Chương 6 - Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Sống An Nhàn
“Ơn nghĩa sao? Chàng quên rồi à? Trước kia cứu nàng ấy là ta, nàng ấy lại đem ơn nghĩa báo lên đầu chàng. Có nhà nào báo ơn bằng cách cướp phu quân của ân nhân không? Sợ là báo thù thì đúng hơn.”
Trần Hồng đỏ bừng mặt: “Quận chúa thân phận tôn quý, nếu ta thành phò mã, cho An nhi nhập danh nghĩa quận chúa, chẳng tốt hơn theo nàng làm con nhà nông phụ sao?”
Ta nhổ thẳng vào mặt hắn: “Phi! Ân cứu mạng, tình dưỡng nuôi, các người toan tính giáng thê làm thiếp để báo đáp, tính toán thật giỏi. Ta tự lực cánh sinh, không dính chút vinh hoa của chàng, chàng cũng đừng tới dây dưa, tránh làm ta xui xẻo. Cút đi.”
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gầm: “Trần Hồng! Bệnh mới khỏi đã dám lén lút hẹn hò?”
Trần Đại Nữu chống nạnh đứng ở cửa, mặt đỏ gay.
“Đã đăng ký ở chỗ lý chính, giờ ngươi là nam nhân của ta! Còn dám dây dưa với con đàn bà này, ta sẽ lên quan phủ kiện ngươi lừa tiền lừa sắc, phụ tình bạc nghĩa, để ngươi ăn không hết phải gói mang về!”
Trần Đại Nữu có sức có khí thế, nếu làm lớn chuyện, danh dự người đọc sách của hắn coi như xong.
Trần Hồng nhìn nàng hung dữ, lại nhìn ta lạnh lùng quyết tuyệt, rồi nghĩ đến Hạ Như ngu ngơ trên giường và tiền đồ mịt mờ, trước mắt tối sầm.
Hắn môi run rẩy: “Ta… ta…”
“Ta cái gì! Về nhà!”
Trần Đại Nữu bước lên túm tai hắn kéo đi.
Hắn giãy giụa mấy cái, rốt cuộc không dám chống cự, xám xịt bị kéo đi.
19.
20.
Từ đó, Trần Đại Nữu canh giữ Trần Hồng chặt chẽ.
Hắn vốn định như dỗ dành nguyên chủ trước kia, vừa ngọt vừa mềm để nàng ta hầu hạ hắn đăng khoa.
Nhưng Đại Nữu tuy nóng nảy, trong lòng lại sáng suốt.
Nàng mê dung mạo thân thể hắn, cho hắn ăn chút cơm mềm thì được, nhưng muốn lấy mồ hôi nước mắt của nàng đổ vào cái hố khoa cử không đáy, tuyệt đối không có cửa.
Trần Hồng đọc sách, nàng chê tốn dầu đèn.
Hắn muốn ra bờ sông tìm ngọc bội, nàng mắng có phải lại muốn quyến rũ ai.
Hắn vừa nhắc đến chuyện cung hắn đi thi, nàng đã chống nạnh chửi: “Hai mươi lượng cứu mạng còn chưa trả xong, còn muốn ta móc tiền? Ngươi tưởng ta là kẻ ngu sao? Đỗ được tú tài đã là mồ mả tổ tiên bốc khói rồi, còn mơ cử nhân trạng nguyên? Phi!”
Trần Hồng nhịn hết nổi: “Con đàn bà chanh chua, cút ra ngoài cho ta!”
“Giờ đòi ta cút? Lúc ăn giò của ta, còn nói sau này sẽ cưới ta cơ mà.”
“Ta chưa từng nói, ta chỉ nói không biết ai có phúc cưới nàng, đâu nói ta cưới. Những thứ ăn dùng đều là nàng tự nguyện cho.”
Hắn trở mặt vô tình, Đại Nữu lúc này mới hiểu hắn chưa từng hứa hẹn gì, tức đến phát điên.
Nàng từ nhỏ lăn lộn chợ búa, dám cho hắn nợ đã là phá lệ.
Nàng túm cổ áo hắn kéo thẳng đến chỗ lý chính: “Đã không định cưới ta, tiền chữa bệnh và đồ ăn nợ ta, trả hết! Đi gặp quan ngay!”
Nàng khỏe như trâu, kéo hắn đi xềnh xệch, để lại vệt dài trên đất.
Hắn bám khung cửa giãy giụa, người xem càng tụ càng đông, nghĩ đến tiền đồ khoa cử, không thể hỏng danh tiếng.
Cuối cùng hắn gào lên: “Buông ra! Ta trả tiền!”
20.
21.
Tổ trạch Trần gia bán được ba mươi tám lượng, hai mươi sáu lượng đưa cho Đại Nữu.
Trước khi đi, nàng tát hắn hai cái thật mạnh: “Còn muốn chiếm tiện nghi của ta? Phi!”
Ta vừa gặm hạt dưa vừa xem, thích thú vô cùng, có thêm chất liệu mới, thoại bản lại có thứ để viết.
Trần Hồng nhìn ta, hung hăng nói: “Chớ khinh thiếu niên nghèo, đợi ta đỗ trạng nguyên, nàng đừng hối hận.”
“Thôi thôi.”
Ta vỗ vỏ hạt dưa.
“Đã hòa ly rồi, chàng có đỗ Ngọc Hoàng Đại Đế cũng chẳng liên quan đến ta. Ta không chiếm lợi của chàng, chàng cũng đừng kéo ta lấp hố. Cách ta xa một chút là được.”
Vai hắn dần trĩu xuống, những hoành tráng trong ký ức dường như cũng theo ta mà tan biến.
Mất nhà, hắn chỉ có thể dẫn Hạ Như đi thi Hương.
Nay không ai hầu hạ, lại phải ngày ngày chăm sóc Hạ Như không tự lo được, đã lâu chưa đụng tới sách vở.
Không lâu sau, nghe nói hắn không có tên trên bảng.
Cánh bướm khẽ vỗ, mọi thứ trong thoại bản dường như đã đổi khác.
21.
22.
Rời xa bóng tối của nhân vật chính, vận khí của ta ngày càng tốt.
Lý lão bản Vân Thăng trà lâu phái người truyền tin, nói thoại bản ta viết được thương khách khen ngợi, tiếng tăm truyền đến kinh thành.
Thiên Nhất thư cục lớn nhất kinh thành nhìn trúng, muốn in thành bộ phát hành, đặc biệt cử quản sự đến bàn bạc, sẵn sàng trả trước hai trăm lượng tiền đặt cọc, sau đó chia phần theo doanh số.
Hai trăm lượng!
Với ta mà nói quả là con số trên trời.
Ta không do dự mà đồng ý.
Ký xong khế ước, cầm ngân phiếu nặng trĩu trong tay, ta lập tức quyết định, lên kinh thành.
Kinh thành cơ hội nhiều hơn, tầm nhìn rộng hơn, cũng có thể hoàn toàn rời xa vũng bùn Trần Hồng.
Trần tẩu không nỡ xa ta và hài tử, nguyện cùng đi.
Hổ Tử nghe nói được đến kinh thành, phấn khích mấy ngày không ngủ yên.
Chúng ta thu xếp hành trang, bán đi những thứ không mang theo được, dẫn theo hai đứa trẻ lên xe ngựa.