Chương 6 - Nữ Tử Họ Lâm Và Những Âm Mưu Trong Cung
Một quốc mẫu, sao cứ làm những chuyện hẹp hòi như vậy.
Nhưng cố tình ta lại không thể từ chối.
Ta đành gật đầu.
Yến thưởng hoa được tổ chức rất lớn.
Ta lặng lẽ chờ Hoàng hậu ra chiêu, ai ngờ mãi đến lúc cuối cùng đốt pháo hoa cũng không xảy ra chuyện gì.
Đứng bên bờ hồ Thái Minh nhìn pháo hoa bờ đối diện, ta không khỏi thở phào.
Đúng lúc này, một đôi tay đột ngột đẩy mạnh vào lưng ta.
Ta ngã xuống nước.
Trong tiếng ồn ào hỗn loạn, bên bờ truyền đến giọng một nam nhân.
“Lâm tiểu thư! Ta đến cứu nàng!”
Một nam nhân xa lạ nhảy xuống nước, bơi đến bên cạnh ta, vươn tay định ôm eo ta.
Ta trở tay khống chế huyệt đạo của hắn, ấn hắn xuống nước:
“Ngươi là ai? Ai bảo ngươi đến!”
Nam tử đau đến kêu oa oa, bị sặc nước la lớn:
“Ta là con trai Binh bộ Thị lang, là Khương Oánh nói nàng muốn gặp ta nên ta mới đến!”
Ta hiểu rồi.
Khương Oánh không muốn ta gả cho Thái tử, nên dùng cách này hủy hoại thanh danh ta.
Ta vừa định nói, trên bờ đã truyền đến một giọng lạnh lẽo.
“Còn không mau cút!”
Nam tử bị thị vệ đưa đi.
Tiêu Cảnh Uyên vươn tay, kéo ta từ dưới nước lên.
Đợi ta lên bờ, Tiêu Cảnh Uyên cởi áo ngoài của mình khoác kín lên người ta.
Ta nói nhỏ:
“Đa tạ điện hạ.”
Tiêu Cảnh Uyên không nhìn ta, chỉ hạ giọng nói:
“Chuyện hôm nay không liên quan đến Khương Oánh. Dù sao ngươi cũng không xảy ra chuyện, đừng ra ngoài nói bậy.”
Ta không khỏi cười lạnh.
Cả người ta ướt đẫm nước, hơi lạnh từ kẽ xương chui ra, đến mức giọng nói cũng run lên.
“Theo điện hạ, thần nữ bị hủy danh dự không tính là xảy ra chuyện? Hay là thần nữ thật sự chết đuối mới tính là xảy ra chuyện?”
Tiêu Cảnh Uyên sững lại, vừa định mở miệng thì Hoàng hậu tới.
Khương Oánh đi theo phía sau nhìn thấy bên cạnh ta là Tiêu Cảnh Uyên, sắc mặt lập tức thay đổi.
Hoàng hậu lại cười hài lòng.
Các nữ quyến thì thầm với nhau, ánh mắt qua lại giữa Tiêu Cảnh Uyên và ta.
“Lâm tiểu thư như vậy chẳng khác nào mất trong sạch, chắc chắn phải gả cho Thái tử điện hạ rồi…”
Hoàng hậu đi tới, thở dài.
“Thanh Nhan, sao lại bất cẩn như vậy? Lần này may mà Cảnh Uyên ở đây, con mới không nguy hiểm đến tính mạng.”
“Nhưng con là nữ tử chưa xuất giá, chuyện này truyền ra ngoài thì thanh danh sẽ bị hủy. Bổn cung không muốn khiến công thần lạnh lòng, liền ban cho con vị trí Thái tử trắc phi, đến lúc đó con và Khương Oánh cùng vào Đông cung đi.”
