Chương 1 - Nữ Tử Phẫn Nam Trang

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【1】

Triều đình có thiết luật: Tra ra nữ tử nhập sĩ làm quan, đánh trượng đến chết ngay giữa triều, cửu tộc lưu đày sung quân.

Ta nữ phẫn nam trang, chống đỡ trọn vẹn mười một năm chốn triều đường dối trá lọc lừa.

Mười một năm nay, năm mươi hai danh nữ quan đã bại lộ thân phận.

Tảo triều hôm nay, người thứ năm mươi ba đã bị tra ra.

Ta đang chuẩn bị mặc niệm thay nàng…

Nàng ta lại ở ngay giữa đại điện, nhận lấy thánh chỉ phong Nhất phẩm Cáo mệnh.

Hoàng đế cất giọng đều đều: “Như Sương mật báo, kẻ nữ phẫn nam trang làm quan trong triều có tổng cộng chín mươi mốt người, không sót một ai.”

Như Sương đắc ý quay người, nhún mình hành lễ với ta:

“Vị đầu tiên, Binh bộ Lang trung Bùi Văn Xuyên, đứng đầu danh sách.”

Giây tiếp theo, ánh mắt âm lãnh của Hoàng đế ghim chặt lấy ta.

1

Đại điện chìm trong tĩnh mịch.

Lòng ta cười lạnh.

Chính tay ta vớt Như Sương ra từ Giáo Phường ty, dạy nàng ta đọc sách nhận chữ, đưa nàng ta vào Thái y viện làm nữ y.

Nay nàng ta lại lấy oán báo ân!

Giọng Như Sương nũng nịu:

“Bùi tỷ tỷ, tỷ thường dạy bọn muội phải nhẫn nhịn, phải náu mình chờ thời.”

“Nhưng muội muội thật sự không chịu nổi những tháng ngày tối tăm không ánh mặt trời này nữa.”

“Thánh thượng anh minh thần võ, chỉ cần chúng ta thẳng thắn khai báo, Thánh thượng sẽ khoan thứ cho chúng ta thôi.”

“Tỷ xem, giờ muội chẳng phải đã thành Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân rồi sao?”

Nàng ta che miệng cười rộ lên.

“Tỷ tỷ, tỷ cũng mau nhận tội đi, kẻo lại phải chịu nỗi khổ da thịt.”

Ta ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt ngập tràn sát ý của Hoàng đế.

“Vi thần không biết Như Sương phu nhân đang nói gì.”

Giọng ta bình ổn, không nghe ra hỉ nộ.

“Vi thần đường đường là đấng nam nhi bảy thước, lấy đâu ra chuyện là nữ tử?”

Rầm một tiếng!

Hoàng đế đập mạnh tay xuống long kỷ.

“Bùi Văn Xuyên!”

“Ngươi còn dám giảo biện!”

Hoàng đế chỉ thẳng vào mũi ta.

“Đến cả ngày các ngươi tới quý thủy hàng tháng Như Sương còn nhớ rành rành!”

“Mùng ba tháng trước ngươi cáo ốm xin nghỉ, căn bản chẳng phải phong hàn gì cả, mà là nữ tử đau bụng!”

Cả triều xôn xao.

Những đại thần bình thường vẫn xưng huynh gọi đệ với ta, sôi nổi lùi lại ba bước để tránh hiềm nghi.

Ta nhìn gương mặt đắc ý của Như Sương, nở nụ cười châm biếm.

“Như Sương phu nhân ngay cả lúc nào ta tới kỳ nguyệt sự cũng biết, xem ra bình thường không ít lần lục lọi thùng xí của ta rồi!”

“Sở thích đặc thù này, vi thần quả thực bái phục.”

Toàn trường hít sâu một ngụm khí lạnh.

Mặt Như Sương thoáng chốc đỏ bừng.

“Ngươi… ngươi nói hươu nói vượn!”

Nàng ta tức giận giậm chân, quay đầu quỳ rạp xuống đất.

“Thánh thượng! Bùi Văn Xuyên chết đến nơi còn dám sỉ nhục thần thiếp!”

“Thần thiếp một lòng trung thành với Thánh thượng, tuyệt không dung thứ cho loại tiện nhân khi quân phạm thượng này tiếp tục làm vấy bẩn triều đường!”

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, vung tay lên.

“Người đâu!”

“Lột triều phục của Bùi Văn Xuyên ra cho trẫm!”

“Trẫm muốn đích thân nghiệm minh chính thân!”

Cấm quân bên ngoài điện hung thần ác sát xông vào.

Hai thanh đao sáng loáng kề thẳng lên cổ ta.

Lưỡi đao áp sát vào da thịt.

“Bùi Văn Xuyên, trẫm muốn xem thử, dưới bộ quan phục này của ngươi, cất giấu thứ thân thể bẩn thỉu nhường nào!”

Trong ánh mắt Hoàng đế chứa đầy sự hưng phấn tàn nhẫn.

Hắn thích nhất là nhìn những kẻ cao cao tại thượng phải ngã ngựa.

Đặc biệt là nữ nhân.

Ánh mắt Như Sương độc ác.

“Tỷ tỷ, đắc tội rồi.”

Nàng ta đưa tay ra, định kéo thắt lưng của ta.

