Chương 3 - Nữ Tử Của Quyền Lực
Bát canh sứ trắng rời khỏi mặt bàn, đập xuống đất vỡ tan, nước canh nóng hổi bắn lên cánh tay ta.
Ta bị bỏng đến co rúm lại.
Bàn tay lớn của hắn bóp chặt cằm ta:
“Tự trọng? Tự trọng mà ngươi nói chính là dụ dỗ trưởng tỷ ngươi nói tốt cho ngươi trước mặt ta? Tự trọng của ngươi chính là đưa canh cho ta?”
“Ta nhớ mình đã cảnh cáo ngươi rồi, đừng giở thủ đoạn và tâm cơ với ta.”
Cảm giác bất lực quen thuộc.
Dù ta giải thích thế nào, hắn cũng không tin ta vô tội.
Ta nhìn chằm chằm vào hắn, từng chữ từng câu:
“Dù người tin hay không, canh là hoàng hậu nương nương sai ta đưa tới.”
Tạ Tranh Hàn sững ra, buông ta ra, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói được.
Ta ngồi xổm xuống nhặt mảnh vỡ, khi đi đến cửa thì dừng bước:
“Nếu có thể, ta cũng không muốn tiếp xúc với người nhiều.”
Ta không để ý đến sắc mặt hôi thối đến mức có thể kẹp chết một con ruồi của Tạ Tranh Hàn, thẳng thừng rời đi.
06
Sau ngày hôm ấy, Tạ Tranh Hàn không còn đến nữa.
Ta vui vẻ được tự tại.
Nhưng vừa khéo gặp thọ yến của thái hậu, trong cung mời một gánh hát vào biểu diễn.
Ta theo bên cạnh Cố Hòa tham dự yến hội, gặp được Tạ Tranh Hàn.
Kiếp trước ta cũng đến.
Chỉ có điều là lấy thân phận Cố đáp ứng tham dự.
Hắn quét mắt nhìn ta một cái rồi hờ hững dời đi.
Trái lại thái hậu thấy ta lạ mặt, mới lạ đánh giá ta từ trên xuống dưới:
“Ngươi chính là muội muội của hoàng hậu? Lên đây để ai gia nhìn thử.”
Thái hậu là một trong số ít người trong cung từng nguyện ý đối xử hòa nhã với ta. Bà không chỉ vì ta mà trừng trị đám cung nhân hay nhai lưỡi, còn thường gọi ta đến điện của bà ngồi chơi.
Khi ta chết.
E rằng chỉ có bà thật lòng đau buồn vì ta.
Ta bước đến bên cạnh thái hậu, ngoan ngoãn hành lễ:
“Vâng, thần nữ tên là Cố Trán Xuân.”
Trong mắt thái hậu lóe lên vẻ kinh diễm, hài lòng gật đầu, không hề che giấu sự yêu thích dành cho ta:
“Không tệ không tệ, đúng là xinh đẹp.”
“Đã có hôn phối chưa?”
Ta cong mắt cười, lắc đầu.
“Thần nữ vẫn chưa hôn phối.”
Một luồng hàn quang xé rách bầu không khí vui vẻ hòa thuận.
Mũi tên như sao băng chớp giật.
Lao thẳng về phía thái hậu.
“Có thích khách!”
Đám đông hoảng loạn chạy tán loạn, tiếng kinh hô nổi lên bốn phía.
Ta không kịp nghĩ điều gì khác.
Cả người lao về phía thái hậu.
Ta khẽ rên một tiếng, mũi tên cắm vào vai ta.
Trước mắt ta từng trận choáng váng.
Trong lúc ý thức mơ hồ, ta thấy Tạ Tranh Hàn hất Cố Hòa đang bám sát bên người hắn ra, hoảng sợ chạy như bay về phía ta.
07
Đàn hương trong Từ Ninh cung lặng lẽ cháy.
Ta mở mắt.
Liền thấy thái hậu siết tràng hạt, vẻ mặt lo lắng ngồi trước giường tụng kinh.
Còn cách đó không xa là Tạ Tranh Hàn với đôi mắt đầy tơ máu.
Thấy ta tỉnh lại, thái hậu thở phào nhẹ nhõm.
Bà kéo tay ta qua dịu dàng trấn an:
“Hài tử ngoan, may mà có ngươi xả thân che chở, cứu ai gia một mạng. Phần tình nghĩa này, ai gia sẽ ghi nhớ trong lòng.”
“Ngươi có muốn ban thưởng gì không?”
Bà như chợt nghĩ đến điều gì, nói ra một câu kinh người:
“Ngươi vẫn chưa hôn phối, hay làm con dâu ta đi?”
“Hoặc ta thay ngươi chọn một con cháu thế gia có quyền có thế rồi ban hôn?”
Ta giật mình, bị sặc nước bọt.
Liên tục xua tay từ chối.
“Không không không, thần nữ xuất thân sơn dã, không dám vọng tưởng lấy thân phận thấp hèn trèo cao tới tư dung thiên nhân.”
“Thần nữ muốn tìm một người mình thật lòng yêu mến để bầu bạn. Chỉ cần chân tâm vui vẻ, cho dù gả cho một kẻ phàm phu mà sống qua đời bình thường, thần nữ cũng cam lòng.”
“Nếu không tìm được, thần nữ tuyệt đối không miễn cưỡng.”
Ta nói cực nhanh.
Chỉ sợ lại khiến Tạ Tranh Hàn hiểu lầm.
Nhưng mỗi khi ta nói một câu, sắc mặt Tạ Tranh Hàn lại âm trầm thêm một phần.
Mấy câu nói chọc thái hậu cười lớn:
“Ai gia thích tính tình này của ngươi. Vậy ngươi có thứ gì muốn không?”
Ta lại mở miệng:
“Nếu nương nương thật sự muốn thưởng, vậy thưởng cho thần nữ ngàn lượng vàng đi. Thần nữ yêu tiền.”
Thái hậu từ chối:
“Như vậy cũng quá qua loa rồi.”
Ta vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra:
“Không bằng thái hậu nương nương nhận thần nữ làm nghĩa nữ đi.”
Mắt thái hậu sáng lên, lập tức vỗ tay đồng ý.
Tạ Tranh Hàn vẫn luôn không mở miệng, lạnh lùng cắt ngang:
“Ta không đồng ý.”
Thái hậu nghi hoặc:
“Ta nhận nghĩa nữ, chứ đâu phải bảo con nhận. Con không đồng ý cái gì?”
Tạ Tranh Hàn nghẹn lại:
“Mẫu hậu, nữ tử này tâm tư thâm trầm. Lỡ như chuyện này là nàng ta tự biên tự diễn, chỉ để lừa lấy lòng tin của người thì sao?”
Thái hậu nhíu mày, bất mãn tặc lưỡi một tiếng:
“Con lại không quen biết Trán Xuân sao biết nàng là người thế nào?”
“Trán Xuân là ân nhân của ta, sau này cũng là muội muội của con. Con làm huynh trưởng thì so đo với muội muội làm gì?”
“Nói nữa, nàng lừa lấy lòng tin của ta, cũng đâu phải của con.”
Một tràng lời nói đập cho Tạ Tranh Hàn cứng họng, tức đến sắp hộc máu.
08
Ta tĩnh dưỡng vết thương mấy ngày, lại lần nữa đề cập với trưởng tỷ chuyện xuất cung.
Trưởng tỷ trầm mặc một lát, không biết đang nghĩ gì, vậy mà thật sự gật đầu đồng ý: