Chương 24 - Nỗi Đau Không Lời
Anh nhắm chặt mắt, nhưng khóe mắt vẫn lăn ra một giọt lệ, rơi xuống gối, nóng hổi khiến anh giật mình.
Sáng sớm hôm sau, Tống Tuyết vẫn đến như thường lệ.
Áo sơ mi trắng, quần dài tối màu, tóc buộc thấp, gọn gàng sạch sẽ.
Vừa bước vào cửa, cô nhìn máy theo dõi nhịp tim trước tiên, rồi nhìn đống thuốc đầu giường, cuối cùng cúi xuống lật xem tờ phiếu ghi chép y tá để lại đêm qua.
“Đêm qua có thấy khó chịu ở đâu không?” Cô hỏi.
“Cũng tàm tạm.” Lục Kiến Quân đáp, “Ngủ không được sâu giấc lắm.”
“Bình thường thôi.” Tống Tuyết gật đầu, “Vừa mổ xong, tâm lý bị áp lực, ngủ không ngon là đương nhiên.”
Giọng điệu cô nói giống như đang giảng giải kiến thức thường thức cho bệnh nhân.
Bình tĩnh, chuyên môn, nhưng không có quá nhiều cảm xúc.
Lục Kiến Quân nhìn cô, bỗng thấy người phụ nữ trước mặt này có phần xa lạ.
Chung sống dưới một mái nhà hai mươi mấy năm, ngủ riêng phòng mười tám năm, anh cứ ngỡ mình đã đủ thấu hiểu cô.
Nhưng giờ anh mới nhận ra, ngần ấy năm trời, anh biết về cô quá ít ỏi.
“Tống Tuyết.” Anh gọi cô.
“Hả?”
“Tối qua em, lại không ngủ ngon đúng không?” Anh hỏi, “Dưới mắt em hơi thâm kìa.”
Tống Tuyết sững lại một chút, ngay sau đó lại cười.
“Ngủ trên cái ghế gấp bệnh viện mà ngon giấc được mới lạ.”
Cô đặt túi xách sang một bên, lấy ra một chiếc cặp lồng giữ nhiệt.
“Sáng nay mẹ anh hầm cháo kê, sợ đặc quá nên em pha thêm chút nước. Anh ăn một ít đi, đừng uống thuốc lúc bụng đói.”
Lục Kiến Quân nhận lấy, truyền hơi ấm vào tay.
“Em ngồi nghỉ một lát đi.” Anh bảo, “Anh có chuyện muốn nói với em.”
“Ăn xong cháo rồi hẵng nói.” Tống Tuyết vẫn thủng thẳng, “Bác sĩ dặn rồi, đừng để bụng rỗng.”
Lục Kiến Quân im lặng, uống hết bát cháo.
Cháo kê nấu rất nhừ, mềm trơn dễ nuốt.
Anh chợt nhớ ra, ngần ấy năm nay, dường như anh chưa từng tử tế ăn bát cháo Tống Tuyết nấu.
Cô dậy sớm nấu, anh thì ngủ nướng hoặc hối hả đến công ty.
Cô nấu bữa tối, anh lại bận tiếp khách hoặc tăng ca.
Một người tất bật nấu nướng, một người tất bật trốn tránh.
Đợi anh ăn xong bát cháo, Tống Tuyết dọn dẹp bát đũa xong xuôi mới ngồi xuống mép giường.
“Nói đi.” Cô nhìn anh, “Chuyện gì?”
Lục Kiến Quân nuốt nước bọt.
“Hôm qua lúc em đứng ngoài cửa, nói chuyện điện thoại với Tống Mẫn, anh vô tình nghe được một chút.” Anh nói, “Cô ấy bảo, khuyên em ly hôn.”
Sắc mặt Tống Tuyết không đổi.
“Chị ấy trước giờ vẫn luôn nói vậy.”
“Thế còn em?” Lục Kiến Quân nhìn chằm chằm cô, “Em có muốn ly hôn không?”
Tống Tuyết im lặng vài giây.
“Câu hỏi này, lẽ ra chúng ta nên hỏi trước lúc em làm phẫu thuật, chứ không phải bây giờ đúng không?”
Giọng cô không lớn, nhưng lại như một mũi kim đâm phập vào tim anh.
Lục Kiến Quân cứng đờ hơi thở.
“Anh thừa nhận, lúc đó anh làm rất tệ.” Anh khó nhọc mở miệng, “Thậm chí không thể dùng từ tệ để hình dung, là khốn nạn, là ích kỷ, là không có trái tim.”
“Anh biết là tốt rồi.” Tống Tuyết hờ hững.
“Anh còn biết,” Lục Kiến Quân hít một hơi sâu, “Nếu hồi đó em thực sự chết trên bàn mổ, cả đời này anh sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nói với em một câu xin lỗi.”
Ánh mắt Tống Tuyết khẽ dao động.
“Lục Kiến Quân, bây giờ anh nói những chuyện này, có ý nghĩa gì không?” Cô nhỏ giọng hỏi, “Có xóa bỏ được sự thật là ngày hôm đó anh không có mặt không? Có lấp đầy được mấy tiếng đồng hồ em mòn mỏi đợi anh ngoài cửa phòng bệnh không? Có bù đắp lại được những buổi họp phụ huynh, những ngày sinh nhật, những ngày kỷ niệm mà anh vắng mặt ngần ấy năm không?”
Cô hỏi dồn dập một tràng, nhưng chẳng có khí thế bức người nào, chỉ rặt một vẻ mệt mỏi nhạt nhòa.
“Anh biết là không bù đắp được.” Lục Kiến Quân nói, “Cho nên anh cũng không mong chỉ bằng một câu nói mà em tha thứ cho anh.”
Anh ngừng lại một lúc, rồi tiếp tục.