Chương 4 - Nữ Phụ Chống Đối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

07

Nhân lúc Tần Việt ra ngoài nấu cơm, tôi mở hành lý mang theo.

Bên trong đầy một đống đồ không tiện nhìn thẳng.

Đều là mua từ rất lâu trước đây.

Dù sao chuyện liên hôn của tôi và Tần Việt cũng được định từ sớm.

Khi đó tôi đã cảm thấy anh là chồng tương lai của mình, dù sao sớm muộn gì cũng kết hôn, từ trên xuống dưới của anh tôi đều có quyền nhúng tay vào.

Quần nóng bỏng kích thích.

Dây ngực gợi tình.

Đuôi lông mềm mại.

Đủ loại kiểu dáng, cái gì cũng có.

【Không nói gì khác, riêng phương diện này nữ phụ đúng là có mắt thẩm mỹ đấy, tôi muốn xin link.】

【Cô ta thật sự nghĩ nam chính sẽ chịu dùng mấy thứ này với mình à, cô ta càng ép buộc nam chính càng thấy phiền, đêm tân hôn ngủ với cô ta chẳng qua chỉ là thực hiện nghĩa vụ vợ chồng thôi, dù sao con người ai cũng có nhu cầu.】

Đúng vậy.

Là con người thì đều có nhu cầu.

Tôi cũng có nhu cầu.

Tần Việt cho dù không thích tôi vẫn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với tôi.

Nói như thể chỉ mình anh sướng vậy.

Tôi cũng sướng rồi còn gì.

Cùng lắm đợi liên hôn kết thúc thì đúng giờ đường ai nấy đi với Tần Việt là xong.

Dù sao chuỗi vốn của gia tộc đã xoay chuyển được, tôi cũng sẽ không rơi vào cảnh lưu lạc đầu đường.

Nhiệm vụ của tôi chính là bình an vô sự sống cùng Tần Việt đến lúc liên hôn kết thúc.

Dọn dẹp xong đống đồ.

Tôi định đem tặng cho bạn thân.

Gần đây cô ấy nuôi một cậu chó con nhỏ tuổi cực kỳ lẳng lơ, biết đâu dùng được.

Nhìn đống đồ sưu tầm này, có vài món còn là tôi đặt làm riêng với giá cao, khó tránh khỏi thấy đau lòng.

“Diệp Hi, cơm làm xong rồi.”

Tần Việt cầm xẻng chạy vào, tôi hoảng hốt đóng sập vali lại.

“Còn nữa.”

Anh lại mở miệng.

“Tối qua gọi em là bà xã là vì đêm tân hôn, tôi cho em mặt mũi, cho nên em đừng tưởng tôi từng gọi em là bà xã thì có thể được voi đòi tiên tiếp tục quản tôi.”

Ồ.

Hình như anh đúng là có gọi tôi là bà xã thật.

Tần Việt thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, ánh mắt dần trầm xuống, má cũng căng cứng lại.

“Em quên rồi?”

Tôi chẳng hiểu gì cả, “Chẳng phải đúng ý anh sao? Dù sao anh cũng chỉ gọi một lần, anh tức cái gì? Hơn nữa trước khi kết hôn em đã hứa với anh rồi, chúng ta đẩy sớm liên hôn, em sẽ kiềm chế bản thân không quản anh nữa, không cần anh nhắc đi nhắc lại.”

Mặt Tần Việt vốn đã hơi dài, cằm lại nhọn, kéo cái mặt thối ra trông như ngựa vậy.

“Được, em giỏi lắm, tốt nhất cả đời này đừng quản tôi nữa!”

Tần Việt đột nhiên lớn tiếng, cầm xẻng nổi giận đùng đùng chạy ra ngoài.

Không phải chứ.

Tôi cũng không quản anh nữa rồi.

Sao lại chọc tới anh nữa vậy?

08

Tần Việt vô duyên vô cớ giận dỗi tôi, chỉ ăn cơm không ăn thức ăn.

Tôi sợ anh ăn toàn tinh bột rồi tụt đường huyết, cái thân hình to xác này mà ngã xuống thì tôi cũng không bê nổi, nên tốt bụng gắp cho anh hai đũa thức ăn.

Anh làm bộ làm tịch, “Đừng tưởng như vậy tôi sẽ tha thứ cho em, hừ, đúng rồi, tối nay có một buổi tiệc, em chọn giúp tôi một bộ đồ đi.”

Tôi theo phản xạ định nói bộ thứ mấy trong tủ.

Lại nhớ đến hậu quả của việc quản anh.

Tôi còn chưa hưởng đủ ngày lành đâu.

Tôi vội vàng xua tay, lại gắp thêm mấy đũa thức ăn vào bát anh, “Anh muốn mặc bộ nào thì mặc bộ đó đi.”

Tần Việt sững người, “Em không quản?”

Tôi gật đầu thật mạnh, “Ai cũng có tự do ăn mặc.”

Tôi nói là tự do ăn mặc.

Quả nhiên Tần Việt không hiểu tiếng người, anh mặc đồ không phải tự do, mà là phát điên.

Buổi chiều tôi đang nằm trên sofa gặm dưa hấu thì mắt đột nhiên đau nhói.

Ngẩng đầu nhìn lên.

Không biết Tần Việt lôi ở đâu ra một bộ vest màu lửa, từ áo tới quần tây đều là kiểu chuyển màu thời thượng nhất.

Người không biết còn tưởng Hậu Nghệ bắn mặt trời, bắn dư một mặt trời vào nhà tôi rồi.

Tần Việt nâng kính râm lên, lại kéo ống quần ra, để lộ hai chiếc tất màu xanh lá.

Mắt tôi tối sầm.

“Thế nào? Bộ này phối màu rất có tinh thần đúng không? Tôi đúng là thiên tài phối đồ.”

Tần Việt ngẩng đầu, kiêu ngạo như con công nhỏ.

Không phải có tinh thần, mà là thần kinh.

Tôi cố nhịn xúc động muốn xé nát bộ đồ của anh, kéo khóe môi cười giả tạo.

“Ừm, đẹp lắm, anh cứ mặc bộ này đi dự tiệc đi, chắc chắn sẽ kinh diễm toàn trường.”

Hình như Tần Việt cực kỳ hài lòng với bộ phối đồ này của mình, đứng trước gương đổi hết tư thế này tới tư thế khác để soi, còn quay đầu hỏi lại tôi:

“Em không âm thầm ấp ủ chiêu lớn để chơi tôi đấy chứ, ngoài miệng nói thuận theo ý tôi, sau lưng lại đi mách ba mẹ tôi.”

Tôi vội vàng thể hiện lòng trung thành.

“Không đâu! Với lại em cũng thấy bộ này của anh rất đẹp.”

【Trời đất, ai trồng hoa hướng dương trong phòng khách vậy.】

【Bộ này của nam chính nên ngồi chung bàn với người mặc vest quả thanh long bên cạnh.】

【Sao cảm giác nam chính họ Tần đều hơi thần kinh vậy nhỉ.】

【Nữ phụ vậy mà cũng không quản sao? Hay là vẫn nên quản đi! Người bát tự yếu nhìn xong trực tiếp được hưởng phúc luôn rồi.】

Tần Việt nghênh ngang ra ngoài.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy điện thoại ra điên cuồng ngắm ba mươi anh trai nóng bỏng để rửa mắt.

Bộ đồ kia của Tần Việt tuyệt đối không thể in vào đầu được.

Không thôi tối sẽ gặp ác mộng mất.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)