Chương 3 - Nỗi Đau Của Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trước kia để trống, bây giờ vừa hay có thể dùng để ở.

Lúc rời đi, ta nói với Bùi Thừa Ngọc rằng trước khi hòa ly, ta sẽ không trở về chủ viện nữa.

Những đồ vật còn lại, mấy ngày sau ta sẽ sai người tới chuyển.

Hắn ngồi ở đó, không ngăn cản, cũng không đáp lời.

Công việc ở Thông Châu vốn cần ta tiếp đãi hắn, ta giao cho người khác.

Những qua lại trong chuyện làm ăn, ta cũng từng việc từng việc thu xếp rõ ràng.

Mười ngày sau, trạng sư tới bẩm báo với ta, nói Bùi Thừa Ngọc không chịu bàn với nàng ấy, chỉ nói nếu muốn bàn thì bảo ta đích thân tới.

Được thôi.

Ta tới thư phòng ngoại viện của Bùi phủ.

Chỉ vài ngày không gặp, hắn đã gầy đi đôi chút, nhưng vẫn ngồi ngay ngắn chỉnh tề.

Vẻ bình tĩnh ấy chẳng thay đổi chút nào.

Ta bước vào ngồi xuống, câu đầu tiên hắn nói là:

“Ta đã bảo Tạ Hoài Ninh dọn ra ngoài.”

“Nàng ấy cũng không còn theo ta làm việc nữa.”

Ta gật đầu.

“Rất tốt.”

Hắn nhíu mày.

“Tri Vi, đừng náo loạn nữa.”

Ta suýt bị chọc tức đến bật cười.

Đã tới lúc này, hắn vẫn cho rằng ta đang náo loạn.

“Ta không náo loạn.”

“Ta muốn hòa ly.”

“Nếu chàng không chịu bàn, ta sẽ tới quan phủ.”

Hắn nói:

“Trước kia là ta làm không đúng. Sau này nếu nàng không muốn gặp nàng ấy, ta sẽ không để nàng ấy xuất hiện trước mặt nàng. Nàng muốn biết mỗi ngày ta đi đâu, gặp ai, ta cũng sẽ nói hết cho nàng.”

Từng điều kiện được bày ra.

Nghe có vẻ rất thành ý.

Nhưng chuyện này không thể bàn như vậy.

Không phải cứ nói sau này sẽ thế nào thì những chuyện trước kia đều chưa từng xảy ra.

Ta đứng dậy rời đi.

Hắn đuổi theo, nắm lấy cổ tay ta.

“Bàn thêm đi.”

Ta rút tay về.

“Không còn gì để bàn.”

“Bùi Thừa Ngọc, ta không muốn náo loạn với chàng đến mức quá khó coi.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt hắn trắng đi đôi chút.

Tay cũng buông lỏng.

Ta xoay người đi ra ngoài.

Vừa bước xuống bậc thềm, ta đã gặp Tạ Hoài Ninh.

Nàng ta đứng đó nhìn ta, sắc mặt lạnh lẽo vô cùng.

Ta lười để ý tới nàng ta, nghiêng người định rời đi.

Nàng ta chặn ta lại.

“Thẩm Tri Vi, ngươi quả thật rất có bản lĩnh.”

08

Ta dừng lại nhìn nàng ta.

Nàng ta tiến lên một bước.

“Là ngươi bảo Thừa Ngọc đuổi ta đi, phải không?”

“Cũng là ngươi khiến bây giờ đến gặp mặt, chàng ấy cũng không chịu gặp ta.”

Ta nói:

“Vậy ngươi đi tìm hắn.”

Nàng ta cười lạnh.

“Còn giả vờ gì nữa?”

“Năm xưa chẳng phải ngươi nhân lúc ta không có mặt mới gả vào Bùi gia sao?”

Lời này thật thú vị.

Ta nhìn nàng ta.

“Năm xưa là chính ngươi từ hôn.”

“Không ai cướp đồ của ngươi.”

