Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y.
Nói muốn cưới nàng, chăm sóc nàng suốt đời.
Đêm ấy, nàng ta liền bị ta lột da làm thành đèn lồng da người.
Treo ngay đầu giường của ông.
Ta dịu giọng nói:
“A phụ, Tô di nương như vậy chẳng phải đã có thể ở bên người cả đời rồi sao?”
“Người cũng không cần phải cưới nàng nữa.”
Cha ta sợ đến mức tiểu tiện tại chỗ.
Từ đó không dám nhắc lại chuyện nạp thiếp nửa chữ.
Nhưng ông ta lại lén lút nuôi ngoại thất bên ngoài.
Đứa con hoang kia còn dám mưu toan hủy hoại thanh danh của ta.
Ta cho người thiến hắn, rồi tống thẳng vào cung làm thái giám.
Cha ta phát điên muốn kéo ta cùng chết.
Trong lúc giằng co đã lật đổ đèn nến, rồi chết cháy trong biển lửa.
Từng việc, từng việc của ta khiến cả Trường An nghe tên đều run sợ.
Ai ai cũng nói, không người nào dám cưới hạng nữ La Sát như ta về nhà.
Nhưng ta lại gả cho tướng quân Bùi Văn Tễ, người được cả Trường An khao khát nhất.
Sáu năm vợ chồng kính cẩn như khách.
Bùi Văn Tễ cũng giống như cha ta năm xưa.
Từ chiến trường mang về một nữ nhân đã mang thai.
Hắn không nói muốn cưới nàng.
Chỉ nói nàng là quả phụ của phó tướng.
Phu quân nàng vì cứu hắn mà hy sinh nơi sa trường.
Khi ta mở tiệc Noãn yến, mời các quý nữ vào phủ.
Nàng ta lại chủ động tự lăn xuống thang cao.
Vu cho ta hại nàng sảy thai.
Ta vuốt nhẹ lọn tóc mai, nụ cười thấm lạnh:
“Mời đại phu đến xem đã sảy chưa.”
“Nếu chưa, thì lăn cho đến khi sảy thì thôi.”
Xem thêm
Bình luận