Chương 1 - Nữ Phụ Ác Độc Đổi Đời
Đêm trước ngày đại hôn, nha hoàn nhìn thấy vị hôn phu Tiêu An Dạ trèo tường, phi thân vào Tướng phủ.
Ta biết chuyện liền đỏ mặt, trong lòng thầm trách chàng không kìm nén được tính tình.
Đợi nửa ngày không thấy bóng dáng ai, ta đang định đứng dậy đi tìm thì trước mắt đột nhiên hiện lên những dòng chữ kỳ lạ chạy ngang tầm mắt nữ phụ ác độc.
[Cười chết mất, nữ phụ tự mình đa tình, còn tưởng nam chính đến tìm ả cơ đấy!]
[Nữ chính của tôi thật đáng thương, chỉ vì là thứ xuất nên không thể gả cho nam chính. Nhưng nghĩ đến việc trong lòng nam chính chỉ có một mình bảo bối nữ chính là tôi thấy hả dạ rồi!]
[Yên tâm đi, nam chính đang “cày cuốc” chăm chỉ trong khố phòng kìa, sau này bảo bối nữ chính mang thai, việc mượn cớ quét gạt nữ phụ ra khỏi cửa chẳng phải là chuyện thuận nước đẩy thuyền sao?]
Đọc đến đây, trong lòng ta vừa chua xót vừa đắng cay, hận không thể lập tức rút bảo kiếm chém chết đôi cẩu nam nữ này.
Nhưng nghĩ lại, làm vậy thì quá hời cho chúng.
Nếu đã muốn tìm cảm giác kích thích, vậy ta sẽ thành toàn cho tới cùng!
Ta nhếch mép nở một nụ cười, lạnh lùng phân phó hạ nhân: “Đi, đến khố phòng kiểm kê lại đồ hồi môn của ta!”
—
**CHƯƠNG 1**
“A… chậm một chút, Hầu gia… nhẹ… nhẹ thôi…”
Ta vừa bước đến dưới hiên, còn chưa kịp đi vào đã nghe thấy từ bên trong truyền ra tiếng thở dốc hoan ái của nam nữ.
Vốn dĩ ta vẫn còn bán tín bán nghi với những dòng bình luận mờ ảo kia, nhưng giờ phút này tận tai nghe thấy, ngọn lửa giận vừa vất vả đè nén lại một lần nữa bùng lên ngùn ngụt.
Hắn chinh chiến sa trường sáu năm, ta cũng ở nhà mòn mỏi đợi hắn sáu năm.
Ngày ban sư hồi triều, hắn đứng trên đại điện cầu xin Hoàng thượng ban hôn. Ta cứ ngỡ mình đã tìm được chỗ dựa cả đời, nào ngờ hắn cưới ta chỉ vì cái thân phận Đích nữ Tướng phủ này.
“Hòa nhi, nếu nàng mang thai mọi chuyện đều sẽ dễ nói. Mẫu thân ta coi trọng nhất là con nối dõi, đến lúc đó chắc chắn bà sẽ gật đầu cho nàng bước qua cửa…” Tiếng thở dốc của Tiêu An vang lên mỗi lúc một nặng nề.
Ta lắng nghe động tĩnh, canh chuẩn thời cơ ngay lúc âm thanh của hai kẻ đó cuồng nhiệt nhất, tiến lên một bước hung hăng đạp tung cánh cửa.
[??? Không hổ là nữ phụ ác độc, lúc này mà cắt ngang chuyện tốt của người ta thì thật tàn nhẫn a, không sợ làm nam chính nghẹn hỏng sao!]
[Sao tự dưng ả lại nhớ tới khố phòng thế?]
[Chết rồi chết rồi, thế này chắc chắn sẽ bị nữ phụ phát hiện!]
[Phải làm sao đây, hồi hộp quá! Ả ta độc ác như vậy chắc chắn sẽ không tha cho bảo bối nữ chính đâu, không khéo bị dìm lồng heo mất!]
Đọc đến đây ta mới chợt hiểu ra.
Ta – đường đường là Đích nữ Tướng phủ, thế mà trong mắt những dòng bình luận này lại biến thành “nữ phụ ác độc”, còn đôi cẩu nam nữ lén lút sau lưng ta lại trở thành “trời sinh một cặp”?
Nha hoàn Thanh Nhi thắp sáng ánh nến trong phòng. Ta bước vào đảo mắt nhìn quanh một vòng, không phát hiện ra điều gì dị thường.
Chỉ là… trên nắp chiếc rương hồi môn to nhất đặt ở góc tây bắc có vương lại vài giọt chất lỏng khả nghi, bên trong thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng hít thở nông sâu kìm nén.
Hóa ra là trốn ở đây.
Ta không nhịn được, đưa tay giả vờ vỗ vỗ lên mặt rương, lập tức khiến người bên trong sợ hãi rụt lại.
Nha hoàn Thanh Nhi rất tinh ý, nhanh chóng bắt được động tác của ta liền vội vàng hỏi: “Tiểu thư có đồ vật gì muốn tìm trong rương này sao? Để nô tỳ tìm giúp người nhé!”
Nói rồi, nàng ấy bước tới định mở nắp rương.
[Không phải chứ, con nha hoàn này lắm chuyện quá!]
[Cứu mạng, tim tôi nhảy lên tận cổ họng rồi!]
