Chương 3 - Nữ Phụ Tìm Kiếm Tình Yêu
Khóe môi Thẩm Hành Viễn lập tức cụp xuống.
Tỷ tỷ dịu dàng hỏi ta:
“Thanh Quân, muội nhìn xem, có người nào thấy thuận mắt không?”
Thẩm Hành Viễn lập tức ghé tới, tha thiết hỏi:
“Thanh Hành tỷ tỷ, trong tập tranh của tỷ có ta không?”
Hắn luôn kính trọng tỷ tỷ.
Trước kia gọi nàng là Liễu đại tiểu thư, sau khi chơi thân với ta thì cũng học theo ta gọi nàng là tỷ tỷ.
Còn với ta, lúc thì Liễu Thanh Quân, lúc thì Thanh Quân.
Ta phẩy Thẩm Hành Viễn ra, sau đó từ chối ý tốt của tỷ tỷ.
Rồi sai người đuổi Thẩm Hành Viễn ra khỏi phủ.
Những dòng chữ lại nói thay Thẩm Hành Viễn:
“Tiểu Thẩm thật lòng với muội muội đấy. Sau khi muội muội thủ tiết, hắn vẫn luôn ở bên nàng. Tuy đến kết cục hai người cũng chưa thành, nhưng chuyện sau này ai mà nói chắc được.”
“Đâu phải chỉ có một mình Tiểu Thẩm để chọn. Trong tập tranh thái tử mang tới còn bao nhiêu người kia mà.”
“Ta khá xem trọng Tiểu Thẩm. Quen nhau từ nhỏ, hiểu rõ gốc gác. Trước đây vì muội muội chỉ thích Thẩm Vọng Chu nên hắn mới không bày tỏ, nhưng trong lòng sớm đã chấp nhận làm chó cho muội muội rồi.”
Sau khi tiễn hết người trong viện đi, ta ngồi trở lại, lấy tay che mắt.
Tuy tâm trạng buồn bã bị bọn họ quấy cho loạn cả lên, nhưng tình cảm vừa mới chết, tâm trạng ta vẫn còn lên xuống vì Thẩm Vọng Chu.
Vào lúc này, ta không muốn chỉ vì tránh né tình cảm dành cho Thẩm Vọng Chu mà vội vàng tiếp xúc với một người khác.
Nếu làm vậy, ta và Thẩm Vọng Chu có gì khác nhau?
Buông bỏ một đoạn tình cảm nhất thời thật ra không tính là chuyện lớn.
Quá khứ là quá khứ.
Ta vẫn còn hiện tại và tương lai.
Đạo lý ta đều hiểu.
Nhưng cảm giác trong lòng vẫn rất khó chịu.
Ta đóng cửa năm ngày không ra ngoài.
Phụ thân, mẫu thân và tỷ tỷ ba người đều khuyên ta ra khỏi nhà.
Tỷ tỷ nói gần đây thân thể thái tử hơi suy yếu, nàng muốn tới chùa cầu một lá bùa bình an cho người, muốn ta đi cùng.
Chúng ta liền dẫn nha hoàn và tiểu tư ra khỏi thành.
Hương hỏa trong chùa rất thịnh.
Ta quỳ trước tượng Phật bái mấy bái.
Đứng lên mới phát hiện tỷ tỷ và nha hoàn đã biến mất.
Những dòng chữ dày đặc xuất hiện:
“Hê hê, muội muội đi thẳng mười bước sẽ gặp một mỹ nam ôn nhuận, đầy khí chất thư sinh. Đó là con trai độc nhất của Thái phó, danh tiếng còn vượt cả Thẩm Vọng Chu.”
“Nếu muội muội rẽ phải sẽ gặp một mỹ nam mắt hồ ly lười biếng quyến rũ. Nhưng thật ra thế tử mới là người thật thà nhất. Trưởng công chúa sợ người khác nhìn ra bản tính dễ bị người ta bắt nạt của hắn nên bắt hắn có giả cũng phải giả thành người thông minh.”
