Chương 1 - Nỗi Khổ Trong Quyển Sổ Khuê Huấn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẫu thân có một quyển sổ khuê huấn.

Năm ta bảy tuổi, phụ thân từ biên quan trở về, cúi xuống định ôm ta.

Mẫu thân chắn ở giữa, lạnh giọng nói:

“Nam nữ bảy tuổi không ngồi chung chiếu. Cho dù là phụ nữ, cũng nên tránh hiềm nghi.”

Từ đó về sau, ta không được nhìn bất kỳ nam nhân bên ngoài nào.

Càng không được ở riêng và nói chuyện với phụ thân, huynh trưởng.

Phạm một lần thì phải chịu phạt.

Mẫu thân ghi nhớ rõ ràng từng lần ta thất lễ.

“Ngày mùng sáu tháng ba năm Vĩnh An thứ mười hai, Thẩm Chiêu ở riêng cùng trưởng huynh trong hành lang. Không biết chừng mực, phạt chép Nữ Giới hai mươi lần.”

“Ngày mười chín tháng năm, Thẩm Chiêu ngã khỏi bậc đá, biểu huynh đưa tay đỡ. Không giữ khuê nghi, phạt quỳ hai canh giờ.”

“Ngày mùng bảy tháng tám, Thẩm Chiêu lén nhìn Tạ thế tử qua rèm. Tâm tư phù phiếm, tát mười cái.”

Ta vẫn luôn cho rằng mẫu thân khắt khe với mọi nữ nhi trong thiên hạ như vậy.

Cho đến khi thứ muội do ngoại thất của phụ thân sinh ra tròn bảy tuổi.

Nàng vẫn có thể nép trong lòng phụ thân làm nũng, kéo tay áo huynh trưởng đi hội hoa đăng, còn có thể cưỡi trên vai biểu huynh hái hoa quế.

Có người nhắc nhở thứ muội đã lớn, cũng nên tránh hiềm nghi.

Mẫu thân lại cười nói:

“A Ninh tâm tư thuần khiết, các người đừng lấy những quy củ cứng nhắc ấy trói buộc, làm hư con bé.”

Còn ta đã tránh hiềm nghi suốt tám năm.

Cho đến năm ta cập kê, thứ muội trượt chân rơi xuống nước.

Khi được trúc mã đến cầu thân cứu lên, y phục ướt đẫm của hai người dính chặt vào nhau.

Đêm đó, mẫu thân mở quyển sổ khuê huấn, đếm từng lỗi lầm của ta trong những năm qua.

Bà đếm đến tận sáng, sau đó đẩy canh thiếp của ta đến trước mặt thứ muội.

“Nam nữ thụ thụ bất thân. Hắn đã ôm A Ninh thì nên cưới con bé.”

Chương 1

Mẫu thân có một quyển sổ khuê huấn.

Năm ta bảy tuổi, phụ thân từ biên quan trở về, cúi xuống định ôm ta.

Mẫu thân chắn ở giữa, lạnh giọng nói:

“Nam nữ bảy tuổi không ngồi chung chiếu. Cho dù là phụ nữ, cũng nên tránh hiềm nghi.”

Từ đó về sau, ta không được nhìn bất kỳ nam nhân bên ngoài nào.

Càng không được ở riêng và nói chuyện với phụ thân, huynh trưởng.

Phạm một lần thì phải chịu phạt.

Mẫu thân ghi nhớ rõ ràng từng lần ta thất lễ.

“Ngày mùng sáu tháng ba năm Vĩnh An thứ mười hai, Thẩm Chiêu ở riêng cùng trưởng huynh trong hành lang. Không biết chừng mực, phạt chép Nữ Giới hai mươi lần.”

“Ngày mười chín tháng năm, Thẩm Chiêu ngã khỏi bậc đá, biểu huynh đưa tay đỡ. Không giữ khuê nghi, phạt quỳ hai canh giờ.”

“Ngày mùng bảy tháng tám, Thẩm Chiêu lén nhìn Tạ thế tử qua rèm. Tâm tư phù phiếm, tát mười cái.”

Ta vẫn luôn cho rằng mẫu thân khắt khe với mọi nữ nhi trong thiên hạ như vậy.

Cho đến khi thứ muội do ngoại thất của phụ thân sinh ra tròn bảy tuổi.

Nàng vẫn có thể nép trong lòng phụ thân làm nũng, kéo tay áo huynh trưởng đi hội hoa đăng, còn có thể cưỡi trên vai biểu huynh hái hoa quế.

Có người nhắc nhở thứ muội đã lớn, cũng nên tránh hiềm nghi.

Mẫu thân lại cười nói:

“A Ninh tâm tư thuần khiết, các người đừng lấy những quy củ cứng nhắc ấy trói buộc, làm hư con bé.”

Còn ta đã tránh hiềm nghi suốt tám năm.

Cho đến năm ta cập kê, thứ muội trượt chân rơi xuống nước.

Khi được trúc mã đến cầu thân cứu lên, y phục ướt đẫm của hai người dính chặt vào nhau.

Đêm đó, mẫu thân mở quyển sổ khuê huấn, đếm từng lỗi lầm của ta trong những năm qua.

Bà đếm đến tận sáng, sau đó đẩy canh thiếp của ta đến trước mặt thứ muội.

“Nam nữ thụ thụ bất thân. Hắn đã ôm A Ninh thì nên cưới con bé.”

……

Tiền viện treo đầy lụa đỏ.

Tạ gia lập tức quay sang khiêng sính lễ đến định thân với thứ muội.

Phụ thân và huynh trưởng ngồi trong chính đường, nhìn bản đồ kinh thành để chọn cửa hàng làm của hồi môn cho thứ muội.

Trưởng huynh chỉ vào khu vực phía đông thành:

“Cửa hàng son phấn ở đây kiếm lời nhiều nhất. A Ninh thích son phấn, vậy thì cho muội ấy đi.”

Biểu huynh không đồng tình:

“Cửa hàng ngọc khí ở phía nam thành tốt hơn, cũng thích hợp cho A Ninh.”

Phụ thân cười gật đầu, vung tay một cái, chuyển cả hai sản nghiệp kiếm lời nhiều nhất sang tên thứ muội.

Ta đứng ngoài ngưỡng cửa tiền sảnh, tự giễu cười một tiếng.

Vừa đi qua sảnh bên, phía sau đã truyền đến giọng nói lạnh lùng cứng rắn của mẫu thân.

“Đứng lại.”

Ta dừng bước, xoay người lại, cụp mắt xuống.

Mẫu thân ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư trong sảnh bên, trên đầu gối đặt quyển sổ khuê huấn dày cộp.

“Quỳ xuống.”

Ta vén váy, quỳ trên nền gạch xanh.

Mặt gạch vừa lạnh vừa cứng, cấn đến mức đầu gối đau nhức.

Mẫu thân mở sổ khuê huấn, giọng nói không có chút dao động nào.

“Tạ gia từ hôn, con có biết mình sai ở đâu không?”

Ta ngẩng đầu nhìn bà:

“Nữ nhi không biết.”

Ánh mắt mẫu thân lạnh xuống.

“Là nữ tử mà không tài không đức, khiến người ta từ hôn làm nhục, liên lụy thanh danh Thẩm phủ.”

“Con còn dám nói mình không biết sai?”

Ta không nhượng bộ.

“Tạ thế tử không màng đại phòng nam nữ, công khai nhảy xuống nước ôm thứ muội, là Tạ gia thất lễ.”

“Thứ muội vượt giới hạn, mặc cho nam nhân bên ngoài đến gần. Người sai không phải con.”

Lời vừa dứt, tiếng quát giận dữ của mẫu thân đã vang lên.

“Câm miệng!”

Mẫu thân đứng dậy, trong mắt tràn đầy chán ghét:

“A Ninh rơi xuống nước chỉ là ngoài ý muốn, Tạ thế tử làm vậy là để cứu người!”

“Trong đầu con chứa những suy nghĩ bẩn thỉu gì mà còn dám cắn ngược muội muội?”

Mẫu thân nhanh chóng viết vào sổ khuê huấn.

“Ngày mười hai tháng chín. Thẩm Chiêu không biết tự kiểm điểm, ngược lại còn cắn ngược thứ muội, bản tính hay đố kỵ.”

