Chương 6 - Nụ Hôn Của Chân Ái
Không đúng, nhìn kỹ lại.
Nàng ta đen hơn Lưu Oánh rất nhiều, xương mày và sống mũi cao hơn, hốc mắt sâu hơn, mang chút phong tình dị vực.
Thái tử bước đến trước mặt ta, cúi đầu thấp giọng nói:
“Có phải ngay cả ngươi nhìn thoáng qua cũng tưởng nàng là Lưu Oánh không? Cô vô dụng, cuối cùng vẫn không tìm được Lưu Oánh thật. May mà gặp được nàng ấy, trái tim cô vẫn xem như thuộc về Lưu Oánh.”
Nói chuyện tìm thế thân mà cũng thâm tình đến vậy.
Thật khiến người ta ghê tởm.
Ta trái lòng phúc thân:
“Chúc mừng điện hạ được như ý nguyện.”
Trước sự ngoan thuận của ta, Thái tử không hề bất ngờ.
Hắn nhàn nhạt “ừ” một tiếng, rồi bước lên nhận đứa bé trong tay Lưu Oánh da đen.
“Mẫu hậu, nhìn đi! Đây mới là Thừa Thiên của nhi thần.”
Hoàng hậu nương nương nhìn đứa trẻ trong tã đen bóng, tay đang ôm Thừa Thiên cũng run lên.
“Đây là thứ quái gì? Mau bế nó đi cho bản cung!”
16
Cuối cùng Thái tử vẫn đưa người vào Đông cung.
Lưu Oánh da đen được phong làm Trắc phi.
Theo lệnh Thái tử, ta sắp xếp cho nàng ta ở trong viện gần tẩm điện Thái tử nhất.
Lưu Oánh da đen dường như không hiểu quy củ trong cung.
Ma ma nhắc nàng ta tạ ơn.
Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ xuống, dập đầu vang chan chát.
Làm ta giật cả mình, vội vàng đỡ nàng ta dậy.
Nàng ta lại như chẳng có chuyện gì, còn ngẩng đầu cười ngốc với ta.
Xem ra không phải người khó đối phó.
Ta hơi yên tâm hơn một chút.
Thái tử lại bắt đầu làm loạn.
Hắn cứ nhất quyết bám lấy cái tên Thừa Thiên không buông.
Ngày nào hắn cũng chạy đến Trường Xuân cung, đòi Hoàng hậu nương nương đem cái tên ấy ban cho đứa con đen của hắn, còn con ta thì phải đổi tên khác.
Hoàng hậu nương nương cắn chặt răng không đồng ý!
Thái tử không làm gì được Hoàng hậu, trở về liền trút giận lên ta và Thừa Thiên.
Thừa Thiên hơn hai tuổi, vừa mới bắt đầu học nhận mặt chữ.
Thái tử vừa về đã bắt Thừa Thiên viết chữ cho hắn xem.
Thừa Thiên không biết viết, hắn liền bắt con quỳ xuống, còn buông lời nhục mạ.
“Với tư chất này của ngươi, sao xứng làm con của cô? Sao xứng với hai chữ Thừa Thiên?”
“Giống hệt mẫu thân ngươi, tầm thường, ngu muội…”
“Sớm biết như vậy, lúc đầu không nên để ngươi được sinh ra.”
Ta tìm hắn nói lý, hắn phạt cả ta.
Lưu Oánh da đen ngược lại là người thiện tâm.
Mỗi lần tình thế giương cung bạt kiếm, nàng ta đều tìm cách gọi Thái tử đi.
Cho mẹ con ta chút thời gian thở dốc.
Nhưng đây cũng không phải kế lâu dài.
Hôm đó, ta canh đúng thời điểm sai người đi mời Hoàng hậu nương nương.
Thái tử đang nổi giận trong Đông cung.
Thừa Thiên bị phạt quỳ trên nền đá xanh khóc đến không thở ra hơi.
“Khóc khóc khóc, cả ngày chỉ biết khóc. Tai cô sắp bị ngươi khóc đến mọc kén rồi.”
Bên tai truyền đến tiếng bước chân vội vã.
Ta quyết tâm, trừng mắt nhìn hắn:
“Thừa Thiên là con trai điện hạ, biết đâu lúc nhỏ điện hạ cũng như vậy.”
Thái tử đột nhiên xoay người:
“Ngươi dám phỉ báng cô? Muốn chết!”
Hắn nhấc chân định đá ta.
“Mẫu thân!”
Thừa Thiên khóc thét lên, bóng dáng nhỏ bé chắn trước người ta.
“Thừa Thiên!”
Ta cúi người ôm chặt Thừa Thiên vào lòng.
Lưng ta lãnh trọn một cú đá, cả người ôm Thừa Thiên bay ra ngoài.
Sau lưng vang lên tiếng gầm giận dữ của Hoàng hậu nương nương:
“Dừng tay!”
17
Hoàng hậu nương nương đưa ta và Thừa Thiên đến Trường Xuân cung.
Thái tử chạy đến cãi nhau một trận lớn.
Trực tiếp chọc Hoàng hậu nương nương tức đến ngã bệnh.
Thái tử chẳng những không đến thăm, còn buông lời ngông cuồng.
Hắn nói Hoàng hậu nương nương có thể bảo vệ chúng ta nhất thời, nhưng không thể bảo vệ cả đời.
Hoàng hậu nương nương ôm ngực thở dài:
“Nghịch tử như vậy, sau này phải làm thế nào đây?”
Ta quỳ ngồi bên cạnh, vừa xoa trán cho bà, vừa lẩm bẩm:
“Thái tử quả thật quá tùy hứng, lần này đến lần khác khiến người nhọc lòng. Năm đó hắn chìm vào giấc ngủ… ôi!”
Ta giả vờ lỡ lời, vội vàng che miệng lại.
Hoàng hậu nương nương nhíu mày nhìn ta:
“Năm đó hắn chìm vào giấc ngủ thì sao? Nói tiếp… bản cung miễn tội cho ngươi.”
Ta hơi tỏ vẻ khó xử, nhưng vẫn mở miệng:
“Hắn căn bản không mắc bệnh lạ gì, cũng không hề rơi vào hôn mê. Tất cả là vì hắn yêu nha hoàn thân cận của con…”
Ta kể hết chuyện năm đó ra.
Nghe xong, Hoàng hậu nương nương tức đến đỏ mắt:
“Nói vậy, hắn là đang giả vờ ngủ! Hắn có biết khi hắn ngủ mãi không tỉnh, bản cung ăn ngủ không yên, lo đến mức sắp không chống đỡ nổi hay không? Sao hắn có thể nhẫn tâm như vậy!”
Ta nhẹ giọng thở dài:
“Chỉ mong sau này Thừa Thiên đừng học theo Thái tử, làm việc theo cảm tình. Thật sự quá tổn thương tấm lòng của người thật lòng yêu thương mình.”
Ánh mắt Hoàng hậu nương nương khựng lại, bà siết chặt góc chăn.
Ta rũ mắt, giả vờ như không nhìn thấy.
Nghe nói năm xưa Hoàng thượng từng vì một vũ nữ mà làm tổn thương Hoàng hậu nương nương đến tận tâm can.
Sao chuyện này lại không thể xem là phụ tử đồng tâm được chứ?
18
Mấy ngày trước khi Hoàng thượng băng hà.
Hoàng hậu nương nương đến Đông cung một chuyến.
Thái tử lại một lần nữa rơi vào hôn mê.
Thái y kiểm tra xong đều bó tay.