Chương 12 - Nữ Tử Giả Nam Trang Và Tiểu Tướng Quân
Sắc mặt Triệu Bình hiện rõ vẻ “thì ra là vậy”: “Ồ… nữ huynh đệ à…”
Chữ vừa buông ra, hắn rốt cuộc cũng phản ứng lại, như sét đánh ngang tai, cứng đờ tại chỗ.
“…Hả?”
14
Triệu Bình đồng ý bảo toàn tính mạng cho ta, lời hứa ấy chẳng khác nào viên định tâm hoàn.
Chỉ là, hắn vốn cũng lén lút trà trộn vào quân doanh, hiện thời cũng là tượng đất qua sông, chẳng có thực quyền trong tay. Nếu giờ ta đem thân phận ra thú nhận, chỉ e cũng sẽ bị quân pháp xử trí ngay tại chỗ.
Cho nên mọi an bài vẫn phải đợi đến khi khải hoàn hồi triều, mới mong yên ổn.
Những ngày này, tuy lòng ta ngứa ngáy khó nhịn, nhưng cũng chẳng thể nói rõ với Tô Húc.
Bởi lẽ ta vẫn là “nam nhân”, là “gã phụ lòng” mà trong mắt Tô Húc, hành sự cổ quái, thái độ bất định, khó dò khó đoán.
“Tiết Văn Quân.”
Ta đang thất thần, một giọng nói thanh lãnh xé tan mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Ta hoàn hồn lại, ngón tay run lên, mới phát hiện mình đang cầm một lá cờ nhỏ, do dự cắm tới cắm lui trên sa bàn.
Ngẩng đầu, chỉ thấy Tô Húc, phu tử, cùng mấy vị tướng quân, mưu sĩ khác đều nghiêm nghị nhìn ta.
“Ngươi xác định đi đường này?” Tô Húc nhắc nhở.
Ta cúi đầu nhìn, thì ra lá cờ đại diện cho tiền đội bị ta cắm bừa vào một chỗ hiểm yếu.
Lòng không khỏi chấn động.
Vội rút cờ về, suy nghĩ chốc lát, mới đổi sang một vị trí khác an toàn hơn.
“Không… xin lỗi, vừa rồi ta…”
Tô Húc mặc khinh giáp, càng làm nổi bật dáng người cương nghị lạnh lẽo, ánh mắt băng lãnh soi rọi hình bóng thất thần của ta.
“Quân cơ trọng yếu, liên quan đến sinh tử muôn vạn binh mã, sự an nguy của xã tắc mới là chuyện khẩn yếu nhất lúc này.”
Hắn ngắt lời ta, thanh âm nghiêm khắc, mang theo thái độ công tư phân minh.
“Dù ngươi có việc gì vướng bận, cũng không thể lơ là nơi quân doanh. Ta từng nói rồi, nơi này không phải chỗ giỡn chơi.”
Lời lẽ ấy lạnh lùng xa cách, phảng phất như quay trở lại thuở ta mới nhập doanh, hắn chán ghét, khinh miệt chẳng buồn che giấu.
Ta ngầm bấm vào lòng bàn tay, mới gắng đưa tinh thần trở lại sa bàn, chuyên chú như trước.
Hội nghị vừa kết thúc, mọi người lần lượt lui ra, ta cố tình chậm lại một bước, đuổi theo Tô Húc:
“Tiểu tướng quân, xin thứ lỗi. Vừa rồi là ta thất thần.”
Tô Húc không liếc ta lấy một cái, giọng nói lạnh như băng.
“Ngươi không cần xin lỗi ta.”
“Nhưng nếu vì sai sót của ngươi mà khiến chiến trường tổn thất không thể cứu vãn, thì người ngươi phải xin lỗi là hàng vạn tướng sĩ đã bỏ mình.”
“Ta hiểu rồi.”
Tô Húc liếc ta một cái, đoạn xoay người bỏ đi.
Ta nghiến răng, vẫn không cam lòng gọi hắn lại:
“Tô Húc.”
“Ta không phải không thích ngươi, đêm ấy ta chỉ là—”
“Không cần nói nữa.” Hắn bỗng ngắt lời ta, sải bước nhanh hơn: “Ta không muốn nghe.”
Rồi vội vã rảo bước đến mã doanh.
Hắn đối với ta thế này, đại khái là do hôm ấy ta đánh hắn ngất rồi đi tìm Triệu Bình, mà hắn chẳng bao lâu đã tỉnh, vừa vặn thấy được.
Có lẽ lại hiểu lầm ta và Triệu Bình ám muội, lập tức nổi trận lôi đình, mặc ta dỗ dành thế nào cũng không xuôi.
Quan hệ giữa ta và hắn giờ đây tựa như bị phủ một tầng băng, khách khí lại lạnh nhạt.
Bày mưu hiến kế, ánh mắt hắn vĩnh viễn chỉ dừng nơi sa bàn, chưa từng phân ta lấy nửa phần.
Điểm binh thao luyện, hắn đi qua cũng chẳng còn liếc mắt nhìn thêm.
Ngay cả lúc ăn ở trại bếp, thân ảnh hắn cũng chẳng thấy, khẩu phần của ta lại quay về bữa cơm trắng cháo loãng như trước.
Tựa như những rượu ngon món quý kia, chỉ là một giấc mộng.
Quả thật, như lời Tô Húc từng nói, quân cơ hệ trọng, xã tắc là đầu.
