Lúc tôi đang vác bao xi măng trả nợ ở công trường, đạn mạc lại nói tôi là nữ phụ ác độc.
Năm túng thiếu nhất đời mình, tôi bắt chước nữ chính Tô Vãn Vãn, tranh thủ tiếp cận nam chính Cố Chi Nham trước một bước.
Chỉ vì… thiếu gia Cố thật sự quá giàu.
Chỉ cần hắn rơi rớt tí tiền từ kẽ ngón tay thôi, cũng đủ cho tôi trả hết nợ nần và đóng học phí rồi.
Tôi là loại nghèo túng đến mức có thể bất chấp thủ đoạn vì tiền.
Để lấy lòng vị thiếu gia lạnh lùng này, tôi đã giả bộ làm đóa bạch liên thanh thuần yếu đuối suốt một năm trời.
Ngay khi kế hoạch sắp thành công, chuẩn bị gả vào hào môn, thì Tô Vãn Vãn lại đột nhiên xuất hiện trước mặt Cố Chi Nham.
Tôi tưởng mình thất bại rồi. Nhưng nợ cũng đã trả xong.
Vậy thì… tôi không diễn nữa, về lại khu ổ chuột thôi.
Đêm hôm đó, khi đang vô gia cư, tôi gặp một “kẻ công lược”.
Hắn nhận nhầm tôi là nữ chính, rồi mang tôi về nhà.
Bình luận