Chương 4 - Pháo Hôi Sống Lại Quấy Đảo Trò Chơi Xuyên Không
Danh tiếng của Thẩm Dung ở kinh thành coi như đã hỏng, đến vùng quê gần kinh thành này cũng không thể tìm được nhà nào tốt.
Đừng nói đến gia thế, nhân phẩm, chỉ nói đến lòng dũng cảm.
Ai muốn cưới một phụ nhân dám làm loạn ở Hầu phủ, chẳng phải là chán sống rồi sao?
Kế sách gả xa này, phụ thân ta sao có thể không đồng ý.
Ngày hôm sau, phụ thân ta đến tận nơi, bàn bạc chuyện này với lý trưởng.
Hôm đó Thẩm Dung bị đánh, không biết là oán hận hay có mưu đồ khác, trốn trong phòng khóc lóc suốt ngày, không nói một lời.
Mẫu thân ta được phụ thân ta cử đi thuyết phục.
Lúc bôi thuốc cho Thẩm Dung, mẫu thân ta đã nói sơ qua về mối hôn sự này.
Ta tận tai nghe thấy tiếng nàng ta hất đổ túi thuốc, hét ầm lên, rồi lại im lặng sau khi bị mẫu thân ta tát một cái đau điếng.
Ta không khỏi mỉm cười.
Kiếp trước, nàng ta luôn mong muốn trở thành mẫu nghi thiên hạ, ngay cả khi bị đày xuống vùng quê, nàng ta cũng không cam chịu số phận.
Giờ đây, nàng ta phải gả cho một huyện quan nhỏ, lớn hơn nàng ta hai mươi tuổi.
Đối với nàng ta mà nói, chuyện này hẳn là tệ như trời sập đất lở.
Thẩm Dung tuyệt đối không cam tâm.
Nhưng nàng ta bị phụ thân ta sai lão bộc nhốt trong phòng.
7
Sinh thần cô cô sắp đến, ta lấy cớ chúc thọ, nhiều lần cầu xin phụ mẫu, cuối cùng phụ mẫu mới đồng ý cho ta vào kinh.
Mẫu thân ta theo quan niệm "không ra khỏi cửa lớn, không bước khỏi cửa phụ", từ trước đến nay vẫn coi việc nữ nhi đi học vô cùng quái dị.
Nhưng phụ thân ta đã có sắp xếp riêng, lúc này để ta ở nhà, e rằng sẽ bất tiện hơn.
Ta biết phụ thân ta sẽ ép Thẩm Dung lên kiệu hoa nên cố tình đi qua viện nhốt Thẩm Dung vài lần.
Cuối cùng Thẩm Dung cũng tìm được cách, chọc thủng cửa sổ giấy, nhỏ giọng cầu xin ta đến tửu lâu Tự Tại ở kinh thành gửi một lá thư.
Ta sợ hãi nói: "Thân tiểu thư, ta sợ nếu làm vậy, phụ thân ta sẽ đánh chết ta."
Một câu "Thân tiểu thư" đã khiến vẻ mặt của Thẩm Dung thay đổi.
Lúc này, có lẽ chỉ có ta vẫn coi nàng ta là Thân tiểu thư Hầu gia.
Ta muốn nàng ta vẫn đắm chìm trong giấc mộng phù hoa của Hầu phủ ngày trước, càng tỉnh muộn càng tốt.
Cuối cùng, Thẩm Dung tháo chiếc vòng tay trên cổ tay xuống, nghiến răng nói:
"Tiểu muội ngoan, sau khi thành công, ta tuyệt đối sẽ không quên ơn của muội."
Ta nhận lấy chiếc vòng tay, cười nhẹ: "Được thôi: "Thẩm" tiểu thư."
*Thẩm tiếng trung đọc là shěn, Thân tiếng trung đọc là shēn
Thẩm Dung còn nghi ngờ mình nghe nhầm.
8
Kiếp trước, vì ta đánh mắng mà ma ma của Hầu phủ bỏ đi, bỏ qua sự thật vô cùng quan trọng, khiến cho cả nhà đều tin lời một phía của Thẩm Dung.
Bọn họ chỉ nghĩ rằng Hầu phủ ghét bỏ nàng ta là thiên kim giả, khinh thường dòng máu xuất thân nghèo hèn của nàng ta nên mới đuổi nàng ta về.
Thẩm Dung thấy ta bị phụ mẫu trách mắng, mới kéo ta về phe của nàng ta, trở thành một quân cờ để nàng ta lật ngược tình thế sau này.
Sau đó, lại lấy trộm sách luận của ta, dâng cho thái tử.
Nàng ta coi ta như một chiếc thang để leo lên cao, còn nàng ta thì trở thành thái tử phi.
Thẩm Dung, Thẩm Dung.
Kiếp này, ngươi đã mất hết danh tiếng, không còn được thương yêu.
Ta cũng tuyệt đối sẽ không để ngươi sai khiến, xem ngươi sau này còn có thể lật ngược tình thế thế nào!
9
Cỗ xe lăn bánh trên con đường quan lộ, tiến vào kinh thành, bánh xe nghiền nát từng lớp lá khô ở ngoại ô kinh thành.
Ta ngồi trong xe, nhìn cảnh tượng tiêu điều dọc đường, suy nghĩ lại về những chuyện kiếp trước.
Giờ là đầu thu.
Huynh trưởng Thẩm Việt của ta đang theo học ở Quốc Tử Giám, lần này để chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử vào mùa xuân năm sau nên ở nhờ tại phủ của cô cô.
Trước đây, cô cô chỉ có một nữ nhi, sau khi gả đi xa, không tránh khỏi cảm giác cô đơn nên giữ tiểu muội ở bên cạnh, làm bạn lâu năm.
Phụ mẫu ta vì muốn có chỗ dựa cho gia đình sau này, đã từng đề nghị cô cô nhận nuôi tiểu muội.
Nhưng cô phụ đã từ chối khéo.
Dù sao, đại nhân Phủ Doãn cũng có hai thứ tử, không phải không thể sinh con, hà cớ gì phải nhận nuôi nữ nhi của thê huynh.