“Nếu muội muội rẽ trái thì… ồ không, sao Thẩm Vọng Chu cũng ở đó vậy? Xui thật, đừng rẽ trái.”
Ta lập tức hiểu tỷ tỷ đưa ta tới đây để làm gì.
Nhưng nàng cũng vội quá rồi.
Không thể từng người từng người một sao…
Chỉ cần ta cúi đầu đi đủ nhanh thì có thể giả vờ như không nhìn thấy họ.
Nhưng khi ta vừa bước qua ngưỡng cửa, mấy ánh mắt đồng loạt rơi xuống người ta.
Những giọng nói khác nhau lần lượt vang lên:
“Liễu nhị tiểu thư.”
“Thanh Quân.”
7
Ta không ngờ họ lại chủ động gọi ta.
Bất đắc dĩ, ta quay sang người có thân phận cao nhất.
Con trai độc nhất của Trưởng công chúa luôn thân thiết với thái tử, ta và hắn cũng từng qua lại vài lần.
Thương Lạc chạm mắt với ta, cong mắt cười.
Đôi mắt hồ ly nheo lại, quyến rũ chúng sinh.
Hắn quả thật rất đẹp.
Mà Thương Lạc cũng biết mình đẹp.
Từ sau lần ta cứu hắn, mỗi khi gặp ta hắn đều cười như vậy.
Ta dừng chân.
Hắn bước về phía ta, toàn thân mặc y phục đỏ rực bắt mắt, nụ cười chân thành, vạt áo tung bay như cánh bướm.
Ta hành lễ:
“Tham kiến thế tử.”
Hắn hờ hững đưa tay đỡ ta, thấp giọng:
“Đối với ta còn khách sáo như vậy làm gì?”
Những người phía sau cũng đi tới.
“Thanh Quân, muội không nhìn thấy ta sao?”
Ta quay đầu.
Thẩm Hành Viễn bất mãn lẩm bẩm.
Thẩm Vọng Chu đứng sau hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Khóe mắt ta nhìn thấy con trai Thái phó là Lục Ngọc đang đứng dưới cây quế.
Hắn thấy bên này náo nhiệt, hơi nghiêng đầu rồi cũng bước tới.
“Liễu nhị tiểu thư, thật trùng hợp.”
Những dòng chữ vô cùng hưng phấn:
“Đây tính là Tu La tràng sao? Thế tử rõ ràng thích muội muội, vậy còn Lục Ngọc thì sao? Chẳng phải hắn chỉ một lòng lo chuyện triều chính à?”
“Lục Ngọc thật sự chỉ tình cờ thôi. Ban đầu chỉ có Thương Lạc tới. Nhưng lúc thái tử nói chuyện này với Thương Lạc, Lục Ngọc cũng ở đó. Hắn nói mình có việc tới chùa nên tiện đường đi cùng Thương Lạc.”
“Ta thấy chuyện không đơn giản đâu.”
“Hóa ra chỉ có một mình Thẩm Hành Viễn thật sự tình cờ. Hắn cầu thần bái Phật mong Thanh Quân đừng thích ca ca hắn nữa. Ước nguyện thành sự thật nên hôm nay tới hoàn nguyện, còn kéo cả ca ca tới bắt ca ca hắn đứng trước Phật tổ đảm bảo không được có ý đồ với muội muội nữa. Đúng là huynh đệ tốt.”
“Nữ chính còn đang trốn sau cổng vòm nhìn đấy. Nếu muội muội không thích hai người này thì chỗ nàng ấy vẫn còn rất nhiều ứng viên.”
“Nhưng muội muội trông như đã mất hết hứng thú sống vậy.”
Ta liếc về phía cổng vòm.
Quả nhiên thấy một góc váy vội vàng rụt lại.