Chương 12 - Nữ Hiệp Cướp Tiền và Cuộc Trọng Sinh Đầy Thù Hận
Tề Vương nâng cằm ta, hung dữ nói: “Không hổ là người Diệp gia, thủ đoạn hay, tính kế giỏi. Bổn vương vậy mà cũng thành quân cờ để ngươi giết quý phi.”
Tề Vương nói: “Đã bày ván cờ này thì đánh cho tử tế, đừng để kẻ bên trong kia có ngày trở mình!”
Quan binh dưới lầu cũng tỉnh gần hết.
Tề Vương đứng trên tầng ba, tuyên bố: “Vạn Hoa Lâu này bổn vương đã tra xong, không có tung tích quý phi, thu binh!”
Hoa nương thở phào thật mạnh: “Vương gia, thảo dân đã nói rồi, quý phi không thể lưu lạc tới nơi này! Cho ta mười lá gan cũng không dám!!”
Tề Vương không nói thêm, chỉ muốn nhanh chóng rời đi, ta đuổi theo: “Tề Vương điện hạ, tiền đêm qua của ngài còn chưa thanh toán.”
Tề Vương nhìn ta, cười khẩy một tiếng.
Hắn tiện tay lấy ra một nén vàng, ném xuống đất.
Ta nhặt lên, một khối nặng trĩu — năm trăm lượng của ta cuối cùng cũng đủ rồi!
24
Quý phi bán thân hai mươi ngày, cuối cùng cũng thay ta kiếm đủ năm trăm lượng tiền chuộc thân còn lại.
Một nghìn lượng bạc và rương bách bảo của ta cùng được giao cho Hoa nương.
Hoa nương không còn lời nào để nói, dù không tình nguyện đến đâu cũng phải trả khế ước bán thân cho ta.
Ta cuối cùng khôi phục thân tự do.
Ngày rời đi, các tỷ muội trong lầu đều tới tiễn ta.
Bọn họ ngưỡng mộ ta, chúc phúc cho ta.
Tiểu Lư và Ngọc Tuyết đặc biệt không nỡ xa ta.
Ngọc Tuyết còn đặt miếng ngọc bội đáng giá nhất của mình vào tay ta: “Minh Oanh tỷ tỷ, ra ngoài tỷ còn có nhiều chỗ phải tiêu tiền hơn, tỷ cầm miếng ngọc bội này đi, có thể cầm đổi chút tiền.”
Chuộc thân khỏi thanh lâu, đến một mảnh vải ra hồn trên người ta cũng bị tú bà bóc lột lấy đi.
Sau khi chuộc thân, có thể nói ta đã khuynh gia bại sản, quả thật đang lúc thiếu tiền.
Ta treo ngọc bội trở lại cổ Ngọc Tuyết: “Ta lén giữ lại tiền phòng thân rồi. Ngọc Tuyết, trong phần tiền chuộc thân của ta có năm mươi lượng là mua cho muội một tháng không phải tiếp khách. Ta đã nói với Hoa nương, để muội trước hết làm thanh quan, tháng này muội phải bảo vệ tốt mình.”
Ngọc Tuyết cảm động đến rơi lệ.
Thật ra ta không phải đại thiện nhân gì, ta làm vậy đều có mục đích.
Ta nhìn Tiểu Lư, Tiểu Lư lập tức nói: “Tỷ tỷ yên tâm, đệ sẽ ở Vạn Hoa Lâu thay tỷ trông chừng Vinh Tiểu Điệp!”
Vinh Chiếu Nguyệt đứng trong chỗ tối, hung hăng nhìn chằm chằm ta.
Từ sau lần Tề Vương tới, Vinh Chiếu Nguyệt không còn giống trước, ngày ngày gào mình là quý phi.
Nàng ta hiếm khi yên tĩnh, im lặng, trở nên phục tùng.
Biết tiền bán thân những ngày qua của mình đều biến thành tiền chuộc thân của ta, nàng ta vậy mà không hề tức giận chút nào.
Ta biết nàng ta đang nghĩ gì.
Theo thời gian kiếp trước tính toán, chưa tới một tháng nữa, Minh Tuyên Đế ngự giá thân chinh sẽ trở về kinh.
Vinh Chiếu Nguyệt đang chờ, chờ chân mệnh thiên tử của nàng ta từ trên trời hạ xuống cứu nàng ta khỏi biển lửa.
Nơi này rồi sẽ long trời lở đất.
Ta cũng đang chờ — dù sao kiếp này người ta muốn giết, từ đầu đến cuối đâu chỉ có một mình Vinh quý phi!
25
Sau khi rời Vạn Hoa Lâu, ta tới những ruộng đất và cửa hàng trước đây nhờ Trương Văn Châu đứng tay lo liệu, lần lượt xem sổ sách và thu hồi.
Chỉ sau một đêm, trong tay ta lại có hơn trăm lượng bạc.
Vàng bạc châu báu ngoài mặt, ta có thể chắp tay nhường đi, nhưng tích cóp thật sự của một hoa khôi sao có thể để tú bà biết?
Dựa vào những nguồn lực đã tích lũy trước đây, ta đường đường chính chính mở một quán trà, bận rộn từ trong ra ngoài.
Quán trà rồng rắn lẫn lộn, tin tức linh thông nhất.
Lại qua nửa tháng, dân gian mới bắt đầu có chút tin tức.
“Nghe nói Vinh quý phi trong cung hình như mất tích rồi!”
“E là bị bắt cóc đi đâu, hoặc bị giết rồi? Trước kia lúc Vinh quý phi còn làm sơn tặc, nàng ta đắc tội với không ít nhà đâu!”
“Nghe nói quý phi kia cũng là sắc nước hương trời, mất tích thì đúng là đáng tiếc!”
“Muốn nhìn mỹ nhân sắc nước hương trời? Tới Vạn Hoa Lâu mà xem! Gần đây Vạn Hoa Lâu có hoa khôi mới!”
“Dáng vẻ quyến rũ phong tình ấy, hoa khôi trước còn không có đâu!”
“Thật sao?”
“Lừa ngươi làm gì! Giờ này hoa khôi đang hiến múa trên Ngọc Đài!”
“Vậy còn uống trà quỷ gì nữa! Đi! Xem hoa khôi!”
Khách trong quán tản đi hơn nửa.
Hoa khôi mới?
Ta cũng theo tới Vạn Hoa Lâu, thấy nơi này người tiếng ồn ào.
Mỹ nhân đang uyển chuyển múa trên Ngọc Đài, quả nhiên — là Vinh Chiếu Nguyệt.
26
Vinh Chiếu Nguyệt có thể trở thành hoa khôi mới, ta hoàn toàn không bất ngờ.
Dù sao nàng ta cũng có nhan sắc khuynh thành, lại làm sủng phi của Minh Tuyên Đế ba năm.
Nữ nhân từ trong cung đi ra, kiến thức từng trải đương nhiên không phải những cô nương khổ mệnh ở Vạn Hoa Lâu có thể so.
Trước đây Vinh Chiếu Nguyệt không chịu khuất phục, Hoa nương đương nhiên không cho nàng ta quả ngon ăn.
Không nắm được cọng rơm cứu mạng Trương Văn Châu, Vinh Chiếu Nguyệt vẫn còn ôm ảo tưởng.
Cho đến khi ngay cả Tề Vương cũng thấy chết không cứu, Vinh Chiếu Nguyệt cuối cùng mới tỉnh ngộ — nếu nàng ta không tự cứu mình, thật sự sẽ xong đời.
Ở thanh lâu muốn sống có tôn nghiêm, chỉ có một con đường là làm hoa khôi.