Trước ngày đính hôn, mọi người tụ tập chơi trò “Ai là nội gián”.
Lá bài tôi rút được ghi tên bạn gái cũ của bạn trai.
Trò chơi bắt đầu, chị gái của bạn trai là người đầu tiên miêu tả:
“Hay so đo, không biết cách cư xử.”
Bạn thân của bạn trai không cần suy nghĩ đã nói:
“Tâm tư quá nặng nề, ở bên cô ấy khiến người ta rất khó chịu.”
Bạn trai im lặng hồi lâu rồi nói:
“Lòng đố kỵ rất mạnh.”
Em gái tôi cũng gật đầu phụ họa:
“Hơn nữa còn vô cùng nhạy cảm.”
Trong lòng tôi chợt căng thẳng.
Tôi từng gặp bạn gái cũ của bạn trai, cô ấy không hề tệ hại như lời họ nói.
Đến lượt mình, tôi không nhịn được mà lên tiếng bênh vực cô ấy.
“Rất thông minh, rất xinh đẹp, cũng rất thú vị.”
Thế nhưng em gái lại bật cười thành tiếng.
“Chị à, chị tự luyến quá rồi đấy?”
Ngay giây tiếp theo, tất cả mọi người đều phá lên cười.
Sau đó, tôi bị toàn bộ mọi người bỏ phiếu loại khỏi trò chơi.
Lúc này tôi mới nhận ra, tôi chính là nội gián.
Trên những lá bài của họ là tên của tôi.
Trong lúc tôi còn ngẩn người, cô bạn thân vừa ra ngoài mua Coca lạnh quay trở lại.
Sáu người, năm chai Coca, lại không có phần của tôi.
Tôi đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.
Sáu người chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Lúc nhỏ chia đồ ăn vặt, tôi luôn là người cuối cùng được ăn.
Khi trưởng thành, mỗi lần mọi người đột xuất đổi nhà hàng ăn uống, không ai thông báo cho tôi.
Đi chơi chèo thuyền vượt thác, bè cao su không đủ chỗ, họ ăn ý để tôi ghép thuyền với người lạ.
Nếu đã như vậy, một nhóm nhỏ vốn không còn chỗ cho tôi thì tôi cũng không cần phải cố chen vào nữa.
…
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận