Chương 1 - Nóng Bức Bí Ẩn
Nhà tôi quanh năm nóng 35 độ, gọi đủ loại thợ đến kiểm tra vẫn không ai tìm ra nguyên nhân.
Bất lực, tôi treo biển bán nhà, chuẩn bị chuyển đi.
Đến hôm dọn nhà, gã hàng xóm tầng trên bỗng như phát điên, đập cửa nhà tôi ầm ầm:
“Cô không được bán! Cô phải tiếp tục ở đây!”
Tôi cười lạnh:
“Dựa vào đâu? Nhà tôi nóng thành ra thế này, liên quan gì đến anh?”
Mặt hắn biến sắc. Không ngờ hắn rút ra một xấp tiền dúi vào tay tôi:
“Đây là một trăm nghìn tệ. Xin cô đừng chuyển đi vội!”
Chuông báo động trong đầu tôi lập tức réo vang.
Tôi cầm xấp tiền đó, đem thẳng đến đặt lên bàn cảnh sát.
Khi cánh cửa nhà tầng trên bị cạy mở, cảnh sát vừa nhìn vào đã hít sâu một hơi lạnh…
01
Nhiệt kế trong nhà tôi chỉ 35 độ.
Cửa sổ mở toang, quạt thổi thẳng vào mặt, vậy mà mồ hôi vẫn chảy dọc xuống cổ.
Bên ngoài đang là tháng Mười Một, nhiệt độ chỉ 6 độ.
Tôi mặc áo cộc tay ngồi trên sofa, áp điện thoại vào tai:
“Anh thợ ơi, anh qua giúp em thêm lần nữa được không? Lần trước kiểm tra xong chưa được mấy hôm, sàn nhà lại nóng bỏng chân rồi.”
Đầu dây bên kia thở dài:
“Cô à, tôi làm nghề này hai mươi năm rồi, nhưng trường hợp nhà cô thì tôi thật sự bó tay. Tường không vấn đề, đường ống không vấn đề, điện cũng đã kiểm tra hết. Lạ lắm.”
Cúp máy, tôi đi chân trần xuống sàn.
Nóng.
Không phải ấm, mà là nóng rát.
Cứ như có người đang đốt than bên dưới.
Tôi áp tay lên tường. Tường cũng nóng. Nóng nhất là bức tường phía bắc của phòng ngủ chính, sát với hành lang.
Tôi đã sống trong căn nhà này ba năm. Hai năm đầu hoàn toàn bình thường, nhưng từ đầu xuân năm nay, mọi thứ đột nhiên trở nên như vậy.
Ban quản lý tòa nhà đã đến bốn lần, bên công ty sưởi đến hai lần, thợ tư nhân thì tôi thuê đến năm người.
Không ai tìm ra nguyên nhân.
Tiền điện nhà tôi tăng gấp ba. Điều hòa bật lạnh 24/24 cũng không kéo nhiệt độ xuống nổi.
Đêm ngủ, chăn hoàn toàn không dùng được. Tôi nằm không trên chiếu trúc, vậy mà chưa đến nửa tiếng, chiếu đã bị hơi nóng làm ấm lên.
Tôi sắp kiệt sức.
Tuần trước đi bệnh viện, bác sĩ nói tôi bị rối loạn thần kinh thực vật do thiếu ngủ kéo dài.
Tôi quyết định bán nhà.
Ngày treo tin qua môi giới, tôi để giá thấp hơn thị trường một trăm năm mươi nghìn tệ.
Cậu môi giới nhíu mày:
“Chị, giá này…”
“Miễn bán nhanh là được.”
“Nhưng căn này thông thoáng hai hướng, khu học cũng tốt…”
“Tôi nói rồi, bán nhanh là được.”
Cậu ta nhìn tôi một cái, rồi không hỏi thêm.
Ba ngày sau khi đăng tin, có người đến xem nhà.
Một đôi vợ chồng trẻ. Vừa bước vào chưa được năm phút, cô vợ đã quạt tay liên tục:
“Sao nóng thế này? Hệ thống sưởi bật mạnh quá à?”
Tôi nói tôi không bật sưởi.
Sắc mặt hai người lập tức thay đổi, rồi vội vàng rời đi.
Đợt thứ hai là một người đàn ông độc thân. Anh ta vào nhà, sờ thử tường, mặt cũng biến sắc. Lấy cớ nghe điện thoại, anh ta đi ra ngoài rồi không quay lại nữa.
Đến lượt khách thứ sáu, cuối cùng cũng có người chịu ký.
Đó là một người đàn ông trung niên từ nơi khác đến làm buôn bán nhỏ. Ông ta còn mặc cả xem có giảm thêm được không.
Tôi cắn răng giảm thêm ba mươi nghìn.
