Chương 6 - Nữ Tử Của Quyền Lực
Dưới ánh trăng, thiếu niên mặt như ngọc tạc, nhưng không có vẻ ôn nhuận của công tử Trung Nguyên, ngược lại lộ ra một luồng tà khí dị vực.
Hắn mặc một bộ y phục thêu đầy đồ đằng màu đỏ sẫm và mực đen, trên tóc quấn bạc chạm hoa lấp lánh, chiếc vòng bạc trên cổ theo động tác của thiếu niên mà leng keng vang lên.
Giọng ta yếu ớt:
“Cứu ta…”
12
Ánh mặt trời chói mắt đánh thức ta. Ta đang ở trong một trại lạ lẫm.
Thiếu niên cứu ta tối qua cười lộ ra chiếc răng nanh nhỏ:
“Tỷ tỷ tỉnh rồi!”
Ta co người vào trong giường, cảnh giác đánh giá thiếu niên:
“Hôm qua đa tạ ngươi cứu ta, đợi ta có tiền tài rồi sẽ đến báo đáp ngươi.”
Thiếu niên bị ta nhìn đến đỏ mặt, nói năng lắp bắp:
“Không sao, ta cứu tỷ cũng không phải vì báo đáp.”
“Không bằng tỷ tỷ cứ ở lại đây tĩnh dưỡng thêm mấy ngày trước?”
Thấy thiếu niên cũng không có ý xấu, ta gật đầu.
Nếu Tạ Tranh Hàn phát hiện ta biến mất, nhất định sẽ phái người truy tra.
Trưởng tỷ tất nhiên cũng sẽ không chịu thôi.
Nơi này ở sâu trong núi, dễ bề ẩn náu.
Thiếu niên nói với ta hắn tên là Lâu Kim Ngọc.
Ta trầm mặc một lát.
“Ta tên là… Diệp Trán Xuân.”
Từ nay về sau, ta vứt bỏ họ cha, theo họ của mẫu thân.
Cái tên Cố Trán Xuân này, cứ để theo mây khói quá khứ ở lại kinh thành.
Đời này chỉ còn Diệp Trán Xuân.
Lâu Kim Ngọc dường như có uy vọng rất lớn, tất cả người trong trại đều rất sợ hắn.
Ta nghe người trong trại gọi hắn:
“Thiếu tộc trưởng.”
Ta ở trong trại làm tiên sinh dạy học.
Bọn trẻ nghe nói ta ở cùng Lâu Kim Ngọc, liền cẩn thận nhắc nhở:
“A tỷ, tỷ phải cẩn thận thiếu tộc trưởng.”
Nhưng lại không chịu nói vì sao.
Dưới sự truy hỏi hết lần này đến lần khác của ta.
Cuối cùng bọn chúng mới nói:
“Bởi vì thiếu tộc trưởng biết luyện cổ giết người.”
Ta cũng không kinh ngạc.
Lâu Kim Ngọc có một gian phòng chứa toàn những loại côn trùng kỳ lạ.
Kết hợp với lời đồn về trại Miêu, ít nhiều ta cũng đoán được.
Tối ấy về nhà, ta cố ý nhắc đến chuyện này để trêu hắn.
Lâu Kim Ngọc nghiêm túc giải thích với ta:
“Trong tộc có quy củ, không được tùy tiện hạ cổ. Hơn nữa mỗi loại cổ đều được ghi chép trong sổ, kẻ vi phạm sẽ bị trọng phạt trục xuất.”
Ta có thể cảm nhận được, Lâu Kim Ngọc không có ác ý với ta.
Thậm chí hắn còn sợ ta buồn chán, thường mang về cho ta những loài bướm hiếm thấy trên đời.
Mỗi lần ra ngoài trở về, hắn lại mang đến loài hoa ta chưa từng thấy.
“Đất Ung Châu cằn cỗi, chỉ có một loài hoa lấy trời xanh làm màn, hiên ngang cắm rễ, tên là thục quỳ.”
