VĂN ÁN:
Phu quân ta nhặt về, hóa ra lại là tiểu hầu gia của phủ Vĩnh Ninh Hầu.
Tháng thứ ba sau khi hắn hồi kinh kế thừa tước vị, ta lên núi hái thuốc.
Trước mắt bỗng hiện ra mấy hàng chữ kỳ quái.
【Nữ phụ đừng hái cái thứ cỏ thuốc rách nát kia nữa, mau dẫn bà con hương thân chạy đi, nam chính sắp tới giết các người rồi!】
【Ai xem mà không thốt một câu nữ phụ thảm chứ? Đang yên đang lành làm một cô nương hái thuốc, trêu ai chọc ai đâu? Vì mềm lòng cứu nam chính một mạng, kết quả chỉ vì nam chính ham giàu chê nghèo, muốn cưới đích nữ của tể tướng, chẳng những bản thân nàng bị giết người diệt khẩu, còn liên lụy cả thôn dân mà nàng xem như người thân bị tàn sát.】
Nữ phụ?
Giết người diệt khẩu?
Lòng ta chấn động.
Ta đang định nhìn kỹ hơn, thì cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng hổ gầm khiến tay chân người ta mềm nhũn.
Một con hổ trắng trán vằn, mắt xếch hung dữ lao tới.
【Trời đất ơi, nữ phụ mau chạy đi!】
【Xong rồi xong rồi, còn chưa đợi nam chính tới tàn sát thôn, nữ phụ đã sắp chết trước rồi.】
Những dòng chữ trên đầu đồng loạt kêu than.
Ta nghiêng người né tránh, khó khăn lắm mới tránh được cú vồ đầu tiên của con hổ.
Tính mạng treo trên sợi tóc.
Ta nghiến răng, dồn toàn bộ nội lực vào tay phải, đấm mạnh vào xương yết hầu của con hổ.
Đạn mạc nổ tung.
【??? Nữ phụ là Võ Tòng tái thế à?】
【Sao ta lại cảm thấy bây giờ người nên chạy là nam chính nhỉ? Ta sợ hắn chậm một bước thì ngay cả toàn thây cũng không còn.】
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận