Chương 7 - Nỗi Lo Sức Khỏe Trong Gia Đình
Mà là một cô gái từng bị ngã trong lúc huấn luyện.
Mặt cô ấy trắng như giấy, liên tục nói vai trái bị đau.
Giấy chẩn đoán của cô ấy được chiếu lên màn hình.
Vỡ lá lách, xuất huyết ổ bụng một nghìn tám trăm mililit, phẫu thuật cấp cứu.
Cô ấy không xuất hiện tại phiên điều trần.
Chỉ gửi cho điều tra viên một câu.
“Tôi không dám quay lại nơi đó nữa.”
“Nhưng Hứa Đường đã cứu tôi.”
Trung tâm định nghĩa việc tôi giật điện thoại là hành vi tấn công.
Nhốt tôi ba ngày.
Nhận xét huấn luyện viết:
“Học viên vẫn không thể chấp nhận việc nỗi đau của người khác không liên quan đến mình.”
Khán phòng điều trần im lặng rất lâu.
Chiếc điện thoại bị tôi giật lấy đã trở thành đầu mối mở ra toàn bộ cuộc điều tra.
Trong tám tháng, trung tâm từng bảy lần ngăn chặn học viên gọi cấp cứu.
Có người gãy xương vẫn phải tiếp tục huấn luyện.
Có người sốt cao lại bị nhốt riêng.
Cũng có người sau khi rời đi không bao giờ dám kêu đau nữa.
Sau mỗi lần ngăn chặn đều có một tờ xác nhận người nhà đã biết.
Chữ ký của mẹ cũng nằm trong đó.
Điều tra viên hỏi bà:
“Không tin lời trình bày về cơn đau có nghĩa là gì?”
Mẹ nhìn tôi qua khu vực dành cho người dự thính.
“Là tôi nói.”
“Tôi bảo họ rằng chỉ cần Đường Đường kêu đau thì đừng tin.”
Đây là lần đầu tiên bà thừa nhận trước mặt tất cả mọi người.
Không phải bà không nhìn thấy.
Mà là bà không tin.
Người phụ trách trung tâm bị đưa đi điều tra.
Trách nhiệm của Cố Tinh Nguyệt trong việc sửa nhiệt độ và cản trở chữa trị cũng được xác nhận.
Trước khi phiên điều trần kết thúc, bố rút lại luật sư ông thuê cho Cố Tinh Nguyệt.
Cố Tinh Nguyệt đuổi theo, khóc lóc nắm lấy tay áo ông.
“Tình cha con hai mươi năm đều là giả sao?”
Bố không trả lời.
Ông chỉ nói với điều tra viên:
“Xin cứ xử lý theo đúng quy trình.”
Khi bước ra khỏi phòng điều trần, bố mẹ và anh cả đều chờ ngoài cửa.
Vừa nhìn thấy tôi, mẹ trực tiếp quỳ xuống.
“Đường Đường, mẹ sai rồi.”
“Sau này đau ở đâu con cũng nói với mẹ.”
“Con trở lại giống như trước đây được không?”
Tôi nhìn bà.
“Con vẫn sẽ đau.”
Mẹ càng khóc dữ hơn.
“Vậy tại sao con không nói với chúng ta?”
“Bởi vì con đã biết.”
“Nói với mọi người cũng vô dụng.”
“Trước đây mỗi lần con gọi bác sĩ.”
“Không chỉ vì sợ mọi người chết.”
“Con từng nghĩ chỉ cần con kêu đủ lớn.”
“Thì đến ngày con đau, mọi người cũng sẽ chạy tới.”
Bàn tay mẹ đưa ra cứng đờ giữa không trung.
“Sau đó con thật sự đã kêu.”
“Nhưng mọi người chê âm thanh đó khó nghe.”
“Rồi tắt micro đi.”
Tôi đi ngang qua bà.
Kể từ ngày đó, tôi không còn tên là Cố Đường nữa.
Tôi lấy lại cái tên bà nuôi đã đặt cho mình.
Hứa Đường.
10
Nửa năm sau, tôi quay về khu dân cư nơi bà nuôi từng sinh sống.
Trạm y tế cũ ở đó đã đóng cửa nhiều năm.
Sơn trên tường đã bong tróc, trong tủ thuốc cũng chỉ còn những chai lọ rỗng.
Tôi giữ lại chiếc bàn gỗ bà nuôi từng dùng.
Tôi hợp tác với bệnh viện thành phố, cải tạo nơi đó thành trạm tư vấn triệu chứng và chuyển viện nhanh.
Bệnh viện cử bác sĩ đa khoa và y tá phân loại bệnh nhân tới.
Bác sĩ đưa thẻ nhân viên cho tôi.
“Cô vẫn chưa hoàn thành khóa học điều dưỡng.”
“Chỉ được ghi nhận thông tin và phân loại, không được chẩn đoán.”
“Tôi biết.”
“Vậy nếu bệnh nhân nói đau thì sao?”
“Đưa đến trước mặt bác sĩ trước.”
Ở đây chỉ có một quy tắc.
Trước tiên phải phán đoán xem người bệnh có thể chờ được hay không.
Ngày đầu tiên trực, một người mẹ dẫn cô con gái mười ba tuổi vào.
Cô bé nói đau bụng, nhưng người mẹ đứng bên cạnh giải thích:
“Gần đây con bé không muốn đi học.”
“Có lẽ lại đang kiếm cớ.”
Sắc mặt cô bé trắng bệch, chân phải vẫn không dám duỗi thẳng.
Sau khi kiểm tra, tôi lập tức liên hệ lối cấp cứu ưu tiên của bệnh viện.
Cuối cùng cô bé được chẩn đoán xoắn buồng trứng.
Chậm thêm hai tiếng nữa, cô bé có thể mất một bên buồng trứng.
Bác sĩ phẫu thuật gọi điện đến trạm tư vấn.
“Ai là người kiên quyết yêu cầu chuyển viện?”
Đồng nghiệp đưa điện thoại cho tôi.
“Tôi.”
“Phán đoán rất kịp thời.”
“May mà mọi người không bắt cô bé về nhà chịu đựng.”
Bác sĩ cúp máy.
Đồng nghiệp chạm vào vai tôi.
“Nghe thấy chưa?”
“Người ta đang khen cô đấy.”
Tôi cũng cười.
Mẹ cô bé cứ khóc bên ngoài phòng phẫu thuật.
Bà nói trước đây con gái từng hai lần giả vờ đau bụng.
Cho nên lần này bà không tin.
“Làm sao cô biết lần này con bé không giả vờ?”
“Tôi không biết.”
Bà sững người.
“Không biết mà vẫn đưa đến bệnh viện?”
“Kiểm tra trước.”
“Kiểm tra xong không có chuyện gì thì lại đưa con bé về.”
Tôi đưa hồ sơ khám bệnh cho bà.
“Loại trừ nguy hiểm trước.”
“Sau đó mới xử lý chuyện nói dối.”
“Thứ tự không thể đảo ngược.”
Bà cầm tờ giấy đó, gật đầu thật mạnh.
Trước khi cô bé được đẩy vào phòng phẫu thuật, người mẹ nắm tay tôi liên tục cảm ơn.
Tôi không trách bà.
Bà luôn tự hỏi mình:
“Có phải con bé đang nói dối không?”
Sau đó lại hỏi tôi:
“Con bé có chết không?”
Người nhà họ Cố tham gia lễ khai trương trạm tư vấn.
Bố rút khỏi tất cả các dự án liên quan.
Anh cả công khai nộp lời khai.
Mẹ bắt đầu điều trị.
Họ thật sự đã thay đổi.