Chương 2 - Nữ Phụ Kinh Dị Tại Thế Giới Vô Hạn
Tôi chủ động nhận lấy, liếc nhìn chiếc bánh kem nhỏ.
Thôi bỏ đi, vẫn là không ăn nữa.
Triệu Cường và Mã Quyền bên cạnh liếc mắt nhìn tôi.
“Ồ, đại tiểu thư Ôn không chê bánh mì khô rát cổ nữa à?”
Tôi không để ý đến hắn, cứ nhai nhai nhai.
Trong đầu toàn là nữ quỷ miệng rách mà đạn mạc nhắc tới.
Đạn mạc lại xuất hiện.
“Ha ha chết cười, cô ta tưởng trốn trong phòng an toàn là không sao à?”
“Nữ quỷ miệng rách thích nhất là xé nát mặt của phụ nữ xinh đẹp.”
“Cao thủ như Hoắc thần cần là kiểu nữ chính đại nữ chủ như Lâm Thanh Nguyệt.”
“Đồ phế vật ngốc nghếch này ngoài đẹp ra thì chẳng có ích gì.”
Tôi cụp mắt xuống, ngực thấy nặng nề.
Xinh đẹp cũng đâu phải lỗi của tôi, không có năng lực cũng đâu phải lỗi của tôi.
Tôi vốn chỉ là một tay mơ bình thường.
Những đại lão max cấp như Hoắc Vô Cữu hiếm như lông phượng sừng lân.
Chỉ có ôm đùi người ta mới sống sót được thôi mà.
Sao mấy cái đạn mạc này lại thù địch với tôi thế.
Tôi tiếp tục nhai.
Bánh mì này khô thật.
Không hiểu Hoắc Vô Cữu bọn họ ăn kiểu gì được.
Hoắc Vô Cữu kiểm tra xong quay lại, khẽ nhíu mày, lấy miếng bánh mì tôi mới cắn được nửa miếng, tự nhiên bỏ vào miệng ăn.
Sau đó anh lấy từ trong túi ra một chiếc bánh kem nhỏ đưa cho tôi.
“Ăn bánh kem đi, cái kia không hợp với em.”
“Mọi người đều ăn bánh mì, mình em ăn bánh kem thì không hay lắm.” Tôi nhỏ giọng từ chối, cố gắng tỏ ra hiểu chuyện hơn một chút.
“Bé ngoan, từ khi nào em biết tự làm mình chịu thiệt vậy?” Giọng anh rất khẽ.
Bởi vì tôi không muốn chết, không muốn bị anh đẩy ra nữa.
Trong lòng tôi gào lên như vậy, nhưng ngoài miệng chỉ quay mặt đi.
“Chỉ là đột nhiên thấy mình trước đây quá tùy hứng, không thể lúc nào cũng yếu ớt như vậy.”
Anh trầm mặt, đầu ngón tay chạm nhẹ lên trán tôi.
“Em là bạn gái của anh, yếu ớt một chút thì sao? Anh còn chưa kịp cưng chiều em nữa là.”
Hu hu hu, Hoắc Vô Cữu đúng là người tốt.
Còn tôi đúng là đáng chết.
Đáng tiếc đàn ông tốt đều là của người khác.
Tôi vẫn phải học cách tự lập thôi.
3
Một ngày trôi qua.
Tôi có thể cảm nhận được Triệu Cường và Tô Tô đều hơi ngạc nhiên.
Trước kia chỉ đi hai bước, lúc thì tôi đòi uống nước, lúc lại đòi nghỉ ngơi, đau lưng cũng phải rên rỉ.
Có thể nói là lúc nào cũng tìm chuyện.
Nhưng bây giờ, chúng tôi đi suốt một buổi chiều trong hành lang âm u.
Tôi không than thở một câu.
Khi đi đến nhà vệ sinh bỏ hoang ở tầng ba.
Nhiệt độ đột nhiên giảm mạnh.
Từ khe cửa rỉ ra dòng máu đỏ sẫm.
Triệu Cường nuốt nước bọt.
“Bên trong có thứ gì đó.”
Hoắc Vô Cữu rút thanh Đường đao.
Anh đi ở phía trước.
Vừa đẩy cửa ra, một con tiểu quỷ oán linh cấp đặc biệt, toàn thân tím xanh lập tức lao tới.
Tốc độ cực nhanh.
Nó lao thẳng vào mặt tôi. Theo bản năng tôi lùi về phía Hoắc Vô Cữu.
Nhưng vừa nghĩ đến điều gì đó lại sợ hãi ngã phịch xuống đất.
Hoắc Vô Cữu vung đao chặn lại.
Nhưng con tiểu quỷ linh hoạt né lưỡi đao, há cái miệng đầy máu.
Triệu Cường hét lên.
“Xong rồi! Con quỷ này nhanh quá, đánh không trúng nó!”
Tô Tô hét lên lùi lại phía sau.
Ngay khi nanh của con quỷ sắp cắn vào cổ tôi.
Đầu tôi bỗng “tạch” một cái.
Tôi rút từ túi ra cây kẹo mút vị dâu vốn định để tự dỗ mình.
Nhét thẳng vào miệng con tiểu quỷ.
Rắc.
Con quỷ khựng lại, nó nhai hai cái.
Trên gương mặt tím xanh lộ ra vẻ hưởng thụ.
Sát khí trên người lập tức giảm đi hơn một nửa.
Nó nhìn tôi một cái, ném lại một cuốn nhật ký dính máu.
Sau đó hóa thành một làn khói đen biến mất.
Mắt Triệu Cường suýt rơi ra ngoài.
“Cô dùng một cây kẹo mút để đuổi một con oán linh cấp đặc biệt?”
Tô Tô nhìn tôi.
“Đúng vậy, Tang Tri, sao cô nghĩ ra thế?”
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh.
“Tôi nghĩ dù sao cũng là trẻ con mà, chắc thích ăn đồ ngọt thôi… ha ha…”
Hoắc Vô Cữu cất Đường đao.
Anh nhìn tôi một cái, đi tới kéo tôi đứng dậy, phủi bụi trên người tôi.
Đạn mạc bùng nổ.
“Đệt! Nữ phụ này vận may kiểu gì vậy?”
“Trong nguyên tác con quỷ này đã cắn đứt tay Triệu Cường rồi mới chạy!”
“Nữ phụ lại dùng một cây kẹo mút giải quyết được?”
“Chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi.”
Tôi không để ý đến đạn mạc.
Nhặt cuốn nhật ký dưới đất đưa cho Hoắc Vô Cữu.
“Đây chắc là manh mối quan trọng đúng không?”
Hoắc Vô Cữu nhận lấy cuốn nhật ký, ngón tay vô tình lướt qua lòng bàn tay tôi.
Giọng anh khó đoán.
“Hôm nay sao em không trốn sau lưng anh nữa?”
Tôi rút tay lại.
“Tôi chỉ cảm thấy chúng ta nên giữ khoảng cách một chút.”
Dù sao theo spoiler của đạn mạc tôi còn sống được ba chương.
Vậy chắc chắn giai đoạn đầu tôi sẽ không chết.
Bây giờ giữ khoảng cách, biết đâu nữ chính chính cung thấy tôi biết điều, có khi còn tăng được chút thiện cảm.
Tôi còn chưa nói xong.
Hoắc Vô Cữu đã kéo cổ tay tôi, lôi vào góc tối.
“Em nghiêm túc?” Anh cúi mắt nhìn tôi, đầu ngón tay lại áp lên eo tôi, chóp mũi cọ nhẹ vào cổ tôi.