Ta thu lại mọi tâm niệm, một lòng một dạ chuyên chú vào việc bày mưu tính kế, chỉ mong trong trận huyết chiến sắp tới, có thể giúp quân ta đoạt lấy biên cương, khải hoàn trở về.
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, thám mã cấp báo, tám nghìn thiết kỵ Hung Nô đã giáp mặt tiền quân của ta.
“Điểm binh, xuất phát.”
Khói lửa đã bốc, đao binh dấy khởi, mệnh lệnh của Tô Húc ngắn gọn quả quyết, không dư một lời.
Ta chen khỏi đám đông chạy đến bên ngựa hắn, nắm chặt vạt áo hắn.
“Tô Húc.”
Ánh mắt hắn rũ xuống, không còn né tránh nữa.
Ta nuốt khan một ngụm, sống mũi cay cay, giọng nghẹn ngào:
“Nhất định phải bình an trở về.”
Hắn nhìn ta thật lâu, ánh mắt ấy khiến lòng ta phát lạnh, sợ hắn lại thốt ra điều gì như di ngôn.
Mãi một lúc sau, hắn mới lên tiếng:
“Ừm.”
15
Trận này so với dự liệu ban đầu, quả thật càng thêm giằng co khốc liệt.
Tô Húc dẫn binh xuất chinh đã mười ngày, tin báo truyền về khi tốt khi xấu, tựa như gió mây ngoài ải, biến ảo khôn lường.
May thay điều ta lo sợ nhất vẫn chưa từng xảy ra.
Ta cùng phu tử và các mưu sĩ thủ hậu doanh nơi sau, ngày đêm không nghỉ, căn cứ tin tức rải rác truyền về mà suy diễn trên bản đồ. Mắt ngập ánh lửa trại, lòng lại phấp phỏng theo từng sát khí xa nơi trăm dặm.
Cuối cùng, lại kiên trì thêm bảy ngày, tin thắng trận như một tiếng sấm đầu xuân bổ rách tầng mây u ám, truyền khắp đại doanh.
Tô Húc dẫn theo ba quân uy vũ, dẫm mưa trở về, bóng ngựa tung bọt nước trắng xóa trong đêm tối mịt mùng.
Chư tướng trong doanh đồng loạt xông ra nghênh đón, vây quanh hắn, hò reo đưa hắn hồi doanh.
Ta đứng trong trướng lặng lẽ vén rèm nhìn ra, thấy hắn giữa hàng lông mày đầy vẻ mệt mỏi, nhưng lại nhuộm lên ý cười đã lâu chưa gặp, trong lòng chợt dậy sóng.
Biên cương yên ổn, thì ngày khải hoàn hồi triều cũng chẳng còn xa nữa.
Tới lúc ấy, ta có thể đường đường chính chính lấy thân phận nữ tử, đứng trước mặt hắn.
“Tô Húc, nếu ta là nữ tử, chàng có bằng lòng làm phu quân ta chăng?”
Ta đang nghĩ đến đó, bỗng nghe trong đám đông có tiếng cười hò reo, một lão binh mặt đỏ rực chen lên phía trước, lớn tiếng hô:
“Chư huynh đệ! Vừa mới nhận được tin! Đặc sứ triều đình đã lên đường, không mấy chốc sẽ tới! Tiểu tướng quân lần này lập đại công hiển hách! Đến lúc đó chắc chắn thăng quan tiến tước! Chúng ta cũng được thơm lây!”
Tô Húc vội khoát tay lia lịa, cười mang chút mỏi mệt:
“Công lao là của huynh đệ đồng lòng đánh ra, sao có thể nói là một mình Tô mỗ nhận hết?”
Có người hớn hở tiếp lời:
“Nào chỉ là thăng quan tiến tước! Ta nghe nói Thánh thượng nhà ta xưa nay ưa chuyện đẹp đôi, mỗi khi tướng trẻ có công khải hoàn, mười phần có đến tám chín là được ban hôn đó! Tiểu tướng quân ta đây tuổi trẻ tài cao, diện mạo lại xuất chúng, nói không chừng vừa hồi triều, Thánh thượng liền ban cho một vị mỹ nhân như hoa như ngọc làm tướng phu nhân! Lúc ấy giai nhân trong ngực, tiền đồ như gấm, chẳng phải là sống như thần tiên ư!”
Tô Húc vừa nghe, bỗng nhiên cả người khựng lại, ý cười trên mặt cũng tắt ngấm.
Gì cơ? Ban hôn?
Tim ta cũng như bị ai bóp chặt.
Ta trừng mắt nhìn qua chẳng ngờ lại bắt gặp ánh mắt Tô Húc đang đảo quanh tìm kiếm.
Ánh mắt hai người giao nhau, Tô Húc khẽ nhíu mày, ánh nhìn sâu thẳm, không rõ đang suy nghĩ điều chi.
Ta chớp mắt mấy cái, lòng không cầm được mà hoảng hốt.
Ban hôn cho Tô Húc?!
Làm sao được!
Hắn chẳng phải là muốn làm phu quân của ta hay sao!
Nghĩ vậy, ta xoay người chạy khỏi trướng, hướng về một nơi khác trong doanh mà phóng đi.
Nào ngờ, sau lưng ta, Tô Húc nhìn thấy ta bỏ chạy thì trong lòng càng thêm rối loạn.
Hắn lập tức thoát khỏi đám đông, vội vã đuổi theo hướng ta vừa đứng, nhưng khi đến nơi chỉ còn thấy màn trướng lay động, chẳng rõ ta đã chui tọt vào đâu mất.
Ngày hôm sau, cả đại doanh như nổ tung.