Chương 7 - Nỗi Khó Khăn Của Hứa Tê Hòa
Ba màu đỏ sẫm, xanh non, trắng gạo, giữ lại vân quả dương mai, không làm theo kiểu đặc sản quê mùa rẻ tiền.
Khi streamer giới thiệu, bên thu mua lập tức đặt thêm hai nghìn thùng.
Chúc Miên Âm đứng bên cạnh ôm điện thoại, kích động đến mức hạ thấp giọng.
“Hứa Tê Hòa, thiết kế này của cậu đủ sức đè bẹp cuộc thi ở trường.”
Hạ Tri Huyền gật đầu.
“Điểm thuyết trình bị trừ trước đó có thể xin phúc khảo.”
Bố tôi nghe thấy, lập tức hỏi:
“Điểm thuyết trình gì?”
Bút trong tay lớp trưởng khựng lại.
Tôi kể đơn giản chuyện USB trên lớp.
Mặt bố tôi trầm xuống.
“Còn có chuyện này nữa à?”
Kiều Ánh Tuyết đột nhiên đứng bật dậy.
“Tôi đã xin lỗi rồi!”
Câu này khiến tất cả mọi người giật mình.
Chính cô ta cũng nhận ra mình mất kiểm soát, môi run lên.
Tôi nhìn cô ta.
“Cậu xin lỗi không có nghĩa là sự việc biến mất.”
Tối trước khi quay về trường, tôi chụp tài liệu bổ sung gửi cho thầy dạy chuyên ngành.
Đính kèm toàn bộ timeline, lịch sử file gốc, lời chứng của bạn học tại hiện trường vụ USB.
Thầy trả lời rất nhanh.
Hứa Tê Hòa, ngày mai đến văn phòng gặp thầy.
Sáng hôm sau, tôi đẩy cửa văn phòng.
Kiều Ánh Tuyết đã ngồi bên trong.
Trước mặt thầy dạy chuyên ngành đặt USB của cô ta, màn hình máy tính dừng ở trang thuộc tính file.
14
Thuộc tính file hiển thị, bản “Cô gái bước ra từ núi sâu” được tạo vào tối hôm trước buổi thuyết trình.
Tài khoản người tạo là Kiều Ánh Tuyết.
Sắc mặt thầy dạy chuyên ngành rất khó coi.
“Kiều Ánh Tuyết, hôm qua em nói là lấy nhầm bản sao lưu.”
Kiều Ánh Tuyết cúi đầu.
“Lúc đó em quá sợ.”
Thầy hỏi:
“Sợ cái gì?”
Cô ta không trả lời.
Thầy mở bản thiết kế gốc của tôi ra.
“Tác phẩm thuyết trình của Hứa Tê Hòa đã có độ hoàn thiện rất cao. Em thay file của bạn ấy, ảnh hưởng đến điểm trên lớp, tính chất rất nghiêm trọng.”
Nước mắt Kiều Ánh Tuyết lại sắp rơi.
Thầy giơ tay ngắt lời.
“Đừng khóc, trả lời câu hỏi.”
Đó là lần đầu tiên tôi thấy nước mắt của cô ta mất tác dụng.
Cuối cùng, việc phúc khảo điểm chuyên ngành được thông qua.
Điểm thuyết trình của tôi được khôi phục, tác phẩm trực tiếp được đề cử tham gia cuộc thi cấp tỉnh.
Kiều Ánh Tuyết bị hủy tư cách nhóm thi vòng sơ khảo.
Chiều hướng trong lớp thay đổi rất nhanh.
Những người từng phát lì xì cho tôi bắt đầu xin lỗi trong group.
Có người gửi ảnh chụp lịch sử chuyển khoản, nói mình không có ác ý.
Có người nhắn riêng hỏi tôi có thể tha thứ không.
Tôi trả lời thống nhất:
Sự việc sẽ xử lý theo quy trình của nhà trường.
Không mắng người, cũng không an ủi.
Sau khi bị xử lý, Mạnh Thanh Đường từng tìm tôi một lần.
Cô mặc sơ mi màu nhạt, dưới mắt có quầng xanh.
“Tê Hòa, xin lỗi em.”
Văn phòng không còn bật máy sưởi quá nóng nữa.
Gói bánh quy trên bàn vẫn còn đó, nhưng không ai đưa cho tôi.
Cô đưa cho tôi một bản tài liệu hủy bỏ.
“Sau này những tuyên truyền hỗ trợ có liên quan đến quyền riêng tư của sinh viên, cô sẽ rà soát lại quy trình.”
Tôi nhận tài liệu.
“Hy vọng không phải vì em làm ầm lên thì mới cần rà soát.”
Mạnh Thanh Đường cúi đầu.
“Là cô sai.”
Lời xin lỗi này đến muộn, nhưng cuối cùng cũng rơi đúng nơi nó nên rơi xuống.
Ngày chấm thi cấp tỉnh, tôi mang bản thiết kế hộp quà dương mai vào hội trường.
Chủ đề là nâng cấp thương hiệu nông thôn.
Giám khảo hỏi tôi:
“Tại sao em chọn sản phẩm nông nghiệp?”
Tôi mở hộp mẫu ra.
“Bởi vì rất nhiều người nhìn thấy bùn đất thì chỉ nghĩ đến nghèo khó.”
Dưới sân khấu yên tĩnh.
“Nhưng trong bùn đất cũng có thể mọc ra đơn hàng, mọc ra kỹ thuật, mọc ra thẩm mỹ, mọc ra chỗ dựa của một gia đình trong rất nhiều năm.”
Bảo vệ xong, kết quả được công bố ngay tại chỗ.
Tác phẩm của tôi giành giải nhất.
Khi điện thoại rung lên, Chúc Miên Âm đang spam trong nhóm.
“Hứa Tê Hòa, giải nhất! Giải nhất! Giải nhất!”
Tôi vừa bước ra khỏi hội trường thi thì chạm mặt Kiều Ánh Tuyết.
Cô ta đứng ở cuối hành lang, trong tay cầm thông báo rút khỏi cuộc thi, mắt nhìn chằm chằm giấy chứng nhận giải thưởng trong lòng tôi.
15
Kiều Ánh Tuyết không khóc nữa.
Cô ta nhìn tôi rất lâu, khàn giọng nói:
“Cậu thắng rồi.”
Tôi dừng bước.
“Đây không phải cuộc thi.”
Cô ta cười một cái, nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Đối với cậu đương nhiên không phải. Cậu có gia đình chống lưng, có bạn bè bảo vệ, có giáo viên cho cậu cơ hội lần nữa.”
Tôi nhìn thông báo rút thi trong tay cô ta.
“Cơ hội không phải người khác cho, là chính cậu tự đánh mất.”
Ở đầu hành lang bên kia, thầy dạy chuyên ngành gọi tôi qua chụp ảnh chung.
Kiều Ánh Tuyết đứng yên tại chỗ, không đuổi theo nữa.
Học kỳ hai năm ba, hợp tác xã dương mai Vân Lĩnh ký thỏa thuận làm cơ sở thực tập với trường.
Không phải vì tôi.
Là bố tôi và nhóm đề tài thương hiệu nông nghiệp của học viện đã bàn bạc suốt ba tháng, cảm thấy thiết kế của sinh viên có thể giúp người trẻ trong làng làm bao bì, thương mại điện tử và quy trình livestream chuyên nghiệp hơn.
Trong lễ ký kết, lãnh đạo học viện chủ động nhắc đến vụ việc khi trước.
“Chúng tôi từng phạm sai lầm khi biến việc giúp người thành làm tổn thương người khác.”