Chương 5 - Nữ Hiệp Cướp Tiền và Cuộc Trọng Sinh Đầy Thù Hận
Tối nay Trương Văn Châu đã chạm mặt Vinh Chiếu Nguyệt.
Nhưng ta chắc chắn hắn sẽ không nhận Vinh Chiếu Nguyệt.
Chuyện này đã có tiền lệ.
Ba năm trước, Vinh Chiếu Nguyệt lúc ra ngoài cung du ngoạn vô tình rơi xuống nước, Hạ nhị công tử kịp thời nhảy xuống cứu Vinh Chiếu Nguyệt lên bờ.
Sau khi thoát nạn về cung, Vinh Chiếu Nguyệt lại khóc lóc với Minh Tuyên Đế, nói Hạ nhị công tử lúc cứu nàng dưới nước đã chạm vào ngực nàng, nhân cơ hội khinh bạc nàng.
Minh Tuyên Đế nổi trận lôi đình, sáng hôm sau lên triều kéo Hạ lão đại nhân đã lớn tuổi ra làm nhục ngay tại chỗ, nói ông dạy con không nghiêm, sinh ra một nghiệt súc.
Hạ lão đại nhân vừa giận vừa uất, hết sức biện giải rằng cứu người dưới nước, mạng người quan trọng! Va chạm thân thể là khó tránh khỏi!
Nhưng Minh Tuyên Đế không chịu buông tha: “Nữ nhân của trẫm, dù ở lúc sinh tử, các ngươi cũng phải giữ nghiêm bổn phận quân thần, nếu không chính là mưu nghịch!”
Hạ lão đại nhân tức giận công tâm, phun ra một ngụm máu lớn.
Máu vừa hay bắn lên mặt Trương Văn Châu lúc ấy đứng phía sau Hạ lão đại nhân!
Trương Văn Châu nhớ rất rõ, khi tới chỗ ta giải sầu, hắn từng cảm khái kể chuyện này.
Hạ nhị công tử chỉ vì một câu “khinh bạc” của quý phi mà mất hôn sự với người mình lưỡng tình tương duyệt, cũng mất luôn con đường làm quan sắp bắt đầu.
Một thiên chi kiêu tử vốn phẩm hạnh đoan chính, bị người trong cung bí mật bắt đi, sống sờ sờ chặt đứt mười ngón tay, rồi ném xuống cái hồ năm xưa quý phi rơi xuống, dìm chết ngay trong đó.
Hạ lão đại nhân thương đứa con út này nhất, ngày người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh ông phát bệnh cấp mà chết, Hạ gia từ đó suy sụp.
Hôm nay nếu Trương Văn Châu nhận ra quý phi trong địa giới thanh lâu rồi cứu quý phi.
Với tính cách Vinh Chiếu Nguyệt, nàng ta tuyệt đối sẽ không nhớ ân hắn, chỉ hận hắn đã nhìn thấy dáng vẻ chật vật nhất của mình!
Chỉ cần quý phi về cung, Trương Văn Châu rất có thể chính là Hạ nhị công tử tiếp theo!
Hạ nhị công tử bị chặt tay, Trương Văn Châu rất có thể bị móc mắt!
Trương Văn Châu hiểu rõ nhất đạo lý bo bo giữ mình, nếu không còn trẻ như vậy hắn đã chẳng ngồi được vị trí này.
Lúc này hắn chỉ hối hận một chuyện — không nên xông vào, còn hồ đồ chạm mặt Vinh Chiếu Nguyệt ở khoảng cách gần như vậy! Muốn chối cũng không chối nổi!
Bị con rắn độc này quấn lấy, thật sự sẽ vạn kiếp bất phục!
Trương Văn Châu vốn đã định đi, lại quay người trở lại, nhìn chằm chằm ta, dặn dò:
“Minh Oanh, đã là nữ tặc, vậy tuyệt đối, tuyệt đối đừng để nàng ta chạy khỏi Vạn Hoa Lâu!”