Ký hợp đồng đặt cọc xong, chúng tôi hẹn tuần sau bàn giao nhà.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Tối hôm đó, tôi đứng ngoài ban công hút thuốc.
Tôi ngẩng đầu nhìn tầng trên.
Đèn nhà tầng trên đang sáng.
Rèm cửa kéo kín mít.
Tôi chuyển vào đây ba năm, chưa từng thấy rèm cửa nhà tầng trên mở ra lần nào.
02
Ngày chuyển nhà được ấn định vào tám giờ sáng thứ Bảy.
Bảy giờ tôi đã dậy, thật ra cả đêm gần như không ngủ.
Sáu rưỡi sáng, công ty chuyển nhà đã gọi điện từ dưới tầng.
Tôi xuống mở cửa. Ba công nhân khiêng xe đẩy lên lầu.
Vừa bước vào nhà, người đội trưởng đã “ủa” một tiếng:
“Chủ nhà, nhà chị mở phòng xông hơi à?”
Tôi không đáp, chỉ chỉ vào mấy thùng đồ cần chuyển.
Công nhân cởi áo khoác ra làm việc. Chưa đầy mười phút, cả ba người đều ướt đẫm mồ hôi.
“Chủ nhà, cho xin chai nước được không? Mồ hôi tôi chảy không ngừng nổi.”
Tôi lấy ba chai nước suối trong tủ lạnh đưa cho họ.
Đang chuyển đến chuyến thứ ba, ngoài cửa vang lên tiếng đập rầm rầm.
Không phải gõ cửa.
Là đập.
Cả cánh cửa rung lên bần bật.
Tôi mở cửa. Đứng bên ngoài là gã đàn ông tầng trên.
Tên hắn là Tôn Vĩ.
Tôi chỉ từng gặp hắn hai ba lần trong thang máy, kiểu hàng xóm gật đầu chào xã giao, còn chưa từng nói chuyện.
Hắn ngoài bốn mươi, tóc tai rối bù, mắt đỏ ngầu như mấy ngày không ngủ.
“Cô không được chuyển!”
Câu đầu tiên hắn nói là như vậy.
Tôi sững người:
“Gì cơ?”
“Cô không được bán nhà, không được chuyển đi. Cô phải tiếp tục sống ở đây!”
Giọng hắn rất lớn, cả hành lang đều nghe thấy.
Đám công nhân chuyển nhà cũng dừng tay nhìn sang.
Tôi nhíu mày:
“Anh gì ơi, tôi chuyển hay không liên quan gì đến anh?”
“Có liên quan! Tất nhiên là có liên quan!”
Hắn bước tới một bước. Tôi vô thức lùi lại.
“Dựa vào đâu?”
Tôi cười lạnh.
“Nhà tôi nóng đến mức luộc được trứng. Tôi không ở nổi nên bán nhà chuyển đi, anh quản được à?”
Vừa nghe đến chữ “nóng”, sắc mặt hắn rõ ràng thay đổi.
Rất nhanh, hắn lại che giấu đi.
“Nhà là của cô, đúng. Nhưng… nhưng cô mới chuyển đến ba năm, quan hệ hàng xóm vừa quen thuộc, cô cứ thế đi, chúng tôi…”
“Chúng tôi?”
Tôi ngắt lời.
“Anh à, hai ta từng nói chuyện với nhau chưa?”
Hắn há miệng, nhưng không nói tiếp được.
Tôi xoay người định đóng cửa.
Hắn đưa tay chặn lại.
“Cô chờ đã!”
Hắn móc từ túi ra một phong bì căng phồng.
Rồi nhét vào tay tôi.
“Đây là một trăm nghìn. Cô đừng chuyển vội. Ở thêm nửa năm thôi, nửa năm là được.”
Tay tôi run lên, suýt làm rơi phong bì xuống đất.
Bên trong là tiền, một xấp dày toàn tờ một trăm.
Anh đội trưởng chuyển nhà đứng bên cạnh khẽ ho một tiếng.
Tôi ngẩng đầu nhìn Tôn Vĩ.
Ánh mắt hắn né tránh, trán lấm tấm mồ hôi. Nhưng hắn mặc áo dài tay, quần dài. Hành lang lại có nhiệt độ bình thường, đáng lẽ hắn không nên đổ mồ hôi như vậy.
Tim tôi đập nhanh hơn.
Nhưng ngoài mặt tôi vẫn giữ bình tĩnh.
“Anh à, không công thì không nhận lộc.”
Tôi nhét phong bì lại vào tay hắn.
“Nếu anh có khó khăn gì thì cứ nói thẳng. Tự nhiên đưa tiền là có ý gì?”
Hắn sốt ruột:
“Không có ý gì cả, tôi chỉ muốn giữ cô lại! Cô chê ít à? Tôi thêm! Tôi có thể đưa hai trăm nghìn!”
Hai trăm nghìn.
Để tôi tiếp tục sống trong một căn nhà 35 độ.
Sống lưng tôi lạnh buốt.
“Anh về trước đi. Tôi suy nghĩ đã.”
Tôi cố đẩy hắn ra ngoài, rồi khóa trái cửa.
Bên ngoài, hắn vẫn còn đập cửa:
“Cô suy nghĩ xong thì nói tôi! Tôi ở ngay tầng trên! Lúc nào cũng được!”
Tiếng bước chân xa dần.
Anh đội trưởng chuyển nhà nhìn tôi:
“Chủ nhà, chuyện này… còn chuyển nữa không?”
Tôi hít sâu một hơi.
“Chuyển.”
“Lát nữa cứ chuyển đồ lớn xuống trước.”
Tôi quay vào phòng ngủ, lục điện thoại trong ngăn kéo.
Tay tôi vẫn run.
03
Tôi không báo cảnh sát ngay.
Trước tiên, tôi gọi cho môi giới.
“Tiểu Lý, phiền cậu kiểm tra giúp tôi thông tin căn hộ tầng trên.”
“Chị, chuyện này không hợp quy định lắm…”
“Tôi trả thêm cậu năm nghìn phí dịch vụ.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Chị chờ em một chút.”
Hai mươi phút sau, cậu ta gọi lại.
“Chị, căn hộ tầng trên đứng tên một người đàn ông tên Tôn Vĩ, mua sáu năm trước. Thông tin hộ khẩu cho thấy anh ta độc thân, chưa kết hôn, không có con. Bên ban quản lý đăng ký người thường trú cũng chỉ có một mình anh ta.”
“Căn đó từng cho thuê chưa?”
“Không, vẫn luôn tự ở.”
“Tiền điện nước có bình thường không?”
“Cái này em không tra được.”
Tôi cúp máy.
Công nhân chuyển nhà đã chuyển gần xong đồ lớn, chỉ còn lại vài thứ lặt vặt.
Anh đội trưởng bước đến:
“Chủ nhà, trước hai giờ chiều phải bàn giao nhà cho khách mua đúng không? Bọn tôi tranh thủ làm nhanh.”
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Anh ơi, phiền anh cứ chuyển đồ xuống xe trước. Khi nào tôi gọi thì hãy đi.”
“Hả?”
“Tôi trả thêm anh hai trăm tiền công.”
Anh đội trưởng nhìn sắc mặt tôi, không hỏi thêm.
Tất cả mọi người xuống lầu. Trong nhà chỉ còn lại mình tôi.
Tôi lấy phong bì Tôn Vĩ nhét cho mình ra, đặt lên bàn trà.
Mở ra đếm.
Đúng một trăm nghìn.
Toàn tiền mới, số seri liền nhau.
Tôi dùng khăn giấy kẹp phong bì, không chạm tay trực tiếp vào tiền.
Sau đó, tôi gọi 110.
“Xin chào, tôi muốn báo án. Hàng xóm tầng trên nhà tôi có hành vi rất đáng ngờ. Sáng nay anh ta đưa tôi một trăm nghìn tiền mặt, yêu cầu tôi không được chuyển nhà.”
Nhân viên trực ban bảo tôi đừng động vào đồ, đợi cảnh sát đến.
Hai mươi phút sau, hai cảnh sát đến.
Một người lớn tuổi họ Lưu, một người trẻ hơn họ Trần.
Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Rồi đẩy phong bì tiền trên bàn sang.
Cảnh sát Lưu chống cằm suy nghĩ:
“Cô với người hàng xóm này trước đây có mâu thuẫn gì không?”
“Không. Chúng tôi còn chưa từng nói chuyện.”
“Vậy tại sao anh ta nhất quyết muốn cô ở lại?”
“Tôi không biết. Nhưng tôi có nhắc chuyện nhiệt độ nhà tôi bất thường. Khi nghe đến chữ ‘nóng’, biểu cảm của anh ta thay đổi.”
Cảnh sát Trần sờ thử tường nhà tôi.
“Nóng thật.”
Anh ta lại cúi xuống sờ sàn.
“Không bình thường.”
Cảnh sát Lưu trầm ngâm:
“Căn hộ này của cô… tôi đề nghị kiểm tra tổng thể thêm lần nữa.”
Tôi nói:
“Tôi đã thuê năm người thợ rồi, không ai tìm ra nguyên nhân.”
Cảnh sát Lưu và cảnh sát Trần nhìn nhau.
“Chúng ta lên tầng trên xem thử.”
Ba người chúng tôi đi lên lầu.
