Chương 1 - Nương Thân Ấm Áp
Năm ta mười hai tuổi, ở ven sông nhặt được nương thân.
Nàng toàn thân đầy thương tích, bụng lại nhô cao, nằm thoi thóp trong bụi lau sậy.
Ta kéo nàng về nhà, cha dùng nửa năm tiền dành dụm cứu sống nàng.
Nương thân sau khi sinh hạ đệ đệ, ngày ngày đều chải đầu cho ta, gọi ta là bảo bối.
Đời này ta lần đầu tiên thấu hiểu, có nương là cảm giác ấm êm nhường nào.
Nửa năm sau, kinh thành kéo tới một toán nhân mã, vị quý công tử dẫn đầu chỉ thẳng vào mũi nương thân mắng nhiếc: “Tiện nhân, to gan dám tự ý đào hôn, xem ta thu thập ngươi thế nào!”
Hắn một cước đạp đổ cửa nhà ta, muốn cưỡng ép áp giải nương thân và đệ đệ đi.
Ta ôm chặt lấy chân nương thân, khóc thét lên: “Nàng là nương của ta!”
Kẻ kia cười khẩy: “Chỉ dựa vào thứ nghiệt chủng nhỏ nhoi như ngươi sao?”
Hắn không hề hay biết rằng, cha ta, chính là người năm xưa từng khiến toàn cõi giang hồ nghe danh đã táng đởm kinh hồn…
01
Ta tên Chu Vọng, chữ “Vọng” trong hy vọng.
Cha bảo, ta là niềm hy vọng duy nhất của người.
Trước năm mười hai tuổi, thế giới của ta chỉ quanh quẩn bên cha và một thanh thiết kiếm hoen gỉ.
Chúng ta ngụ ở mút đông cùng của thôn xóm, trong một gian mao ốc dột nát.
Cha là một thợ rèn, sớm hôm túc trực bên lò lửa, đồ sắt rèn ra chỉ đổi được vài đồng tiền bèo bọt sống qua ngày.
Đám trẻ trong thôn đứa nào cũng khiếp sợ ta.
Bởi vì ta ẩu đả hung hãn nhất.
Bọn chúng mắng ta là đồ con hoang không nương, ta liền đè nghiến chúng xuống vũng bùn lầy, đánh tới khi chúng khóc lóc gọi cha mới buông tay.
Ta không có nương.
Ta không biết nương là gì.
Ta chỉ biết, mỗi bận đánh nhau xong, cha đều lặng lẽ tra thuốc cho ta.
Tay người thô ráp như vỏ cây khô già cỗi.
Thuốc bôi buốt rát thấu xương, nhưng ta chẳng hề hé răng kêu lấy một tiếng.
Cha dạy, đấng nam nhi đổ máu không đổ lệ.
Thế nhưng ta nào đã phải nam nhi đại trượng phu.
Đêm về, ta vẫn lén lút nghĩ ngợi, nương mang phong vị ra sao.
Là ngọt ngào êm dịu, hay là mặn chát đắng cay.
Hôm ấy, mưa như trút nước.
Ta ra bờ sông mò cá cho cha, toan bồi bổ thân thể hao mòn của người.
Cá chẳng bắt được, lại phát hiện ra một thân ảnh trong bụi lau sậy ngập nước.
Là một nữ nhân.
Nàng toàn thân nhuốm máu, y phục rách tơi bời nhiều chỗ, bùn đất bết dính khắp dung nhan.
Bụng nhô cao, tựa như đang giấu một quả dưa lớn.
Nàng nằm bất động nơi đó, chỉ có lồng ngực là phập phồng yếu ớt.
Lòng ta khi ấy thắt lại một nhịp.
Là người chết sao?
Ta đánh bạo, vươn ngón tay dò thử hơi thở dưới mũi nàng.
Vẫn còn thoi thóp.
Khí tức yếu ớt vô cùng, tựa như sợi tơ mỏng có thể đứt đoạn bất kỳ lúc nào.
Ta chẳng rõ lấy đâu ra sức lực, kéo nàng ra khỏi vũng bùn lầy lội.
Nàng rất nặng, nặng hơn bất kỳ đứa trẻ béo mập nào ta từng đè đánh.
Ta vừa lôi vừa kéo, nhọc nhằn đưa nàng về tới nhà.
Cha trông thấy nàng, sững sờ chết lặng.
Cây búa sắt trên tay người tuột rơi xuống đất, phát ra một tiếng “keng” chát chúa.
“Cha, con nhặt được một người.” Ta thở không ra hơi, hổn hển nói.
Cha bước tới, ngồi thụp xuống, vạch mi mắt nàng ra xem, rồi lại điểm ngón bắt mạch.
Đôi mày người nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
“Nàng trọng thương quá nặng, trong bụng lại đang hoài thai.”
“Cứu được không cha?” Ta hỏi dồn.
Cha rơi vào trầm mặc hồi lâu.
Người nhìn nữ nhân kia, lại quay sang nhìn ta, trong đáy mắt đong đầy nỗi phức tạp mà ta không sao hiểu thấu.
Ta biết rõ cảnh ngộ túng quẫn trong nhà.
Hũ gạo sắp cạn đáy, chứng ho hen của cha cũng mãi chẳng dứt cơn.
Cứu nàng, ắt phải hao tốn rất nhiều tiền bạc.