Tai Lâu Kim Ngọc đỏ đến như sắp nhỏ máu:
“Nó rất giống tỷ, nên ta hái về cho tỷ.”
Ta thật lòng bật cười:
“Lâu Kim Ngọc, có phải ngươi thích ta không?”
Tay Lâu Kim Ngọc lúng túng cọ vào tay áo, bạc sức trên người theo động tác của hắn mà leng keng vang lên, giống như tiếng tim thiếu niên đập.
Rất lâu sau, thiếu niên mới rầu rĩ đáp:
“Phải.”
Vướng mắc với Tạ Tranh Hàn hai đời, chỉ có nghẹt thở và thù hận.
Đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được tấm chân tình mãnh liệt của một thiếu niên.
Ngày sinh thần của ta, Lâu Kim Ngọc căng thẳng lấy ra từ sau lưng một bộ giá y đỏ rực.
Trên áo thêu đầy chim lành thú quý, bạc sức tầng tầng rủ xuống, đủ để nhìn ra tâm ý của người chuẩn bị.
Lâu Kim Ngọc ngượng ngùng gãi đầu:
“Ta kết hợp phong tục Trung Nguyên của tỷ và phong tục trại Miêu, thêu cho tỷ bộ giá y này.”
“Ý ta là, tỷ có nguyện ý gả cho ta không?”
Ta cười rạng rỡ:
“Ta nguyện ý!”
Đêm đại hôn, Lâu Kim Ngọc trước mặt ta nuốt xuống một con cổ trùng.
“Vật này tên là Vạn Tình cổ. Nếu ta phụ nàng, ắt sẽ thất khiếu chảy máu mà chết.”
Cuộc sống sau hôn nhân đúng như ta tưởng tượng.
Hạnh phúc bình đạm.
Ta dạy hắn đọc sách biết chữ, hắn dạy ta phân biệt cổ trùng.
Khi trời mưa thì che ô dạo bước trên đường đá xanh khi thời tiết đẹp thì ngắm mây cuộn mây tan.
13
Mấy ngày nay Lâu Kim Triều xuống núi giúp người giải cổ.
Sau khi dạy học trở về, trong nhà chỉ có một mình ta.
Cổng sân khép hờ, trong sân tĩnh lặng đến quỷ dị.
Ta đẩy cửa sân ra, tim liền trầm xuống.
Hắn đến rồi.
Một thân áo đen, đứng ngược sáng giữa sân, khóe môi ngậm cười:
“Trán Xuân nàng khiến ta tìm thật khổ.”
Cảm giác áp bách không đâu không có như một bàn tay vô hình, siết chặt lấy hô hấp của ta.
Bước chân ta hơi khựng lại, đầu ngón tay đột nhiên siết chặt, xoay người bỏ chạy.
Ngoài sân nhanh chóng bị một vòng thị vệ đen nghịt vây kín.
Ta bị Tạ Tranh Hàn đưa về hoàng cung.
Phong làm hoàng quý phi, trực tiếp ở trong Tử Thần điện.
Ta lo âu đến mức thường xuyên ban đêm không ngủ được.
Ban ngày lại rơi vào cơn mê ngủ.
Ta sợ không còn được gặp Lâu Kim Ngọc nữa.
Cũng sợ Lâu Kim Ngọc phát hiện ta biến mất sẽ làm ra chuyện ngốc nghếch gì.
Chẳng qua mấy ngày, ta gầy đến cằm cũng nhọn đi.
Tạ Tranh Hàn mời ngự y.
Khi ngự y bắt mạch, lông mày nhíu chặt.
Ấp úng mãi không nói ra nguyên do.
Cuối cùng cắn răng:
“Hồi bẩm bệ hạ, thân thể quý phi nương nương không đáng ngại, chỉ là…”
“Chỉ là nương nương đã có thai hơn một tháng, thai tượng không ổn.”
Ngay sau đó, chén trà trong tay Tạ Tranh Hàn bị bóp nát.
“Cút ra ngoài!”