Chương 7 - Nữ Phụ Tìm Kiếm Tình Yêu
Từ nhỏ ta đã hiếu động, phụ thân làm chủ mời võ sư về dạy ta, dùng luyện võ để tiêu hao tinh lực của ta.
Cõng một tỷ tỷ nhẹ tênh xuống núi thật sự quá đơn giản.
Chưa kể tỷ tỷ còn liên tục khen ta bên tai.
Ta thậm chí còn muốn chạy thử cho nàng xem.
Gần đến hoàng hôn.
Không khí trong núi sau mưa mang theo chút lạnh.
Đường núi không rộng, lác đác vẫn có người đi qua.
Khi một tiều phu đi ngang, ta theo bản năng cảm thấy không ổn.
Những dòng chữ vốn đang rải rác khen tình cảm tỷ muội chúng ta tốt, lúc này đột nhiên trở nên dày đặc và căng thẳng:
“Mau chạy! Có thích khách!”
Con dao của tiều phu vừa rút ra khỏi bó củi đã bị ám vệ ẩn nấp gần đó khống chế.
Thái tử lo lắng cho an nguy của tỷ tỷ nên phái hai ám vệ bảo vệ nàng.
Tỷ tỷ vỗ vai ta, bảo ta thả nàng xuống.
Ta vừa cúi người thì kẻ bị ám vệ đè xuống đột nhiên huýt sáo.
Tiếng gió lập tức rít lên.
Hơn mười người từ trong rừng xông ra bao vây chúng ta.
Ta quyết đoán bắn pháo hiệu.
Thị vệ dưới núi sẽ lập tức chạy lên.
Nhưng người đối phương đến quá nhiều, hai ám vệ bị giữ chân.
Hai võ tỳ đi cùng bảo vệ sát bên chúng ta.
Đối phương ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Ta nhận ra bọn họ đang ép về phía tỷ tỷ.
Ta lập tức cõng tỷ tỷ lên lần nữa.
Một võ tỳ mở đường, bảo vệ chúng ta chạy trốn.
Ba người còn lại ở phía sau ngăn cản đối phương.
Dưới chân ta như mọc gió.
Phía sau có mấy người đuổi tới.
Ta lao vào rừng, mượn cây cối và bụi cỏ che chắn.
Mặt trời đã lặn về phía tây, ánh sáng càng lúc càng tối.
Nhờ địa hình, ta tạm thời bỏ xa được những kẻ đuổi theo.
Ta đặt tỷ tỷ xuống, giao nàng cho võ tỳ:
“Ngươi dẫn tỷ tỷ tìm một nơi trốn đi. Ta đi dụ bọn chúng sang hướng khác.”
Tỷ tỷ lập tức túm lấy ta:
“Không được! Cố ý dụ địch quá nguy hiểm. Cho dù muội biết chút võ công cũng khó đối phó nhiều người như vậy. Thị vệ sắp…”
Giọng nàng đột nhiên im bặt.
Ta biết dù nói thế nào tỷ tỷ cũng không cho ta mạo hiểm.
Vì vậy ta dứt khoát dùng tay đánh vào gáy khiến nàng ngất đi.
Sau đó đổi áo ngoài của nàng và ta cho nhau.
Nhìn võ tỳ ôm tỷ tỷ chạy về một hướng, ta trốn tại chỗ một lúc.
Chờ những kẻ đuổi theo tới gần mới giả vờ hoảng loạn chạy sang hướng khác.
Tỷ tỷ trốn trong rừng.
Ta liền dụ bọn chúng ra đường núi.
Lúc này ta hoàn toàn không cảm thấy mệt, càng chạy càng nhanh, chẳng mấy chốc đã sắp thoát khỏi rừng ra đường lớn.
Ngay lúc ấy khóe mắt còn nhìn thấy những dòng chữ phát sáng trong đêm:
“Trời đất ơi, muội muội đúng là khỉ núi.”