Cảnh sát Lưu gõ cửa.
Cốc cốc cốc.
Bên trong không có động tĩnh.
Cốc cốc cốc cốc.
“Anh Tôn, mở cửa. Cảnh sát đây.”
Vẫn không có động tĩnh.
Nhưng tôi nghe thấy bên trong có tiếng bước chân rất khẽ, giống như chân trần giẫm trên sàn.
Cảnh sát Trần áp tai vào cửa nghe một lúc, rồi gật đầu với cảnh sát Lưu.
“Có người bên trong.”
Cảnh sát Lưu cao giọng:
“Tôn Vĩ, mở cửa! Nếu anh không mở, chúng tôi sẽ cưỡng chế!”
Bên trong đột nhiên vang lên một tiếng “rầm” trầm đục.
Giống như thứ gì đó đổ xuống.
Sau đó là tiếng kéo lê gấp gáp.
Mặt cảnh sát Lưu sa xuống. Ông lập tức lấy bộ đàm gọi hỗ trợ.
Tôi đứng ở đầu cầu thang, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Không phải vì nóng.
Mà vì tôi chợt nhận ra.
Nhiệt độ cao trong nhà tôi có thể liên quan trực tiếp đến thứ nằm sau cánh cửa tầng trên này.
04
Lực lượng hỗ trợ đến rất nhanh.
Hai mươi phút sau, dưới tầng có ba xe cảnh sát và một xe dụng cụ của đội cứu hỏa.
Thợ mở khóa đeo găng tay, ngồi xổm trước cửa thao tác.
Cửa nhà Tôn Vĩ là cửa chống trộm, khóa cấp B.
Thợ loay hoay khoảng mười phút.
“Cạch.”
Khóa mở.
Cảnh sát Lưu ra hiệu cho tôi lùi ra đầu cầu thang. Ông cùng cảnh sát Trần và hai đồng nghiệp hỗ trợ vào trước.
Cửa vừa đẩy ra.
Một luồng hơi nóng phả thẳng vào mặt.
Còn nóng hơn nhà tôi.
Tôi đứng ngoài cửa cũng thấy mặt mình như bị nướng.
Cảnh sát Trần hít sâu một hơi:
“Cái quái gì thế này…”
Tôi nghiêng đầu nhìn vào.
Trong nhà tối om.
Rèm cửa kéo kín, ban ngày cũng không bật đèn.
Sàn nhà phủ đầy bạt nhựa. Dọc tường chất từng chồng tấm xốp.
Giữa phòng khách đặt bốn máy sưởi công nghiệp công suất lớn.
Tất cả đều đang bật.
Ánh đỏ chói mắt.
Nhiệt kế treo trên tường hiển thị 42 độ.
Cảnh sát Lưu nhíu mày:
“Hắn đang làm gì? Trồng cây à?”
Cảnh sát Trần đi đến cửa phòng ngủ chính. Cửa đang đóng.
Anh ta gõ cửa:
“Tôn Vĩ, ra đây!”
Bên trong không có tiếng đáp.
Cảnh sát Trần đá tung cửa.
Tôn Vĩ ngồi xổm trong góc tường, trong lòng ôm một chiếc thùng giữ nhiệt.
Thấy cảnh sát, mặt hắn trắng bệch.
“Cảnh sát, tôi không… tôi không làm gì cả. Tôi chỉ sợ lạnh thôi…”
“Sợ lạnh mà bật bốn máy sưởi công nghiệp?”
Cảnh sát Lưu cười lạnh.
“Tháng Mười Một mà để 42 độ?”
Môi Tôn Vĩ run rẩy:
“Thể chất tôi đặc biệt.”
Cảnh sát Trần bước tới, định xem chiếc thùng giữ nhiệt trong lòng hắn.
Tôn Vĩ ôm chặt không buông.
“Bỏ xuống!”
“Không được, không được! Đây là của tôi, là đồ riêng của tôi!”
Hai cảnh sát tiến lên, mạnh tay giằng chiếc thùng khỏi tay hắn.
Tôn Vĩ nhào tới định cướp lại, lập tức bị đè xuống sàn.
Cảnh sát Lưu mở thùng giữ nhiệt.
Tôi đứng ngoài cửa nên không nhìn rõ bên trong là gì.
Tôi chỉ thấy biểu cảm trên mặt ông.
Từ ngạc nhiên, đến khó hiểu, rồi kinh hoàng, cuối cùng là phẫn nộ.
Ông đóng thùng lại, giọng ép xuống rất thấp:
“Đưa đi.”
Cảnh sát Trần còng tay Tôn Vĩ.
Tôn Vĩ bỗng bật khóc.
Không phải giả vờ, mà là khóc thật. Nước mắt nước mũi giàn giụa.