Chương 9 - Nỗi Đau Của Một Người Mẹ
Con bé không biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì.
Không biết thế giới của con bé vừa lật sang một trang mới.
Xe nổ máy.
Tôi nhìn khung cảnh đường phố lùi lại phía sau qua cửa sổ.
Khu chung cư đó ngày càng xa dần.
Tòa nhà đó, ô cửa sổ đó, ngọn đèn đó.
Tôi đã sống ở đó hai năm.
Mang thai 10 tháng.
Sinh con được 7 ngày.
Từ hôm nay trở đi, sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Nước mắt tôi lại rơi.
Không phải vì buồn bã.
Mà là thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng được giải thoát.
12
Ba tháng sau.
Mùa xuân đã đến.
Trên ban công nhà mẹ đẻ, tôi vừa sưởi nắng vừa cho con bú.
Con gái đã hơn ba tháng, bụ bẫm hẳn lên.
Đôi mắt sáng trong, thấy ai cũng toét miệng cười.
Mẹ tôi bảo con bé nhìn giống hệt tôi hồi bé.
Anh trai tôi lại khăng khăng bảo con bé giống anh ấy.
Em họ tôi thì gân cổ lên cãi, rõ ràng là giống bà cô nó (tức là tôi).
Cả nhà chỉ vì chuyện đó mà cãi nhau ỏm tỏi cả nửa ngày.
Tôi đã trải qua tháng ở cữ trọn vẹn tại nhà mẹ đẻ.
Mỗi ngày mẹ đều đổi món nấu cho tôi.
Canh cá chép, canh móng giò, canh gà ác, bữa nào cũng đổi vị.
Anh trai tôi tuần nào cũng tạt qua hai lần, xách theo hoa quả và sườn non.
Vợ em họ dăm bữa nửa tháng lại sang giúp bế con.
Được chăm sóc chu đáo, tôi tăng cân lại.
Sắc mặt cũng hồng hào hơn.
Sữa tràn trề cho con bú.
Đi khám lại sau 42 ngày sinh, bác sĩ bảo cơ thể hồi phục rất tốt.
Khoản tiền 20 vạn đó, cuối cùng cũng được trả đủ.
Cố Minh bán chiếc đồng hồ kia đi, chuyển lại 5 vạn.
Mẹ anh ta chạy vạy khắp nơi, gom đủ 7 vạn.
Riêng 8 vạn của chị dâu thì nhùng nhằng kéo dài cả tháng.
Cuối cùng anh trai tôi phải gọi điện cho chị ta một cuộc.
Ngay ngày hôm sau, tiền ting ting vào tài khoản.
Tôi không hỏi anh tôi đã dọa gì chị ta.
Chẳng còn quan trọng nữa.
Chuyện ngôi nhà thì cứ làm theo thủ tục pháp luật.
Thẩm định, chia chác, sang tên.
Tôi lấy phần tiền thuộc về mình.
Đủ để hai mẹ con làm lại từ đầu.
Cố Minh từng đến thăm con một lần.
Vào một buổi chiều cuối tuần.
Mẹ tôi là người mở cửa.
Anh ta đứng ngoài, xách theo một bịch bỉm và một hộp sữa bột.
Mẹ tôi không cho anh ta vào nhà.
Chỉ bế con ra cửa cho anh ta nhìn ngắm suốt mười phút.
Anh ta lóng ngóng muốn bế con.
Tay đỡ gáy không đúng cách, bị mẹ tôi nắn lại hai lần.
Vừa được anh ta bế một lúc, con bé đã òa khóc.
Con bé không nhận ra anh ta.
Hốc mắt anh ta đỏ ửng.
Tôi đứng tít bên trong phòng khách, không bước ra.
Mẹ tôi đón lại cháu, bỏ lại một câu: “Lần sau đến nhớ gọi điện thoại trước.”
Anh ta gật đầu.
Rồi đi khuất.
Tôi nghe thấy tiếng đóng cửa.
Trong lòng không còn chút cảm giác nào.
Thực sự không còn một chút xao động nào nữa.
Sau đó có lần chị Phương hàng xóm nhắn tin cho tôi.
“Mẹ chồng em dọn đi rồi. Chị dâu em cũng lặn mất tăm. Chồng cũ của em sống một mình ở đó, ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài.”
Tôi trả lời: “Vâng.”
Chị lại nhắn: “Cả khu chung cư biết chuyện hết rồi. Không phải chị đi buôn chuyện đâu, là do bà chị dâu của em lúc dọn đi đứng ở hành lang chửi đổng, nên hàng xóm nghe thấy hết.”
Tôi không nhắn lại.
Chị Phương nhắn câu cuối cùng: “Em làm thế là đúng đấy.”
Vào một buổi chiều cuối tuần khác.
Con gái đã ngủ.
Tôi ngồi ngoài ban công lướt điện thoại.
Bắt gặp một bài đăng ẩn danh.
Có người hỏi: Bị nhà chồng hắt hủi trong tháng ở cữ, có nên nhẫn nhịn không?
Bên dưới có hàng trăm bình luận.
Có người bảo: Nhịn đi rồi cũng qua.
Có người khuyên: Vì con cái thì đành cắn răng mà sống.
Cũng có người nói: Phụ nữ ly hôn một mình nuôi con vất vả lắm.
Tôi lướt đọc rất lâu.
Sau đó thoát ra.
Không để lại bình luận nào.
Vất vả hay không, chỉ có bản thân mình mới rõ.
Mỗi đêm thức dậy cho con bú, một mình vỗ ợ hơi, một mình thay bỉm.
Lúc con ốm, 3 giờ sáng một mình ôm con chạy vào phòng cấp cứu.
Đúng là một mình.
Nhưng tôi có mẹ.
Có anh trai.
Tôi không hề cô độc.
Tôi nhớ lại buổi chiều mùa đông rét buốt đó.
Ngày thứ bảy sau khi sinh con.
Tôi mặc bộ đồ ngủ, ôm đứa con gái 7 ngày tuổi, đứng lóng ngóng trước cửa nhà hàng xóm.
Đói đến hoa mắt, lạnh đến run rẩy.
Hèn mọn hỏi người ta xem có thể cho xin miếng cơm ăn không.
Đó là khoảnh khắc thê thảm nhất trong cuộc đời tôi.
Nhưng cũng là khoảnh khắc tôi tỉnh ngộ nhất trong suốt cuộc đời này.
Bắt đầu từ giây phút đó, tôi đã ngộ ra một điều.
Sẽ không bao giờ có ai bắt tôi phải chịu đói thêm một lần nào nữa.
Tuyệt đối không.
Ánh nắng chói chang hắt qua cửa sổ.
Trong nôi, con bé trở mình, khẽ ê a một tiếng.
Tôi bước tới, đút bàn tay bé xíu của con vào lại trong chăn ấm.
Con bé nắm chặt lấy ngón tay tôi.
Nắm rất chặt.
Tôi cúi đầu nhìn con.
Mỉm cười.
“Tri Dư ngoan, mẹ đưa con về nhà rồi.”
Chúng tôi đã về đến nhà rồi.