11
Trương Văn Châu mượn đám đông che chắn, chạy trối chết khỏi Vạn Hoa Lâu.
Vinh Chiếu Nguyệt thấy người trở lại chỉ có một mình ta, tức giận tột độ: “Trương Văn Châu dám bỏ mặc bản cung! Hắn dám bỏ mặc bản cung!!”
Cọng rơm cứu mạng duy nhất trước mắt đã mất, Vinh Chiếu Nguyệt trong lúc cuống quýt liền thi triển quyền cước muốn chạy, bị hơn mười quy công bao vây!
Vinh Chiếu Nguyệt trước kia là nữ sơn tặc, có chút công phu, nhưng dù lợi hại đến đâu, trong không gian chật hẹp này bị hơn mười nam nhân vây quanh, nàng ta cũng khó mọc cánh thoát thân!
Rất nhanh, Vinh Chiếu Nguyệt bị ấn ngã xuống đất.
Ta bước lên, túm tóc quý phi, ép nàng ta ngẩng đầu nhìn ta.
Kiếp trước, nàng ta cạo sạch tóc ta trước mặt mọi người, với ta đó là nỗi nhục nhã vô cùng.
Kiếp này, lẽ ra ta cũng nên ăn miếng trả miếng, cạo sạch mái tóc đen này của nàng ta.
Nhưng thanh lâu rốt cuộc vẫn phải dựa vào nhan sắc cô nương.
Nếu bây giờ cạo đầu Vinh Chiếu Nguyệt, còn bán được giá tốt thế nào?
Ta vẫn còn trông chờ nàng ta kiếm năm trăm lượng tiền chuộc thân cho ta!
Tạm thời chưa thể cạo đầu, nhưng còn một thứ khác có thể lập tức trả lại cho vị quý phi nương nương này.
“Hoa ma ma, nàng ta không chịu dạy dỗ như vậy, ta thấy vẫn phải dùng chút thủ đoạn. Mang bàn ủi trong lầu tới.”
Quy công rất nhanh mang tới một chậu than và một bàn ủi khắc chữ “kỹ”.
Hoa nương nói: “Minh Oanh, ngươi đừng hủy mặt nàng ta. Ta còn trông chờ cái mặt ấy kiếm tiền.”
“Ta biết chừng mực, Hoa ma ma.”
Ta vừa nói vừa nung bàn ủi chữ “kỹ” trên than đến đỏ rực, sau đó tiến sát Vinh Chiếu Nguyệt.
Vinh Chiếu Nguyệt hít mạnh một hơi lạnh: “Ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn làm gì!!”
Gương mặt hoảng loạn này của nàng ta giống hệt ta kiếp trước.
Khi ấy ta quỳ xuống cầu nàng ta, lúc bị bán vào Vạn Hoa Lâu ta còn chưa từng bị khắc chữ “kỹ” lên mặt.
Đến tay Vinh quý phi, vì muốn lấy lòng thái hậu, nàng ta lại sống sờ sờ khắc chữ “kỹ” này lên má trái ta.
Ba năm sau đó, ta mang chữ “kỹ” này trên mặt, chịu đủ bắt nạt của đám ni cô trong Tử Nguyệt Tự.
Bọn họ mắng ta là đĩ, mắng ta là tiện nhân, nói ta ở trong chùa làm bẩn sự trang nghiêm của thần Phật.
Những nam hương khách đến Tử Nguyệt Tự nhìn thấy mặt ta liền nảy tà niệm, chỉ vì ta mặc y phục ni cô mà thú tính của bọn họ bùng lên.
Đám ni cô cao lớn khỏe mạnh trong chùa cũng để mắt tới ta.
Ba năm ấy, không một khắc nào ta không muốn chết.
Mỗi khi muốn chết, ta lại nấu nước thạch tín.
Ta đổ từng phần nước thạch tín kiếm được để tự sát vào hũ sứ.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: