeo noãn ngọc tốt như vậy?”
“Người đâu! Lột miếng ngọc kia xuống cho bản cung!”
Phủ binh lập tức xông lên.
Ta thuận tay chộp lấy đĩa tuyết cáp dị vực trên bàn, cả đĩa lẫn canh ném thẳng qua.
“A…”
Tên phủ binh đi đầu bị bỏng, ôm mặt kêu thảm.
“Ta xem ai dám động vào chàng!”
Ta đá lật chiếc bàn dài, chắn trước người phu quân.
Bắp chân ta run bần bật, nhưng con người ta vừa giữ đồ ăn, cũng vừa giữ người.
Khách khứa trong sảnh lập tức nhao nhao.
“Thô bỉ!”
“Dám làm càn trong phủ công chúa!”
“Cô nương Thẩm gia quả nhiên chẳng có quy củ!”
Ta nghe mà muốn bật cười.
Ngày thường thì một câu Thẩm tiểu thư, hai câu Cố thế tử, nay thấy công chúa mới đắc thế, lập tức trở mặt không nhận người.
Bọn họ đại khái cảm thấy, cho dù Thẩm gia và Cố gia có lợi hại đến đâu, cũng không dám vì hai phế vật mà cứng đối cứng với hoàng gia.
Tiêu Minh Đường đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống ta.
“Nếu ngươi đã bảo vệ hắn như vậy, bản cung sẽ thành toàn cho các ngươi.”
Nàng ta quay đầu phân phó thống lĩnh Kim Linh vệ:
“Phong kín bốn cổng. Hôm nay trong phủ công chúa, ngay cả một con chim cũng không được bay ra ngoài.”
Cổng phủ nặng nề ầm ầm khép lại, âm thanh trầm nặng khiến lòng người phát lạnh.
Tiêu Minh Đường đưa tay chỉ về phía Cố Thời Diễn.
“Kéo hắn đến Tẩy Ngọc trì ở hậu viện.”
“Bản cung muốn xem thử, nhúng hắn vào hàn tuyền, miếng ngọc này còn có thể giữ được mạng hắn hay không.”
Sắc mặt ta chợt biến.
Tẩy Ngọc trì dẫn nước từ hàn tuyền dưới lòng đất, mùa hè chỉ đến gần cũng lạnh đến nhức xương.
Với thân thể này của Cố Thời Diễn, nếu thật sự bị ném vào đó, nửa nén hương cũng không chống nổi.
Ta nhào qua muốn bảo vệ chàng, lại bị hai ma ma vai u thịt bắp từ phía sau ghì chặt.
“Buông ta ra!”
Ta liều mạng giãy giụa, cổ tay bị bóp đến đau nhức.
Cố Thời Diễn bị mấy phủ binh thô bạo kéo lê trên đất.
Chàng khó nhọc ngoái đầu lại, giọng yếu ớt:
“Viên Viên… đừng lo cho ta… mau chạy…”
Chạy cái gì mà chạy.
Ta, Thẩm Viên Viên, đúng là phế vật, đúng là thùng cơm, nhưng ta không phải kẻ hèn nhát.
Tiêu Minh Đường đi đến trước mặt ta, dùng hộ giáp nâng cằm ta lên.
“Trừng cái gì mà trừng?”
“Đợi bản cung chơi ch /et hắn, người tiếp theo sẽ đến lượt ngươi.”
Ta nhìn nàng ta chằm chằm, ghi nhớ rõ ràng gương mặt này.
Đợi đại ca đến, ta nhất định phải để huynh ấy ấn mặt nữ nhân này vào canh tuyết cáp mà chà xát.
“Dẫn đi!”
Chương 2
Tẩy Ngọc trì ở hậu viện lạnh lẽo thấu xương.
Cố Thời Diễn vừa bị kéo vào sân đã ho đến gập người, m /áu đen theo khóe miệng chảy xuống.
“Thời Diễn!”
Ta gấp đến đỏ cả hốc mắt, liều mạng muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của đám ma ma.
Nhưng sức bọn họ lớn kinh người, móng tay gần như sắp bấm vào da thịt ta.
Tiêu Minh Đường nghiêng người trên nhuyễn tháp, trong tay ôm một chiếc lò sưởi nhỏ.
“Thật đáng thương.”
Nàng ta chậm rãi nói:
“Kẻ không biết còn tưởng bản cung bắt nạt các ngươi thế nào.”
Nàng ta khẽ nâng cằm.
“Ấn hắn đến bên mép nước.”
Phủ binh thô bạo kéo Cố Thời Diễn đến cạnh ao.
Hàn khí thấu xương lập tức xâm nhập thân thể đơn bạc của chàng.
Cả người chàng run càng dữ dội hơn, sắc môi xanh tím, miếng noãn ngọc bên hông tỏa ra ánh đỏ yếu ớt.
Ta nhìn chằm chằm Tiêu Minh Đường:
“Đại ca ta Thẩm Chấp là Trấn Viễn đại tướng quân, nhị ca Thẩm Nghiễn là thủ phủ thiên hạ.”
“Đại tỷ Cố gia là minh chủ võ lâm Cố Trường Hành, nhị tỷ là thiên hạ đệ nhất thần y Cố Kinh Tuyết. Bọn họ tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”
Ta cố gắng lôi bốn tôn đại Phật này ra để ép nàng ta.
Đổi lại là bất kỳ ai trong kinh thành, nghe thấy mấy cái tên ấy, ít nhất cũng phải run ba lần.
Nhưng Tiêu Minh Đường nghe xong chẳng những không sợ, ngược lại còn cười càng ngông cuồng hơn.
“Khẩu khí lớn thật!”
Nàng ta đi đến trước mặt ta, giơ tay tát ta một cái.
Ta bị đánh nghiêng mặt, trong miệng tràn lên mùi m /áu tanh.
“Khắp gầm trời này, đâu chẳng là đất của vua.”
“Bốn kẻ đó nếu dám tới, bản cung sẽ khép cho bọn họ tội tự tiện xông vào phủ công chúa, có ý đồ mưu nghịch!”
“Đến lúc đó, ngay cả chín tộc Thẩm Cố hai nhà các ngươi, bản cung cũng sẽ tru di cả!”
Ta nhìn nàng ta, bỗng thấy buồn cười.
Đầu óc này e là lúc lưu lạc dân gian đã bị lừa đá qua rồi.
Ngay cả đương kim thánh thượng cũng không dám tùy tiện động vào Thẩm Cố hai nhà, vậy mà nàng ta lại muốn dựa vào sức một mình để tru di chín tộc chúng ta.
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta, đã xem nàng ta như một kẻ ch /et.
Tiêu Minh Đường bị ánh mắt của ta chọc giận.
Nàng ta xoay người đi về phía Cố Thời Diễn, một tay giật sợi dây bên hông chàng.
“Đừng…”
Cố Thời Diễn yếu ớt van xin, liều ch /et bảo vệ miếng ngọc kia.
“Đưa cho bản cung!”
Sợi dây “phựt” một tiếng đứt ra.
Miếng noãn ngọc ôn nhuận ấy lập tức rơi vào tay nàng ta.
“A…”
Cố Thời Diễn đột nhiên co quắp lại, trong cổ họng bật ra một tiếng rên đau đớn đến cực hạn.
Những vệt hàn văn xanh đen từ đầu ngón tay chàng lan ra, chỉ trong chớp mắt đã bò lên cổ.
Đó là hàn độc bị áp chế nhiều năm, nay hoàn toàn bộc phát.
“Thời Diễn! Trả ngọc cho chàng! Trả cho chàng!”
Ta phát điên giãy giụa, cúi đầu cắn mạnh vào cổ tay ma ma.
Ma ma kêu thảm một tiếng rồi buông tay, ta nhào về phía Cố Thời Diễn.
Nhưng lại bị phủ binh ấn xuống phiến đá đã đóng sương.
Tiêu Minh Đường ngồi xổm trước mặt ta, lắc lắc miếng ngọc kia.
“Ôi chao, đúng là một miếng ngọc tốt, sờ vào còn ấm thật.”
Nàng ta đi đến trước mặt ta, ngồi xuống, cầm ngọc lắc qua lắc lại trước mắt ta.
“Muốn lấy à?”
Ta nhìn nàng ta chằm chằm.
“Quỳ xuống.”
Nàng ta cười ác độc:
“Quỳ xuống, học ba tiếng chó sủa, bản cung sẽ cân nhắc trả lại cho ngươi.”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng cười ầm ĩ.
“Đúng! Học chó sủa đi!”
“Đích nữ phủ Thượng thư đường đường chính chính học chó sủa, đúng là trăm năm khó gặp!”
Ta nhìn Cố Thời Diễn thoi thóp, tim đau như sắp nứt ra.
Chỉ cần có thể cứu chàng, đừng nói học chó sủa, cho dù bắt ta ch /et cũng được.
Ta vừa định khuỵu gối, ngón tay lạnh băng đã níu lấy vạt váy ta.
Cố Thời Diễn hơi thở mong manh, nhưng vẫn nghiến răng:
“Không… được… quỳ…”
“Không… được… quỳ…”
Chàng rặn ra ba chữ này từ kẽ răng, trong mắt toàn là cố chấp.
Nụ cười trên mặt Tiêu Minh Đường hoàn toàn biến mất.
“Hay lắm, có cốt khí.”
Nàng ta ném noãn ngọc cho ma ma, lạnh giọng phân phó:
“Ấn hắn xuống ao.”
Phủ binh kéo Cố Thời Diễn dậy, hung hăng ấn nửa người chàng vào hàn trì.
Nước bắn tung tóe, chàng ngay cả tiếng kêu thảm cũng không thể phát ra.
Tiêu Minh Đường thong thả nói:
“Mang móc sắt đến.”
Nàng ta nhìn ta, từng chữ từng chữ một:
“Trước tiên móc đứt một sợi gân tay của hắn. Bản cung muốn xem, hắn còn làm sao nắm lấy vạt váy ngươi.”
“Dừng tay! Các ngươi sẽ gặp báo ứng!”
Ta trợn mắt đến muốn nứt ra, cổ họng đã khản đặc vì gào.
Trên mi Cố Thời Diễn kết một lớp sương, cả người yếu ớt đến cực điểm, nhưng vẫn khó nhọc nghiêng đầu nhìn ta.
“Viên Viên… đừng nhìn…”
Đã đến lúc này rồi, chàng vẫn còn lo ta sẽ sợ.
Nước mắt ta trào ra, hận không thể ăn tươi nuốt sống Tiêu Minh Đường.
Tiêu Minh Đường nhìn bộ dạng đau khổ của chúng ta, đáy mắt toàn là khoái trá.
Đúng lúc móc sắt sắp hạ xuống.
Tiền viện bỗng vang lên một tiếng nổ “ầm” thật lớn, mặt đất cũng rung chuyển.
Chương 3
Ngay sau đó, tiếng vó ngựa như sấm, tiếng rút đao đồng loạt vang lên.
“Thân vệ doanh Trấn Viễn quân có mặt! Phụng mệnh đại tướng quân, đến đón đại tiểu thư hồi phủ!”
“Kẻ cản đường, gi/et không tha!”
Là người của đại ca!
Bọn họ nhìn thấy xuyên vân tiễn, lập tức chạy tới.
Trong lòng ta mừng rỡ.
Sắc mặt Tiêu Minh Đường cứng đờ, ngay sau đó nàng ta cười lạnh, giơ cao một tấm kim lệnh.
“Hoảng cái gì?”
“Loan phượng kim lệnh do phụ hoàng ngự ban ở đây, bản cung có thể điều động ba nghìn Kim Linh vệ trong kinh!”
“Truyền lệnh, kẻ tự tiện xông vào phủ công chúa, luận theo tội mưu nghịch, gi/et ngay tại chỗ!”
Phủ binh lập tức có thêm khí thế.