Viết xong, bà thổi khô nét mực rồi khép sổ lại.

“Lấy thước giới đến đây.”

Lý ma ma lập tức dâng lên một cây thước giới bằng gỗ tử đàn, bản rộng.

Phụ thân nghe thấy động tĩnh liền chạy tới. Trước khi thước giới hạ xuống, ông đã nắm lấy cổ tay mẫu thân.

“Chiêu Nhi quả thật không nên cãi lời nàng, nhưng hình phạt này quá nặng.”

Mẫu thân cúi xuống nhìn bàn tay phụ thân đang chắn trước mặt ta, sắc mặt càng thêm âm trầm.

“Hầu gia bảo vệ một nữ nhi đã cập kê ngay trước mặt nhiều hạ nhân như vậy, là cảm thấy lời đồn về con bé vẫn chưa đủ nhiều sao?”

Bàn tay phụ thân cứng lại.

Mẫu thân nói tiếp:

“Hôm nay nếu Hầu gia vì nó mà phá bỏ quy củ do ta đặt ra, sau này ta còn quản lý hậu trạch thế nào?”

Phụ thân im lặng rất lâu rồi từ từ buông tay.

Ông không nhìn ta nữa, chỉ chậm rãi lui ra ngoài cửa, quay lưng lại.

Mẫu thân từ trên cao nhìn xuống ta.

“Đưa tay ra.”

Ta không giãy giụa, đưa hai tay ra trước mặt.

Thước giới nặng nề giáng xuống lòng bàn tay.

Da thịt lập tức sưng lên, rỉ ra những tia máu nhỏ.

Vai phụ thân run lên rõ rệt, nhưng từ đầu đến cuối ông vẫn không quay lại.

Mẫu thân nhìn bóng lưng ông, lần nữa mở sổ khuê huấn.

“Ngày mười hai tháng chín. Thẩm Chiêu giả vờ yếu đuối quyến rũ phụ thân, không màng luân thường, phạt hai mươi thước.”

Bà đưa quyển sổ cho Lý ma ma, sau đó càng dùng sức đánh xuống.

Ta nghiến chặt răng, máu theo khóe môi nhỏ xuống nhưng không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần ta kêu đau, trong sổ khuê huấn sẽ lại có thêm một lỗi là mất hết dáng vẻ, lớn tiếng ồn ào.

Đến lúc đó, hình phạt chỉ càng nặng hơn.

Hai mươi thước đánh xong, hai tay ta đã rách nát cả da thịt.

Mẫu thân trả thước giới cho ma ma, sau đó thong thả dùng khăn lau tay.

“Đến từ đường quỳ. Chép kinh thư một trăm lần, chưa chép xong thì không được đứng lên.”

Khi đứng dậy, trước mắt ta tối sầm, thân thể cũng lảo đảo theo.

Nha hoàn thân cận Bích Hà khóc lóc chạy tới đỡ ta. Ta nhân cơ hội nhét một phong thư vào tay nàng.

“Bảo Hòa Đường phía tây thành, Vương đại phu.”

Chương 2

Bích Hà nhìn hai bàn tay máu thịt lẫn lộn của ta, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, chỉ biết liên tục gật đầu.

Gió đầu đông lùa qua khe cửa từ đường, thổi đến mức từng kẽ xương cũng đau buốt.

Ta quỳ trên bồ đoàn. Mỗi khi viết xuống một chữ, vết thương nứt toác trong lòng bàn tay lại rỉ máu.

Chẳng bao lâu sau, cán bút và giấy Tuyên đều bị nhuộm đỏ.

Nhưng ta không dám dừng lại.

Đến nửa đêm, ta bắt đầu choáng váng.

Cơ thể nóng đến đáng sợ, ý thức lại càng lúc càng nặng nề.

Ta tựa trán vào cạnh bàn thờ lạnh buốt, trước mắt dần dần tối sầm.

Trong mơ, ta lại trở về thời thơ ấu.

Khi ấy mẫu thân vẫn còn cười với ta, còn tự tay may áo bông nhỏ cho ta.

Ta ngã xuống, bà cũng đau lòng ôm ta vào lòng.

