Chương 4 - Oan Hồn Chốn Cũ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Với bằng chứng âm thanh này, tôi đề nghị mọi người giám định kỹ lưỡng, xem có dấu vết ghép tiếng hoặc chỉnh sửa hay không.”

Còn Hạ Tư Niên trực tiếp lấy điện thoại gọi cho đội luật sư.

“Xét thấy tài liệu các người cung cấp có dấu hiệu bôi nhọ ác ý vợ tôi, tôi sẽ liên hệ đội luật sư nhà họ Hạ. Nếu xác nhận đây là vu khống, chúng tôi sẽ khởi kiện.”

Hai người họ đều che chở Thẩm Hiểu Hiểu phía sau.

Dù trái tim đã sớm tê dại, tôi vẫn không nhịn được thấy chua xót.

Năm đó, chính anh trai tìm thấy tôi và đích thân đưa tôi về nhà.

Anh nói anh sẽ đối xử công bằng với tôi và thiên kim giả Thẩm Hiểu Hiểu, rằng ba chúng tôi sẽ cùng sống thật tốt.

Tôi đã tin.

Anh trai quả thật từng đối xử rất tốt với tôi.

Anh chọn quà cho tôi, đưa đón tôi đi học, nói với tất cả mọi người rằng tôi là em gái ruột của anh.

Thậm chí sau khi biết ban đêm tôi hay gặp ác mộng, cửa phòng ngủ của anh luôn để hé một khe.

Những đêm đầu tiên khi vừa được đón về nhà, mỗi lần tôi giật mình tỉnh dậy, ánh sáng ấm áp lọt ra từ khe cửa ấy là niềm an ủi lớn nhất của tôi.

Sau khi trưởng thành, tôi gặp Hạ Tư Niên.

Anh ta cũng từng đối xử với tôi rất tốt.

Anh ta trân trọng mọi thứ của tôi, chữa lành những tổn thương và khổ sở tôi từng chịu trong gia đình cha mẹ nuôi lúc nhỏ.

Anh ta tôn trọng tôi. Khi bên ngoài nghi ngờ thân phận cô gái thôn quê của tôi không xứng làm nữ chủ nhân nhà họ Hạ, anh ta không chút do dự đứng chắn trước mặt tôi.

“Em chỉ cần là chính mình. Vừa là chính mình, vừa yêu anh, vậy là đủ rồi.”

Trong một khoảng thời gian rất dài, anh trai và Hạ Tư Niên khiến tôi cảm thấy những tổn thương thời thơ ấu cũng chẳng còn đáng sợ.

Tôi đã gặp họ. Họ chữa lành tôi, và sẽ yêu tôi mãi mãi.

Nhưng ba năm sau khi chết, tôi tận mắt nhìn họ quan tâm và thiên vị Thẩm Hiểu Hiểu không giới hạn.

Cũng tận mắt nhìn họ ghê tởm và căm hận tôi.

Cuối cùng tôi mới nhìn rõ, những tình yêu mà trước đây tôi nâng niu trong lòng, thật ra mong manh đến mức nào.

Sự cưng chiều của anh trai, sự yêu thương của chồng, chẳng qua chỉ là bong bóng ảo mộng do chính tôi dệt nên.

Chạm nhẹ là vỡ.

Thẩm Thanh Từ, buồn cười thật đấy.

Cuộc đời mày giống như một trò đùa.

Anh linh bên cạnh cảm nhận được cảm xúc của tôi. Nó không biết nói, chỉ dùng má cọ nhẹ vào lòng bàn tay tôi.

Lòng tôi mềm xuống.

Đúng rồi.

Ít nhất tôi vẫn còn đứa trẻ này.

Đứa trẻ toàn tâm toàn ý chỉ quan tâm đến tôi.

Sự ép người của anh trai và Hạ Tư Niên không khiến nhân viên kỹ thuật lùi bước.

Họ tiếp tục phát đoạn ghi âm Thẩm Hiểu Hiểu mổ bụng lấy thai và tạt axit lên người tôi.

Thậm chí sau khi tôi tắt thở, âm thanh cô ta dẫn người phân xác, hạ chú cũng được ghi lại.

Mặt anh trai tôi trắng bệch.

Hạ Tư Niên nôn đầy đất.

Nhưng họ vẫn kiên quyết cho rằng đoạn ghi âm là giả, từ chối thừa nhận tội ác của Thẩm Hiểu Hiểu.

Lần này, cảnh sát rất cứng rắn, cưỡng chế đưa Thẩm Hiểu Hiểu đi với thân phận nghi phạm.

Tối hôm đó, Hạ Tư Niên và anh trai tôi được bí mật mời đến phòng thẩm vấn, nghe buổi thẩm vấn Thẩm Hiểu Hiểu.

Tôi đi theo sau Hạ Tư Niên, nhìn qua tấm kính một chiều.

Ở bên kia, Thẩm Hiểu Hiểu ngồi đối diện một người đàn ông ăn mặc kỳ dị.

Ngay sau đó, anh linh vốn ngoan ngoãn bên cạnh tôi bỗng nổi điên.

Đôi mắt nó đỏ ngầu, nhe nanh về phía người đàn ông kia.

Tôi đỏ mắt ôm anh linh vào lòng dỗ dành, lập tức xác định thân phận người đàn ông đó.

Chính là thầy bùa đã luyện tiểu quỷ cho Thẩm Hiểu Hiểu.

m thanh trong phòng thẩm vấn truyền ra qua thiết bị ghi âm.

Thẩm Hiểu Hiểu tức giận đập bàn:

“Sao ông lại ở đây? Ông có biết thứ ông làm ra đã gây cho tôi bao nhiêu rắc rối không?”

Thầy bùa thờ ơ nhún vai:

“Tiền nào của nấy thôi. Tôi đã nói rồi, mười tỷ mua đứt. Cô không trả nổi, món hàng đương nhiên mất hiệu lực.”

“Tôi là người làm ăn rất công bằng.”

Thẩm Hiểu Hiểu không còn vẻ yếu đuối dịu dàng thường ngày. Gân xanh nổi trên mặt, miệng chửi bới tục tĩu:

“Ông bị bệnh à? Bán cho người khác mấy chục nghìn, bán cho tôi đòi mười tỷ?”

“Ông coi tôi là con ngốc để lừa sao?”

Thầy bùa thoải mái tựa vào lưng ghế, châm một điếu thuốc.

“Cưng à, đừng nóng. Tôi biết bây giờ cô đang gặp chút rắc rối. Đoạn ghi âm kia không thể dùng làm bằng chứng kết tội đúng không?”

Thẩm Hiểu Hiểu há miệng, nhưng không dám nói.

Thầy bùa tự nói tiếp:

“Đừng vội. Trong tay tôi có bằng chứng video. Video giao dịch giữa hai chúng ta, còn có cả kết quả DNA của thứ nhỏ kia.”

“Lúc cô bàn chuyện làm ăn với tôi, điều nên nói và không nên nói, cô đều nói hết rồi.”

7

Thẩm Hiểu Hiểu bật dậy:

“Ông… đồ khốn!”

Thầy bùa tránh cô ta, vẻ mặt thảnh thơi:

“Kẻ tám lạng, người nửa cân thôi.”

“Làm một giao dịch nhé? Cộng thêm những thứ trong tay tôi, mười tỷ vẫn là quá hời đấy.”

Giọng Thẩm Hiểu Hiểu hạ thấp xuống:

“Tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

“Cô không có, nhưng hai con dê béo sau lưng cô có mà.”

“Thẩm Du Bạch, Hạ Tư Niên. Người nào chẳng là miếng thịt béo?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)