Chương 5 - Nụ Cười Ẩn Chứa Lời Nói Dối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tổng giám đốc Ôn, có đơn hàng gấp, cần chị đích thân đi ký hợp đồng!”

Tôi nhìn dòng ghi chú ngắn gọn:

“Một triệu, gặp em một lần.”

Trong lòng hiểu rõ.

“Từ chối đi. Sau này công ty họ cũng không cần nhận nữa.”

Nhưng tôi không ngờ Cố Thành Diệp không định bỏ qua dễ dàng.

Hệ thống liên tục hiện đơn hàng mới.

Dùng các tài khoản khác nhau.

Từ một triệu tăng lên mười triệu.

Chỉ có một yêu cầu: gặp tôi một lần.

Cố Thành Diệp đại khái cho rằng tôi xuất thân từ gia đình thương nhân, chỉ cần giá đủ cao thì sớm muộn cũng sẽ động lòng.

Nhưng tôi không chút do dự, lần lượt từ chối hết.

Sau đó, phần ghi chú từ một câu biến thành một bản sám hối dày đặc chữ:

“Tri Ý, anh thật sự biết sai rồi. Cho anh thêm một cơ hội đi.”

“Từ sân trường đến váy cưới, không phải đó là điều em mong chờ nhất sao? Bảy năm của chúng ta, chẳng lẽ không nên đơm hoa kết trái sao?”

“Anh bảo đảm sau này mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do em toàn quyền quyết định. Cổ phần công ty của anh, em chín anh một. Anh cầu xin em…”

Đến cả trợ lý cũng không đành lòng, cẩn thận khuyên tôi:

“Tổng giám đốc Ôn, thật ra tổng giám đốc Cố cũng rất có lòng rồi.”

“Mấy hôm trước anh ấy vẫn luôn gửi hoa đến công ty, nhưng em biết chị không thích nên đã xử lý hết.”

Tôi lắc đầu, nhấp một ngụm cà phê.

“Tiểu Hà, có vài chuyện em không hiểu đâu.”

“Người phụ lòng chân thành không đáng được tha thứ. Vì thứ bị tổn thương không chỉ là trái tim em, mà còn là cách em đối xử với người khác sau này. Rất có thể, em sẽ không còn dám thật lòng với người tiếp theo nữa. Chẳng phải đó cũng là một dạng tổn thương sao?”

Tiểu Hà sững ra một lúc, gật đầu rồi đóng cửa đi ra.

Tôi cứ tưởng chuyện này có thể dừng lại ở đây.

Nhưng Cố Thành Diệp lại chạy đến công ty tìm tôi.

Dưới lầu, đám đông xôn xao vây quanh anh.

Toàn thân anh nồng nặc mùi rượu, ánh mắt đau khổ mơ màng.

“Tri Ý…”

“Anh không muốn gây phiền phức cho em, nhưng anh không nhịn được nỗi nhớ em.”

Giọng anh khàn đặc, mang theo tiếng khóc mệt mỏi.

“Anh biết anh là thằng khốn.”

“Anh không xứng được em tha thứ. Nhưng anh thật sự… anh thật sự không có ngày nào là không nhớ em…”

“Tri Ý, cho anh thêm một cơ hội được không? Chỉ một lần thôi… đời này ngoài yêu em ra, anh sẽ không làm bất cứ chuyện gì nữa.”

Tôi cứ thế đứng ở cửa, yên lặng nghe.

Rất lâu sau, tôi nhàn nhạt mở miệng:

“Cố Thành Diệp.”

Anh ngẩng đầu, như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ, trong mắt lóe lên chút ánh sáng.

“Chúng ta không thể nữa.”

“Anh rất rõ, tôi không còn yêu anh.”

Khoảnh khắc ấy, thân thể Cố Thành Diệp run lên.

“Từ nay không hẹn ngày gặp lại, Cố Thành Diệp.”

Nói xong, tôi xoay người sải bước về phía tòa nhà văn phòng.

“Ôn Tri Ý, đi chết đi!”

Sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng gào giận dữ, ngay sau đó tôi bị ai đó lao tới đẩy ngã xuống đất.

“Phập” một tiếng, mũi dao cắm vào cơ thể ấm nóng của Cố Thành Diệp.

Thẩm Du Du hoảng loạn.

Đồng tử cô ta giãn lớn, bàn tay đang nắm cán dao lập tức buông ra.

“A Diệp, anh…”

Trong khoảnh khắc nguy cấp, Cố Thành Diệp dùng thân thể máu thịt của mình che chở tôi, con dao đâm vào lưng anh.

Không nhịn được, anh rên khẽ một tiếng.

Nhưng vẫn an ủi tôi:

“Tri Ý đừng sợ, anh… không đau.”

Từ ánh mắt dao động của anh, tôi như nhìn thấy Cố Thành Diệp năm mười tám tuổi.

Nhưng tôi biết, đó chỉ là ảo giác.

Anh thay đổi rồi, chính là đã thay đổi.

Rất nhanh, cảnh sát bao vây hiện trường, áp giải Thẩm Du Du đi.

Tôi gọi xe cứu thương, đưa Cố Thành Diệp vào phòng bệnh VIP, thay anh đóng một tháng viện phí.

Chỉ vậy mà thôi.

Những thứ khác, tôi không cho nổi, Cố Thành Diệp cũng không còn xứng để nhận nữa.

Chương 9

Nửa năm sau, dưới sự dẫn dắt của tôi, giá trị cổ phiếu Ôn thị tăng gấp đôi.

Bố mẹ tổ chức cho tôi một bữa tiệc mừng công. Giữa tiếng ly rượu chạm nhau, tôi mơ hồ nhớ ra hôm nay là sinh nhật của ai đó.

Nhấp vài ngụm trà, tôi lái xe đến trại tạm giam cách ba mươi cây số.

Cách một lớp kính, Thẩm Du Du gầy đi rất nhiều, tiều tụy hốc hác.

Đôi mắt to ấy trống rỗng vô hồn, như thể đã nuốt xuống cả một vực sâu.

Nhìn thấy tôi, cô ta không phấn khích cũng không tức giận, chỉ nhàn nhạt nói:

“Cậu đến xem trò cười của tôi đúng không?”

Tôi lắc đầu.

Mở hộp giữ nhiệt trước mặt ra, bên trong là một bát mì trường thọ còn bốc hơi nóng.

“Tôi chỉ là đột nhiên nhớ ra hôm nay là sinh nhật cậu.”

“Có vài thứ đã khắc vào xương rồi thì không thể quên được.”

Cô ta cúi đầu, tự giễu cười.

Cười rồi cười, cuối cùng cười đến rơi nước mắt.

Giọng cô ta nghẹn lại, nhưng vẫn rất bướng bỉnh:

“Không cần cậu giả vờ tốt bụng. Dù sao chúng ta cũng là kẻ thù cả đời rồi.”

Tôi không đáp, đứng dậy để lại bát mì trường thọ rồi định rời đi.

Nhưng cô ta gọi tôi lại.

“Tri Ý.”

“Cậu biết không? Ghen tị là một thứ rất đáng sợ.”

“Gia cảnh của cậu tốt hơn tôi, học vấn cao hơn tôi, tiền tiết kiệm nhiều hơn tôi, thậm chí… còn có một người bạn trai phú nhị đại vừa cao vừa đẹp trai. Tôi…”

Cô ta không nói hết phần còn lại, chỉ chân thành cảnh báo tôi một câu:

“Sau này, đừng kết bạn với người như tôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)