Chương 6 - Nỗi Sợ Của Thứ Nữ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lăng Dật Chi cứng đờ tại chỗ, đáy mắt tràn đầy khiếp sợ khó tin.

“Uyển Nhi… vậy nàng thật sự đang giả bệnh?”

“Vậy ngày ta và Tạ thị đại hôn, nàng cố ý đến gây chuyện?!”

Lâm Uyển Nhi mềm nhũn cả người, đứng cũng không vững. Nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

“Dật Chi ca ca, ta không cố ý giả bệnh. Nhưng ta chỉ có thể dùng cách này mới có thể ở lại bên cạnh chàng.”

“Phu nhân không thích ta, từ lâu đã muốn đuổi ta ra khỏi hầu phủ. Tuy chàng cố chấp nạp ta làm quý thiếp, nhưng nếu chàng cưới một thế tử phi xuất thân nhà cao cửa rộng lại thủ đoạn tàn nhẫn, muốn xử lý một cô nữ không có gia thế chống lưng như ta, quả thực dễ như trở bàn tay.”

“Sở dĩ ta giả bệnh, chỉ là vì ta quá sợ mất chàng…”

Nàng ta khóc đến đứt gan đứt ruột, câu nào cũng không rời tình cảm sâu nặng dành cho Lăng Dật Chi.

Thấy nàng ta như vậy, chút phẫn nộ và thất vọng vừa dâng lên trong lòng Lăng Dật Chi lập tức bị làm loãng.

An Ninh quận chúa lạnh mắt nhìn màn náo kịch này. Ánh mắt nàng nhìn ta nhiều thêm vài phần thương hại.

Nàng lạnh nhạt nhìn hầu phu nhân.

“Lăng phu nhân, nay chân tướng đã rõ. Nói cho cùng, đây là gia sự của phủ Định Nam hầu, bổn quận chúa không tiện can thiệp quá nhiều. Phu nhân tự xử trí đi.”

“Chỉ là… đừng để thế tử phi lạnh lòng.”

Bà mẫu đương nhiên hiểu ý quận chúa, vội vàng gật đầu.

“Quận chúa yên tâm, A Diên đã gả vào phủ Định Nam hầu, ta là bà mẫu đương nhiên đứng về phía con bé. Nữ tử làm bại hoại gia phong như Lâm thị, phủ Định Nam hầu chúng ta tất nhiên không chứa nổi.”

An Ninh quận chúa lịch sự gật đầu, lạnh nhạt liếc Lâm Uyển Nhi đang quỳ dưới đất khóc lóc.

Khi đi ngang qua bên cạnh ta, nàng dừng lại một chút, cuối cùng vẫn dừng bước.

“Bổn quận chúa cảm thấy rất hợp duyên với thế tử phi. Nếu thế tử phi rảnh rỗi, có thể bất cứ lúc nào cầm lệnh bài này vào cung tìm bổn quận chúa, bầu bạn giải buồn với bổn quận chúa.”

Ta nhận lấy lệnh bài, trong lòng mừng thầm. Không ngờ hôm nay còn có thu hoạch ngoài ý muốn như vậy.

Trời biết vừa rồi ta dùng tâm nguyện để mời thái y cho Lâm Uyển Nhi, trong lòng đau xót biết bao…

Giờ thì tốt rồi. Có lệnh bài của An Ninh quận chúa làm chỗ dựa, ở phủ Định Nam hầu ta cũng coi như có thêm một tầng bảo đảm!

Quận chúa vừa đi, những người khác cũng lần lượt cáo từ.

Bà mẫu trầm mặt, tức giận chỉ vào Lâm Uyển Nhi.

“Dật Nhi, lần này con nên tỉnh táo lại rồi chứ?”

“Ta đã sớm nói với con, Lâm Uyển Nhi không đơn thuần như con nghĩ. Nàng ta giả bệnh lừa con suốt hai năm, chẳng lẽ con vẫn muốn che chở nàng ta?”

“Bây giờ xem ra, chuyện năm xưa cũng rất kỳ lạ. Con hiếm khi ra khỏi thành, chỉ đúng lần đó đưa nàng ta đi chơi lại gặp phải thổ phỉ. Hôm nay ta nhất định phải tra rõ xem phía sau rốt cuộc có ẩn tình hay không!”

“Người đâu, kéo đám nha hoàn hầu hạ trong viện Lâm di nương ra ngoài đánh cho ta. Ta không tin không hỏi ra được manh mối!”

9

Cơn giận này của bà mẫu đã kìm nén rất lâu. Nghe lão ma ma trong phủ nói, trước kia bà mẫu đã từng nghi ngờ, muốn điều tra kỹ.

Nhưng Lăng Dật Chi luôn che chở Lâm Uyển Nhi. Mỗi lần bà mẫu nhắc tới chuyện đó, Lâm Uyển Nhi lại giả điên giả dại. Bà mẫu lo sẽ nảy sinh hiềm khích với nhi tử, nên chỉ có thể bỏ qua.

Bây giờ khó khăn lắm mới xé mở được một khe hở, đương nhiên bà sẽ không dễ dàng buông tha.

Nha hoàn thân cận của Lâm Uyển Nhi sợ đến hai chân mềm nhũn, không dám giấu nữa, khai hết mọi chuyện.

“Phu nhân tha mạng! Nô tỳ nói hết… xin phu nhân tha cho nô tỳ một mạng.”

“Năm đó khi Lâm di nương còn chưa trở thành quý thiếp, thế tử tuy cũng sủng ái nàng, nhưng mãi không cho nàng danh phận. Di nương lo thế tử chẳng bao lâu sẽ thay lòng đổi dạ, nên mới nghĩ ra lối khác, sắp đặt chuyện bị thổ phỉ cướp bóc.”

“Hơn nữa di nương cũng chẳng phải cô nữ gì cả. Phụ mẫu nàng ta vẫn còn sống, nàng ta còn có một huynh trưởng. Chỉ là hắn thường lui tới sòng bạc, có một đám bạn bè xấu. Những thổ phỉ gọi là kia chính là do huynh trưởng của di nương dẫn người giả trang.”

“Đương nhiên cũng không tồn tại chuyện vì cầu thổ phỉ tha cho thế tử mà nàng tự nguyện bị bắt đi làm áp trại phu nhân…”

Năm xưa Lâm Uyển Nhi tình cờ gặp Lăng Dật Chi. Sau khi biết thân phận của hắn, để bám víu lấy hắn, nàng ta cố ý tự xưng là cô nữ, không nơi nương tựa.

Nàng ta có dung mạo thanh tú, dáng vẻ khiến người thương tiếc.

Lăng Dật Chi đương nhiên không chống đỡ nổi. Hắn căn bản không phái người điều tra nàng ta, đã đưa nàng ta về hầu phủ.

Chỉ là đẹp thì đẹp thật, nhưng lòng nam nhân luôn thay đổi rất nhanh. Để trói Lăng Dật Chi bên cạnh mình, nàng ta nghĩ ra cách này cũng thật làm khó nàng ta.

Sắc mặt Lâm Uyển Nhi trắng bệch, hận không thể nhào tới xé miệng nha hoàn kia.

“Tiện tỳ, ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Ta là người để ngươi bôi nhọ sao?!”

Nha hoàn bò đến dưới chân ta, liều mạng kéo vạt váy ta.

“Thế tử phi, những gì nô tỳ nói đều là thật. Nếu người không tin, có thể đến thôn Thiên Bình ở phía tây thành tìm một hộ nông dân họ Lâm Đó chính là nhà của Lâm di nương.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)