Sắc mặt nàng ta thay đổi, vừa định nói.

Ta đã lên tiếng trước.

“Trái lại là ngươi, lúc đi thì đi dứt khoát như vậy, bây giờ trở về làm gì?”

“Sống ở bên ngoài không tốt nữa, liền muốn quay lại ăn cỏ cũ sao?”

Nàng ta nhìn chằm chằm vào ta, không lên tiếng.

Ta tiếp tục nói:

“Những năm ở Lĩnh Nam, chẳng phải ngươi đã từng gả cho người khác sao?”

Ánh mắt nàng ta lập tức thay đổi.

“Vị thương nhân buôn muối ấy năm ngoái đã cưới thê tử mới, con cũng đầy tháng rồi. Ngươi không tới thăm sao?”

Nàng ta siết chặt tay áo.

“Ngươi điều tra ta?”

“Đã điều tra.”

“Thì sao?”

Ta từng nhờ người điều tra nàng ta.

Điều tra còn rất kỹ.

Năm xưa Bùi gia xảy ra chuyện, Tạ gia là bên từ hôn trước.

Nàng ta xuống phía nam chưa được bao lâu đã gả cho một thương nhân buôn muối ở địa phương.

Sau đó bị ruồng bỏ, lúc ấy mới trở lại kinh thành.

Lần này nàng ta trở về là vì điều gì, thật ra đã quá rõ ràng.

Mặt Tạ Hoài Ninh trắng bệch.

“Ngươi nói bậy.”

“Ta có nói bậy hay không, chính ngươi rõ nhất.”

“Tạ Hoài Ninh, nếu ngươi thật sự nhớ tình cũ đến vậy, năm xưa đã không bỏ đi.”

Nàng ta bị ta nói đến nóng nảy, giơ tay định đánh ta.

Kết quả tay vừa giơ lên đã bị người khác nắm chặt.

Bùi Thừa Ngọc đứng phía sau ta, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Ngươi đang làm gì?”

Vành mắt Tạ Hoài Ninh lập tức đỏ lên.

“Là nàng ta làm nhục ta trước.”

Bùi Thừa Ngọc không nhìn nàng ta.

“Tri Vi sẽ không vô duyên vô cớ gây khó dễ cho ngươi.”

Câu này vừa thốt ra, cả người Tạ Hoài Ninh cứng đờ.

Ta đứng bên cạnh nghe thấy, cũng chẳng có cảm giác gì.

Muộn rồi.

Thật sự đã muộn rồi.

09

Ta lấy mấy tờ khế thư và lời chứng đã chuẩn bị sẵn từ trong tay áo ra, đưa cho Bùi Thừa Ngọc.

“Nếu mọi người đều ở đây, chi bằng cùng xem.”

Bên trên viết rõ ràng rành mạch.

Nàng ta xuống phía nam khi nào.

Gả cho người khi nào.

Bị ruồng bỏ khi nào.

Lại trở về kinh khi nào.

Còn có sau khi trở về kinh, nàng ta đã từng bước từng bước tiếp cận Bùi Thừa Ngọc như thế nào.

Hai tay Tạ Hoài Ninh đều run rẩy.

“Không phải như vậy.”

Ta đưa đồ ra rồi xoay người rời đi.

Nàng ta ở phía sau hoảng loạn giải thích.

Bùi Thừa Ngọc chỉ nói một chữ.

“Cút.”

Ta ra khỏi cửa phủ, đi tới bên xe ngựa, vừa định lên xe thì hắn đuổi theo.

Tay hắn ấn lên cửa xe.

“Tri Vi, đừng đi.”

Ta nhìn hắn.

“Làm sao?”

Hắn thở hơi gấp.

“Không phải ta bảo nàng ấy tới.”

“Ta và nàng ấy đã kết thúc từ lâu rồi.”

Ta đáp một tiếng.

“Vậy thì sao?”

“Chàng sẽ vì một người quen cũ khác mà đòi hòa ly với ta sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)