Chương 6 - Nữ Sinh Mê Gá/i Độc Miệng

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi trả lời:

【Thư giới thiệu là viết cho sinh viên của tôi.】

【Còn em, đã không còn là sinh viên của tôi nữa.】

Nói xong, tôi quay lại nhóm:

【Nửa học kỳ còn lại sẽ do giáo viên khác tiếp quản.】

【Nhưng các em yên tâm, tôi đã căn dặn rồi, môn này không hỏi bài, không giao bài tập, không điểm danh.】

【Mong kiểu lớp học này sẽ làm các em hài lòng.】

Sau đó, tôi dứt khoát giải tán nhóm chat.

________________________________________

6

Tiết học đầu tiên ở trường mới, tại giảng đường lớn nhất.

Tôi bước tới cửa, bên trong chật kín người,

đến cả bậc thềm và lối đi cũng bị sinh viên chiếm chỗ.

Thậm chí ngoài hành lang còn có không ít sinh viên đứng nghe, giơ điện thoại ghi âm đầy háo hức.

Một nam sinh ngồi đầu thì thầm với bạn:

“Chính là cô Từ đó, chuyên gia về bạo lực mạng, người đã đích thân đưa sinh viên vu khống vào tù ấy…”

Giờ nghỉ, một nhóm sinh viên vây lấy tôi.

Một nữ sinh xúc động đến run giọng:

“Cô Từ, em đã xem hết các bài giảng công khai của cô trên Bilibili!”

Nam sinh bên cạnh không kìm được tiếp lời:

“Cô ơi, cuốn Pháp trị mạng và các vấn đề thời sự do cô chủ biên là tài liệu bắt buộc bên em đó!”

Một nữ sinh cao ráo chen lên:

“Cô Từ, em đã đọc bài nghiên cứu của cô về ‘Giao thoa hình sự – dân sự trong bạo lực mạng’, cả nhóm đề tài của tụi em đều trích dẫn luận điểm của cô!”

Một nam sinh ôm laptop rụt rè hỏi:

“Nghe nói cô đang chủ nhiệm dự án trọng điểm của Quỹ Khoa học Xã hội Quốc gia… Cho em hỏi sinh viên năm hai cao học có cơ hội tham gia không ạ?”

Tan học, đám đông vẫn chưa chịu giải tán.

Khi tôi chuẩn bị rời đi, ngoài hành lang bỗng náo động.

Cha mẹ của Giản Tiểu Thường đang đứng ở cuối hành lang.

Vừa thấy tôi, mẹ cô ta quỳ rạp xuống đất:

“Cô Từ ơi, xin cô tha cho Tiểu Thường! Nó còn nhỏ, dại dột…”

“Nếu nó phải đi tù thì đời nó coi như chấm hết rồi! Cô nhẫn tâm nhìn nó bị hủy cả đời sao?”

Ba cô ta cũng khóc: “Cô Từ, chỉ cần cô viết đơn xin khoan hồng, điều kiện gì chúng tôi cũng chấp nhận…”

Tôi nhìn người phụ nữ đang quỳ trước mặt, điềm tĩnh giải thích:

“Là cô ấy không cho bản thân cơ hội.”

“Lần đầu vu khống, tôi đã yêu cầu cô ấy giải thích trong nhóm, cô ấy đáp lại bằng cách chửi rủa qua điện thoại.”

“Lần hai cả lớp bãi khóa, tôi chỉ cần cô ấy dừng kích động bạn học, tôi sẽ bỏ qua Nhưng cô ấy lại càng làm tới.”

“Lần ba, cô ấy bịa chuyện tôi có quan hệ bất chính với Chu Thừa, còn khiến mẹ tôi nhập viện.”

“Hết lần này đến lần khác, đã muốn làm ví dụ thì tôi chỉ còn cách thành toàn.”

Nói xong, tôi không thèm liếc họ một cái, bước thẳng qua hành lang.

Trợ lý giảng dạy vội vàng theo sau.

Tiếng khóc tuyệt vọng của mẹ Giản vọng lại từ phía sau, nhưng tôi không dừng bước.

Về sau, cha mẹ Giản Tiểu Thường còn đến vài lần nữa.

Ban đầu là mang theo một phong bì dày cộp, nói là tiền bồi thường, cầu xin tôi nhận lấy.

Rồi lại đưa giấy khen và giấy chứng nhận trầm cảm của Giản Tiểu Thường, kể rằng cô ta ưu tú ra sao, van tôi rộng lượng.

Thậm chí mời cả giáo viên cấp ba của cô ta tới khuyên bảo, nói cô ta trượt nguyện vọng mới đỗ vào trường này.

Tôi đều không quan tâm.

Cuối cùng, hiệu trưởng trường cũ của tôi cũng đích thân tới.

Ông ấy đợi dưới văn phòng mới của tôi cả buổi chiều, mới được trợ lý mời lên.

Ông đưa tôi một phong bì:

“Cô Từ, đây là thư ăn năn mà Giản Tiểu Thường viết trong trại tạm giam, gửi cho cô. Cô xem thử…”

Hiệu trưởng là người nhân hậu, luôn hy vọng có thể lo chu toàn cho mọi học sinh.

Tôi mở thư.

Trang giấy đầy những lời xin lỗi, ăn năn.

Sau đó là kể lể về hoàn cảnh gia đình, cha mẹ già yếu, cô ta là con một v.v.

Tôi đọc được trong thư sự sợ hãi rõ rệt.

Cô ta không phải thật sự biết lỗi, mà là biết mình tiêu rồi.

Tôi cũng không phải không lay động.

Nhưng tôi nghĩ, nếu tôi chỉ là một giáo viên bình thường, nếu tôi không đủ năng lực giữ lại bằng chứng,

nếu tâm lý tôi yếu hơn một chút, thì người sụp đổ lúc này có thể là tôi, thậm chí là người thân của tôi.

Nhưng dù như vậy, sau ngần ấy ngày, tôi thật sự không muốn ép sự việc đến nước này.

Tôi bắt đầu dao động, có lẽ Giản Tiểu Thường đã nhận đủ bài học.

Có lẽ chỉ cần cô ta công khai xin lỗi trên truyền thông, tôi có thể tha cho cô ta một lần.

Nhưng đúng lúc đó, một nam sinh tìm đến tôi.

7

Cậu ấy cao lớn, vóc dáng rắn rỏi.

Cậu tự giới thiệu mình tên là Trần Trác, là sinh viên năm hai khoa Thể dục của ngôi trường tôi từng giảng dạy.

Từ sau khi giành giải trong hội thao toàn trường, Giản Tiểu Thường đã đăng ảnh cậu lên “tường tỏ tình”, nói là muốn tìm “nam thần thật ngoài đời”.

Thông tin của cậu nhanh chóng bị đào ra.

Giản Tiểu Thường tới thẳng trước cửa nhà thi đấu để tỏ tình.

Sau khi bị từ chối, có lẽ cảm thấy mất mặt, cô ta bắt đầu quấy rối cậu.

Ban đầu chỉ là chụp lén và nhắn tin tỏ tình.

Có lần cô ta lao đến định ôm chặt lấy cậu,

Cậu không nhịn được nữa, đẩy mạnh cô ta ra, bảo đừng bao giờ tới nữa.

Chính chuyện đó đã khiến Giản Tiểu Thường nổi điên.

Cô ta hối lộ bạn cùng ký túc xá nam, chụp lén ảnh khỏa thân của cậu.

Những bức ảnh ấy bị tung lên các diễn đàn và nhóm chat trong trường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)