Ta nhìn nàng ta chằm chằm, đột nhiên mỉm cười.

“Không cần phiền phu nhân làm bẩn tay.”

Ta nghênh đón lưỡi đao, chậm rãi đưa tay lên, đặt vào đai ngọc.

“Nếu Thánh thượng đã muốn xem, vi thần tự cởi.”

Ngón tay ta gẩy một cái, đai ngọc “lạch cạch” rơi xuống đất.

Ngay sau đó, ta mạnh mẽ giật tung áo ngoài.

2

Keng một tiếng!

Một vật nặng trĩu rơi ra từ trong ngực áo ta, đập mạnh xuống lớp gạch vàng.

Trên đó điêu khắc chín con rồng uốn lượn, chính giữa khắc bốn chữ to:

Như trẫm thân lâm ().

Đó là Miễn tử kim bài mà Tiên đế trước lúc lâm chung đã ban cho phụ thân ta!

Trong đại điện phút chốc vắng lặng như tờ.

Những đại thần vừa rồi còn định xem kịch vui, giờ khắc này đều sợ hãi quỳ rạp xuống đất.

Đến cả thanh đao kề trên cổ ta cũng không kìm được mà run rẩy.

Sắc mặt Hoàng đế tái mét.

Hắn gằn từng chữ, nhìn chòng chọc vào tấm kim bài trên mặt đất, khóe mắt giật liên hồi.

“Miễn tử kim bài…”

Hoàng đế nghiến răng nghiến lợi rặn ra bốn chữ này.

Như Sương căn bản không nhận ra thứ này, nàng ta chỉ thấy Hoàng đế dừng tay, lập tức nóng nảy.

“Thánh thượng! Cho dù ả có kim bài, tội khi quân cũng là con đường chết!”

“Ả là nữ nhân! Nữ nhân làm sao có thể giữ kim bài của Tiên đế!”

Chát một tiếng.

Hoàng đế lật tay tát một cái, tát văng Như Sương ra xa.

Như Sương hét thảm một tiếng, khóe miệng rỉ máu.

“Ngu xuẩn! Câm miệng!”

Hoàng đế gầm lên.

Di huấn của Tiên đế, thấy kim bài này như thấy Tiên đế.

Nếu hắn dám công nhiên làm trái, chính là ngỗ nghịch!

Ta thong thả khom người, nhặt kim bài lên.

“Thánh thượng, kim bài này là do Tiên đế ban tặng, có thể miễn cho vi thần một cái chết.”

“Không biết Thánh thượng, còn muốn tiếp tục lột y phục của vi thần nữa không?”

Ta nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế, trong giọng nói đầy vẻ khiêu khích.

Lồng ngực Hoàng đế phập phồng dữ dội, nhưng lại không làm gì được ta.

Hắn nhìn ta chằm chằm, đột nhiên bật cười lạnh lẽo.

“Được, hay cho một Bùi Văn Xuyên.”

“Ngươi có Miễn tử kim bài, trẫm quả thực không thể giết ngươi.”

Hoàng đế xoay người, bước về lại long kỷ ngồi xuống.

“Nhưng kim bài này, chỉ có thể miễn tội chết, không thể miễn tội sống!”

“Ngươi khi quân võng thượng, nữ phẫn nam trang, trẫm quyết không nhân nhượng!”

“Người đâu!”

“Đánh Bùi Văn Xuyên vào khu tử tù của Thiên lao!”

“Không có thánh chỉ của trẫm, bất luận kẻ nào cũng không được vào thăm!”

Cấm quân lập tức tiến lên, trói gô ta lại.

Ta không phản kháng, mặc cho bọn họ áp giải ta xuống.

Lúc đi ngang qua Như Sương, nàng ta đang ôm gò má sưng vù, trừng mắt nhìn ta trân trân.

Trong ánh mắt toàn là sự đố kỵ và oán độc.

Ta mỉm cười với nàng ta.

“Muội muội, tư vị của Cáo mệnh phu nhân này, dễ chịu chứ?”

Khuôn mặt Như Sương phút chốc méo mó.

Không khí dưới tầng chót của Thiên lao tràn ngập mùi thịt rữa và nấm mốc.

Ta bị xích trong gian ngục sâu nhất.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài cửa ngục truyền tới tiếng vòng ngọc va chạm leng keng.

Như Sương khoác áo choàng hoa quý, được cai ngục vây quanh bước vào.

Trong tay nàng ta bưng một hộp thức ăn.

“Tỷ tỷ, tư vị trong ngục này, tỷ đã quen chưa?”

Như Sương cách song sắt, cười tủm tỉm nhìn ta.

“Ta đặc biệt sai Ngự thiện phòng hầm tổ yến cho tỷ, bồi bổ thân thể đấy.”

Nàng ta đặt hộp thức ăn xuống đất, mở nắp ra.

Bên trong căn bản chẳng phải tổ yến gì cả.

Mà là máu chó bốc mùi hôi thối.

“Tỷ tỷ, tỷ chẳng phải thích giả làm nam nhân sao?”

Như Sương che miệng cười nhẹ.

“Thứ máu chó này trừ tà khí tốt nhất, tỷ uống nó đi, biết đâu lại thật sự mọc ra được cái thứ đó của nam nhân đấy.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)