“Còn khó bắt hơn lợn ngày Tết. Thích khách đến một góc áo của muội muội cũng chưa chạm được.”
“Thể lực và độ linh hoạt này, bảo sao có thể đè Thẩm Hành Viễn xuống đất mà đánh.”
“Tỳ nữ đã đưa tỷ tỷ tới hang động thợ săn dùng nghỉ chân, trốn an toàn rồi.”
“Thẩm Hành Viễn tới ngoại ô tìm muội muội chơi, ai ngờ vừa hay gặp chuyện này. Hắn đã theo thị vệ chạy lên.”
“Sao Thẩm Vọng Chu cũng đi theo vậy? Hai tỷ muội ra ngoài giải sầu vốn là vì hắn mà…”
Đột nhiên có người phía sau phản ứng lại:
“Không đúng! Nàng không phải người chúng ta cần giết.”
Quả nhiên là nhắm vào tỷ tỷ.
Bọn chúng lập tức quay người định trở lại.
Ta tháo chiếc cuốc đào nấm buộc bên hông, vung tròn cánh tay ném thẳng vào đầu một tên.
Trúng ngay sau gáy.
Thành công chọc giận hắn:
“Tiện tay giết con này rồi đi tìm người cũng không muộn. Lão tử muốn nàng chết!”
Ba người lập tức quay lại nhào về phía ta.
Trong tay ta không còn vũ khí, vừa đánh vừa lùi.
Đường núi ngay sau lưng.
Ta nghe tiếng một đám người chạy lên, trong lòng nhẹ đi.
Thị vệ tới rồi.
Cũng chính vào khoảnh khắc mất tập trung ấy, ánh đao đâm đau mắt ta.
Có người chắn trước mặt ta.
Mùi mực quen thuộc tràn vào mũi.
Ta mượn lực hắn lao tới, cùng hắn đổi hướng rồi lăn một vòng trên đất.
Lưỡi đao chém xuống vị trí chúng ta vừa đứng.
Các thị vệ xông tới, giao chiến với ba người kia.
Người dưới thân dường như va phải thứ gì đó, bật ra một tiếng rên đau đớn.
Nhưng hắn nhanh chóng căng thẳng nắm vai ta.
Giọng nói gấp gáp bỗng yếu xuống khi nhìn rõ khuôn mặt ta, đôi mắt ngẩn ngơ:
“Thanh… Thanh Quân?”
Ta bò dậy khỏi mặt đất.
Thị vệ tới rất đông, nhanh chóng giải quyết ba người kia.
Ta sai bọn họ vào rừng tìm tỷ tỷ.
Thẩm Vọng Chu đứng dậy, cơ thể lảo đảo đi tới bên cạnh ta:
“Nàng… nàng ấy không sao chứ?”
Ta đáp một tiếng.
Hơi thở hắn hơi yếu:
“Muội có bị…”
“Thanh Quân!”
Lời Thẩm Vọng Chu bị cắt ngang.
Thẩm Hành Viễn dẫn một nhóm thị vệ khác chạy tới.
Từ xa đã gọi tên ta, chớp mắt đã tới trước mặt.
Hắn dùng hai tay nắm cánh tay ta, nhìn từ trên xuống dưới rồi xoay quanh ta, miệng hỏi liên tục:
“Thế nào? Ngươi có bị thương không? Có chỗ nào đau không?”
12
Ồn đến mức đầu ta ong ong.
Ta giơ tay bịt miệng hắn:
“Ta không sao. Đừng lo.”
Hắn ú ớ hai tiếng rồi gật đầu.
Ta mới buông tay.
Sau đó chúng ta cùng thị vệ tìm được tỷ tỷ và mọi người.
Tảng đá treo trong lòng lập tức rơi xuống.
Cũng đúng lúc ấy, đau nhức khắp người ập tới.
Gân ở cánh tay và chân đau dữ dội, chỉ cần động một chút đã như bị dao cắt.
Ta vừa bước một bước đã suýt quỳ xuống.
Nhưng ta nhịn được.