“Khoan đã!” Tay Thanh Nhi vừa chạm vào ổ khóa, ngoài cửa liền vang lên tiếng ngăn cản thất thanh.
Là Tiểu Thúy – nha hoàn thân cận của Thẩm Hòa.
Sắc mặt ả hoảng loạn tột độ, bước nhanh dăm ba bước lao tới trước rương chặn tay Thanh Nhi lại, sau đó vội vàng khuỵu gối hành lễ với ta.
“Đại… Đại tiểu thư, ngày mai người đã xuất giá rồi, muộn thế này… sao đột nhiên lại đến khố phòng vậy?”
Ả ta hỏi ta nhưng tâm trí lại để trên mây, ánh mắt không ngừng liếc trộm về chiếc rương phía sau.
Ta cười lạnh một tiếng: “Tiểu Thúy cô nương đi theo Nhị tiểu thư, tính tình cũng lớn theo nhỉ? Từ bao giờ mà ngay cả chuyện của ta ngươi cũng dám quản rồi?”
Nghe giọng điệu bất thiện của ta, ả vội vàng quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu.
“Đại tiểu thư, nô tỳ không dám… chỉ là…” Mắt ả đảo liên hồi, “Chỉ là phu nhân có mấy lời muốn dặn dò tiểu thư, nô tỳ vô tình nghe được nên định đến gọi người đi gặp phu nhân ạ!”
[Đúng đúng đúng, Tiểu Thúy thông minh lắm, mau lừa ả đi chỗ khác!]
[Không gian trong rương chật hẹp như vậy, nếu không chui ra thì nam nữ chính chắc chắn sẽ chết ngạt bên trong mất!]
[Bảo bối nữ chính, cố gắng kiềm chế thêm chút nữa ô ô, xót xa cho cục cưng của tôi quá!]
Ta ra hiệu cho Thanh Nhi ép ả sang một bên, nhạt giọng hỏi:
“Ta vừa từ chỗ mẫu thân về, bà ấy nào có lời gì muốn nói với ta? Ngươi lúc này bịa chuyện lừa gạt ta rốt cuộc là có mục đích gì? Nếu không nói thật, hôm nay ta không cần chủ tử nhà ngươi gật đầu, lập tức ném thẳng ngươi xuống sông cho cá ăn!”
Ta chỉ dọa ả một chút, lúc này ả đã sợ khiếp vía nhưng vẫn không dám nói ra sự thật. Bởi vì một khi tội danh lén lút tư thông của Thẩm Hòa bị chứng thực, cái mạng của ả tất nhiên cũng chẳng giữ nổi.
Đúng lúc này, ta liếc thấy nắp rương hé ra một kẽ hở bằng ngón tay.
Hai kẻ bên trong đang tham lam hít lấy hít để không khí bên ngoài.
—
**CHƯƠNG 2**
“Tranh nhi!”
Không ngờ mẫu thân giờ này lại đột nhiên đến đây. Bà bước vào liếc nhìn Tiểu Thúy đang đỏ hoe mắt quỳ trên đất, liền kéo ta sang một bên.
“Hạ nhân báo với ta, mấy ngày nay Tiểu Thúy cứ lảng vảng quanh khu vực khố phòng. Chắc chắn là Thẩm Hòa muốn xem vi nương chuẩn bị cho con bao nhiêu của hồi môn, cái con nhãi ranh đó từ nhỏ đã nhiều tâm tư.”
“Sáng sớm mai đã phải xuất giá rồi, mau về nghỉ ngơi đi, những chuyện khác cứ để vi nương lo liệu!”
Mấy ngày trước đã lảng vảng ở đây? E rằng đã dọn sẵn bãi từ sớm rồi. Nói vậy tức là đôi cẩu nam nữ này không chỉ lén lút tư thông ở đây một lần!
Ta mỉm cười vỗ vỗ tay bà, hỏi:
“Nương, nữ nhi không buồn ngủ. Tự nhiên con nhớ tới cây trâm Cửu Luy Kim Tê mà người làm cho con hồi trước để ở đâu rồi? Ngày mai nữ nhi muốn cài nó lên mũ phượng!”
Mẫu thân thở dài một hơi, lộ ra thần sắc bừng tỉnh đại ngộ: “Ta đã bảo sao muộn thế này con còn chưa ngủ, thì ra là tìm vật đó. Hình như… vi nương đều cất hết vào trong rương cho con rồi!”
Nói đoạn, bà nhìn quanh một vòng rồi cất bước đi thẳng về phía chiếc rương to nhất kia.
Kẽ hở lập tức bị khép chặt lại.
[Trời má, đừng mà! Nếu bị mẹ của nữ phụ phát hiện, bảo bối nữ chính của tôi còn sống nổi không!]
[Lúc này còn tìm trâm cài cái gì chứ, con nữ phụ này có phải cố ý không thế?]
Mẫu thân vừa đưa tay định chạm vào ổ khóa…
Chưa đợi ta mở miệng, Tiểu Thúy đang quỳ một bên đã hoảng hốt cất tiếng ngăn cản: “Phu nhân, cây trâm kia của Đại tiểu thư đang để trong hộp lưu ly bên tay trái người kìa!”
Mẫu thân khựng tay lại, quay người, sắc mặt bỗng chốc lạnh băng:
“Đồ vật ta chuẩn bị cho con gái ta để ở đâu, mà ngươi lại nắm rõ hơn cả ta cơ đấy!”