Chương 16 - Phần Xương Và Phần Thịt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mấy hôm trước, cô cả gửi cho tôi một tin nhắn WeChat.

Cô nói, Thẩm Mạn ra tù rồi.

Nhưng vì có tiền án, không tìm được việc làm, chỉ có thể đi bê tráp rửa bát cho các quán ăn nhỏ.

Còn mẹ tôi, vì lẩn trốn nợ nần trong thời gian dài, cộng thêm việc tinh thần bị đả kích, nên đã bị tai biến liệt giường. Thẩm Mạn không những phải nai lưng đi làm trả nợ, mà còn phải gánh thêm phần chăm sóc người mẹ nằm liệt giường, ngày nào cũng trải qua trong sự chửi rủa, oán trách.

Cô cả cảm thán trong tin nhắn: “Sớm biết có ngày này, thì trước đã không làm thế. Lê Lê à, bây giờ cháu sống tốt rồi, thì đừng so đo tính toán với họ nữa.”

Tôi không trả lời, chặn thẳng liên lạc của cô.

So đo?

Tôi đâu có so đo.

Tôi chỉ đem sự công bằng mà họ từng áp đặt lên tôi, dùng một hình thức khác để trả lại cho họ mà thôi.

“Đang nghĩ gì thế?” Châu Nghiên véo má tôi.

“Đang nghĩ…” Tôi thu dọn mạch suy nghĩ, nháy mắt tinh nghịch với anh, “Mai đi ăn gà rán đi.”

“Được.” Châu Nghiên chiều chuộng vuốt mũi tôi, “Mua hai cái đùi gà thật to. Không chặt ra.”

“Đúng rồi, không chặt.” Tôi phá lên cười.

Đã từng có lúc, tôi nghĩ tình yêu là thứ phải được chia cắt.

Một nửa cho chị, một nửa cho em.

Nhưng bây giờ tôi đã hiểu ra, tình yêu thực sự, là một sự trọn vẹn.

Không cần phải chia cắt, cũng chẳng cần phải cân đo đong đếm.

Nó giống hệt như một chiếc đùi gà to bự nguyên vẹn, bốc khói nghi ngút, được một đôi bàn tay ấm áp, vững vàng đặt vào trong bát của bạn.

Rồi dịu dàng nói với bạn:

“Ăn đi, tất cả là của em đấy.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)