Sau này, nha hoàn thân cận của mẫu thân mang thai.

Nàng ta mang bụng lớn quỳ trước mặt mẫu thân, khóc lóc cầu xin bà tác thành.

Phụ thân nuôi nàng ta bên ngoài phủ, để nàng ta làm ngoại thất.

Không lâu sau, nàng ta khó sinh mà chết trên giường, chỉ để lại một nữ nhi.

Đó chính là A Ninh.

Các quý phu nhân khắp kinh thành đều chờ xem trò cười của mẫu thân.

Lão phu nhân và trưởng bối trong tông tộc cũng lần lượt cảnh cáo bà, bắt bà phải hiền lương thục đức, tuyệt đối không được trút oán hận lên một thứ nữ không có mẫu thân.

Mẫu thân không khóc, cũng không làm ầm ĩ.

Từ đó về sau, bà đối xử với A Ninh còn tốt hơn nữ nhi ruột thịt, thứ gì cũng chịu cho, chuyện gì cũng dung túng.

Đến lượt ta, chỉ còn quy củ, trách phạt và quyển sổ khuê huấn mãi mãi không bao giờ viết hết.

Bà muốn tất cả mọi người đều biết bà là một chủ mẫu rộng lượng, công bằng, chưa bao giờ ghen tuông.

Ta giãy giụa muốn mở mắt, nhưng không còn chút sức lực nào.

Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng Bích Hà gõ cửa.

“Lý ma ma, xin người châm chước một chút! Đại tiểu thư đã sốt đến mức nói mê rồi.”

“Xin người cho một ít than, để nô tỳ mời đại phu tới!”

Giọng Lý ma ma vọng qua cánh cửa.

“Phu nhân nói rồi, tâm của đại tiểu thư chưa tĩnh. Nhịn đói hai ngày để loại bỏ sự nóng nảy, tự nhiên sẽ được ra ngoài.”

Cánh cửa ấy cuối cùng vẫn không mở.

Giữa trưa ngày hôm sau, Tạ thế tử đứng ngoài cửa, trên người mặc áo gấm dài, dáng vẻ chỉnh tề đường hoàng.

Hắn không bước vào, chỉ đứng ngoài ngưỡng cửa, dùng ánh mắt như đang ban ơn đánh giá ta.

“A Ninh lương thiện, vẫn luôn nói không nỡ để nàng chịu khổ.”

“Nếu nàng đồng ý, đợi sau khi ta và nàng ấy thành thân, ta có thể nạp nàng vào cửa làm quý thiếp.”

Ta tức giận đến cực điểm, dùng hết chút sức lực cuối cùng.

Ta đang định bưng bát nước lạnh dùng để mài mực trên bàn hắt vào hắn thì một giọng nói yếu đuối vang lên từ cách đó không xa.

A Ninh đứng sau lưng Tạ thế tử, trong mắt đầy vẻ không dám tin.

Nàng ta nhìn Tạ thế tử đang áo quần không chỉnh tề, sau đó lại nhìn ta đang sốt đến mức mặt đỏ bừng trong từ đường, nước mắt lập tức trào ra.

“Tỷ tỷ, vì sao tỷ lại… vì sao lại lấy cớ quyến rũ thế tử ca ca?”

Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên. Mẫu thân xách theo hộp thức ăn đi tới, phía sau còn có Lý ma ma và Bích Hà.

Bà không hỏi đã xảy ra chuyện gì, cũng không nhìn khuôn mặt trắng bệch vì sốt của ta lấy một lần.

Bà chỉ đưa hộp thức ăn cho Lý ma ma phía sau rồi mở sổ khuê huấn.

“Ngày mười ba tháng chín. Thẩm Chiêu quyến rũ muội phu, không biết liêm sỉ.”

Đọc xong, bà mới ngẩng đầu nhìn ta, không hề che giấu sự chán ghét trong mắt.

“Con khiến ta quá thất vọng.”

Bà quay đầu dặn dò:

“Lý ma ma, đến kho của đại tiểu thư, chuyển mấy rương của hồi môn ra ngoài, thêm vào của hồi môn cho nhị tiểu thư.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)