Y phục ướt đẫm dính sát vào người, ta lạnh đến răng va vào nhau, nhưng giọng ta còn lạnh hơn nước:
“Hoàng hậu nương nương, thần nữ không nguyện ý.”
Ý cười của Hoàng hậu càng sâu:
“Trước mắt bao người, con không gả cũng phải gả.”
Đầu lối hoa bỗng truyền đến một trận tiếng bước chân hỗn loạn.
Mọi người quay đầu, liền nhìn thấy Tiêu Quân Diễn từ đầu lối hoa đi tới.
Bước chân không nhanh không chậm, trên mặt vẫn mang nụ cười hờ hững quen thuộc.
Nhưng nhìn kỹ, đáy mắt hắn không có ý cười, thậm chí còn mang theo một tia lạnh lẽo hiếm thấy.
Hắn đi đến gần, tùy ý hành lễ:
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng hậu thu lại nụ cười:
“Quân Diễn có chuyện gì?”
“Là chuyện vui.”
Tiêu Quân Diễn cong mắt cười, đi đến bên cạnh ta, đưa tay ra.
Hắn trực tiếp cởi áo ngoài của Tiêu Cảnh Uyên trên người ta xuống, khoác áo của mình lên.
Thái giám phía sau mở thánh chỉ màu vàng sáng trong tay.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết!”
Mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Giọng thái giám vang dội quanh ngự hoa viên.
“Đặc biệt ban hôn Võ An Quân Tiêu Quân Diễn và Lâm thị Thanh Nhan, chọn ngày lành thành hôn. Khâm thử!”
Chương 7
Thánh chỉ tuyên xong, khung cảnh yên tĩnh một lúc lâu.
Vẫn là Tiêu Quân Diễn lên tiếng trước:
“Đa tạ phụ hoàng, nhi thần tiếp chỉ!”
Ta cũng hoàn hồn:
“Thần nữ tiếp chỉ, tạ bệ hạ long ân.”
Ta nhận thánh chỉ, siết chặt trong tay.
Hoàng hậu đứng dậy, vội vàng chất vấn:
“Quân Diễn, sao con có thể thành hôn trước hoàng huynh của con? Như vậy còn ra thể thống gì!”
Tiêu Quân Diễn vẫn là dáng vẻ cà lơ phất phơ ấy, chắp tay.
“Xin Hoàng hậu nương nương thứ lỗi, Hoàng tổ mẫu thúc giục gấp, tâm nguyện lớn nhất của người là muốn nhìn thấy nhi thần thành hôn.”
Hoàng hậu chỉ có thể nuốt cơn giận xuống.
Thái hậu tuổi đã cao, quả thật từng nhắc mấy lần muốn nhìn Võ An Quân thành gia.
Hoàng đế hiếu thuận, Thái hậu đã mở lời, tất nhiên ông sẽ không ngăn cản.
Dù cách lớp lụa mỏng của mũ che mặt, ta cũng cảm nhận được ánh mắt Tiêu Cảnh Uyên rơi trên người mình.
Tiêu Quân Diễn cũng nhận ra, trực tiếp bước lên một bước, chắn cả người ta phía sau.
Lại đi qua trả áo ngoài cho Tiêu Cảnh Uyên.
“Lần này đa tạ hoàng huynh.”
Tiêu Cảnh Uyên nhận lấy, ánh mắt vượt qua hắn, rơi xuống áo choàng đỏ tươi trên vai ta.
Ngón tay hắn khẽ siết lại, mặt lại không có biểu cảm gì:
“Cũng chúc mừng hoàng đệ.”
Tiêu Quân Diễn cười, xoay người nói với Hoàng hậu:
“Hoàng hậu nương nương, nhi thần đưa Thanh Nhan đi thay y phục trước. Nàng ướt cả người thế này, đứng tiếp sẽ sinh bệnh mất.”
Hai chữ “Thanh Nhan” từ miệng hắn nói ra tự nhiên như đã gọi rất nhiều năm.