Không cứu, nàng cầm chắc cái chết nơi đây.
Ta nhìn gương mặt tái nhợt của nàng, chẳng rõ cớ sao nơi đáy lòng lại dâng lên nỗi xót xa khôn xiết.
“Cha…” Ta khẽ kéo vạt áo người.
Cha nhìn ta, cuối cùng nghiến chặt răng.
“Cứu!”
02
Cha dốc sạch số tiền tích cóp bấy lâu.
Đó là một bọc vải thô rách, bọc trong ba tầng ngoài ba lớp, mở ra bên trong là một bọc tiền đồng vụn vặt và mấy mẩu bạc vụn.
Đây là số bạc người vung búa ròng rã suốt nửa năm trời, từng nhát từng nhát gom góp lại từng phân.
Người dùng toàn bộ số tiền ấy mời vị đại phu giỏi nhất trên trấn về khám chữa.
Đại phu bốc rất nhiều thang thuốc, đắng đến nghẹn họng buốt lòng.
Mỗi ngày ta đều lên núi hái thảo dược tươi, giã nát rồi đắp lên từng vết thương lở loét cho nàng.
Cha đem con gà mái già duy nhất biết đẻ trứng trong nhà làm thịt, hầm thang tẩm bổ cho nàng.
Nàng hôn mê suốt ba ngày ba đêm ròng rã.
Sáng ngày thứ tư, ta bưng chén thuốc bước vào, chợt thấy ngón tay nàng khẽ run rẩy động đậy.
Ta kích động la lớn: “Cha! Nàng tỉnh rồi!”
Nàng từ từ mở mắt, ánh nhìn mờ mịt trống rỗng, như phủ một tầng sương khói mông lung.
Nàng nhìn ta, cánh môi mấp máy run rẩy nhưng không thốt nên lời.
Cha bước vào, đặt bát canh gà bên mép giường.
“Uống chút canh lót dạ trước đã.” Giọng cha trầm ấm.
Nàng liếc nhìn cha một cái, trong đáy mắt ngập tràn vẻ cảnh giác và sợ hãi tột cùng.
Ta đỡ nàng ngồi dậy, đưa bát canh đến sát bờ môi nàng.
“Uống đi, uống vào mới mau lại sức.”
Nàng ngập ngừng rất lâu, rồi mới từng hớp nhỏ uống cạn.
Thương thế nàng bình phục rất chậm.
Một tháng sau mới gượng dậy xuống giường đi lại.
Lại qua một tháng nữa, đứa trẻ trong bụng bắt đầu trở dạ chuyển dạ.
Đêm hôm ấy, cha đứng gác ngoài sân suốt một đêm trường, trong phòng vang lên những tiếng kêu la tê tâm liệt phế xé ruột xé gan.
Ta bịt chặt hai tai, trong lòng sợ hãi khôn xiết.
Khi vầng thái dương vừa ló rạng, một tiếng khóc oa oa vang dội xé toạc màn sương sớm.
Đã sinh rồi.
Là một tiểu đệ đệ.
Bé tí teo, da dẻ nhăn nheo, trông hệt như một chú khỉ con đỏ hỏn.
Nàng ôm đệ đệ trong lòng, trên mặt lần đầu tiên hé lộ nụ cười.
Nụ cười ấy tuy nhạt nhòa, nhưng đẹp đẽ khôn cùng.
Tựa như ánh dương ấm áp sau cơn mưa rào.
Kể từ ngày ấy, nàng như biến thành một con người khác hẳn.
Nàng mở lời nhiều hơn, thường bi bô trò chuyện ríu rít cùng đệ đệ.
Cũng thường mỉm cười trìu mến nhìn ta.
Cha đặt tên mới cho nàng, cho ta, và cả đệ đệ.
Đệ đệ tên Chu An, chữ “An” trong bình an.
Nàng nói bản thân đã quên sạch tên họ dĩ vãng, cha liền bảo nàng mang họ Chu cùng ta, gọi là Chu Nhu.
Cha bảo, mong tính tình nàng được nhu hòa dịu dàng, chớ gặp thêm muôn vàn khổ ải truân chuyên.
Ta vẫn giữ tên Chu Vọng.
Chu Nhu trở thành nương thân của ta.
Ta lần đầu tiên biết được, có nương là cảm giác ấm áp nhường nào.
Mỗi sáng sớm, nương thân thức dậy chuẩn bị bữa sáng cho ta, một chiếc bánh ngô nóng hổi, một bát cháo hoa lỏng thơm lừng.
Ăn xong, nàng bảo ta ngồi trên bậu cửa, ân cần chải tóc cho ta.
Tóc ta vừa khô vừa vàng, xơ xác như búi cỏ khô cằn cỗi.
Thế nhưng nương thân lại chải chuốt vô cùng cẩn thận, từng lọn, từng lọn một.
Ngón tay nàng mềm mại, động tác dịu dàng êm ái khôn xiết.
“Vọng nhi là bảo bối của nương.” Nàng vừa chải, vừa khẽ thủ thỉ bên tai.
Bảo bối.
Từ thuở lọt lòng đến nay, đây là lần đầu tiên có người gọi ta tha thiết nhường ấy.
Trái tim ta như được lấp đầy bởi một dòng nước ấm.
Ấm áp vô ngần.
Cha đứng một bên nhìn ngắm, trên môi luôn nở nụ cười hiền hậu.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng