Chương 6 - Nợ Cúng Từ Mẹ
Ăn đồ ăn nóng hổi, có thể no bụng.
Ta nghĩ lại những thứ mình từng ăn.
Là táo và điểm tâm mà mẹ nó cúng.
Ừm, cái này thì có thể tìm được.
Ta đi đến cửa động, hướng ra cánh rừng, khẽ gọi một tiếng.
Trong rừng vang lên tiếng sột soạt.
Rất nhanh, vài con khỉ, ôm những trái dại lớn nhỏ, chạy đến cửa động.
Đỏ, vàng, tím.
Đều là những trái cây ngọt nhất trong núi.
Chúng đặt trái cây ở cửa động, kêu chít chít với ta hai tiếng, rồi chạy mất hút.
Sinh linh trong núi, đều nhận ra ta.
Và cũng kính sợ ta.
Ta mang trái cây vào trong, rửa sạch, đưa cho Chu An An.
Nó cầm một quả mọng đỏ rực lên, trước tiên nhìn ta một cái.
Thấy ta gật đầu, mới há cái miệng nhỏ xíu ra cắn một miếng.
Nước trái cây chua ngọt lập tức tràn ngập khoang miệng.
Nó híp mắt lại đầy hạnh phúc.
Một quả, hai quả, ba quả.
Nó ăn liền tù tì mấy quả mới chịu dừng lại.
Cái bụng nhỏ, hơi phồng lên.
“No chưa?” Ta hỏi.
Nó gật đầu.
“Cảm ơn… chủ nợ.”
Nó lí nhí nói.
Vẫn còn nhớ rõ cái danh xưng này của ta.
Ta cũng không sửa lại cho nó.
Chủ nợ thì chủ nợ vậy.
Dù sao cũng nghe xuôi tai hơn là gọi “Nương”.
Ăn uống no say, nó liền có chút buồn ngủ.
Ấu tể của loài người, đúng là rắc rối như vậy đấy.
Ta bảo nó lên giường đi ngủ.
Nó ngoan ngoãn nằm xuống, đắp tấm chăn mỏng làm bằng dây leo lên người.
Trong động rất tĩnh lặng.
Ánh sáng xanh u uẩn, như ánh trăng rọi lên mặt nó.
Hàng lông mi dài của nó, hắt một chiếc bóng nhỏ dưới ánh sáng.
Rất nhanh, nó đã chìm vào giấc ngủ.
Hơi thở đều đặn, khuôn ngực nhỏ nhắn phập phồng.
Ngủ rất say, rất yên bình.
Không giống như ở trong cái ngôi nhà đó, ngay cả lúc ngủ cũng mang theo một sự cảnh giác.
Ta ngồi bên mép giường đá, nhìn nó.
Mấy trăm năm qua động phủ của ta lần đầu tiên có hơi thở của một sinh vật sống thứ hai.
Một thứ nhỏ bé ấm áp, yếu ớt, cần người chăm sóc.
Ta cứ tưởng mình sẽ rất bực bội.
Nhưng không hề.
Nhìn khuôn mặt say ngủ của nó.
Trong lòng ta lại một mảnh bình yên.
Thậm chí, còn có một chút… thanh thản mới lạ.
Ta ngủ mấy trăm năm rồi.
Lần đầu tiên cảm thấy, trong những năm tháng dằng dặc này, dường như đã có thêm một thứ gì đó khác biệt.
Ta không diễn tả rõ đó là gì.
Có lẽ, đây chính là sự ràng buộc chăng.
Thứ ta ghét nhất.
Cũng là thứ mà lúc này, ta không hề bài xích.
Ta vươn tay, khẽ chạm vào gò má nó.
Ấm áp, mềm mại.
Món nợ này, hình như hơi lỗ.
Nhưng dường như, cũng lãi rồi.
**06**
Ngày tháng cứ thế ngày qua ngày.
Chu An An rất nhanh đã thích nghi với cuộc sống trong núi.
Nó không còn khóc nữa.
Trên mặt cũng dần có da có thịt.
Ta dùng nước suối rửa sạch mặt mũi và tay chân cho nó.
Lúc này mới phát hiện ra, nó thực chất là một đứa trẻ rất thanh tú.
Mắt rất to, như hai hạt nho đen.
Da rất trắng, chỉ là trước kia bị lớp cáu bẩn che lấp mất.
Nó rất ngoan, cũng rất thông minh.
Ta dạy nó nhận biết cỏ cây hoa lá trong núi.
Loại nào ăn được, loại nào có độc.
Nó đều nhớ rất rõ.
Ta dạy nó phân biệt tiếng kêu của chim thú.
Nó rất nhanh đã nghe ra đâu là chim họa mi, đâu là chim đỗ quyên.
Rừng núi, trở thành ngôi nhà mới và sân chơi của nó.
Nó hằng ngày theo chân ta, đi dạo quanh quẩn trong núi.
Hái quả dại, mò trứng chim, có lúc còn nhặt được nấm rơm.
Ta dùng pháp thuật nhóm lên một ngọn lửa nhỏ.
Nướng chín nấm và trứng chim nhặt được.
Nó ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, vẻ mặt mãn nguyện.
Nó không gọi ta là “chủ nợ” nữa.
Cũng không gọi ta là “nương”.
Nó học theo những tiểu tinh quái trong núi, gọi ta là “Thanh Quân”.
Nó nói, y phục của ta màu xanh lại sống dưới tảng đá xanh cái tên này là hợp với ta nhất.
Ta cũng mặc kệ nó.
Chỉ là một danh xưng mà thôi.
Chỉ là, những ngày tháng bình yên chẳng kéo dài được bao lâu.