Chương 3 - Nợ Cúng Từ Mẹ
“Con cho cô, cô làm nương con, được không?”
Ta nhìn cái bánh ngô.
Rồi lại nhìn đôi mắt trong veo, không vương chút tạp niệm nào của nó.
Ta đột nhiên không thể thốt ra được một chữ “Không”.
Ta đã sống quá lâu.
Chứng kiến quá nhiều sự xảo trá, tham lam đạo đức giả của con người.
Đã rất lâu, rất lâu rồi, ta chưa từng nhìn thấy một ánh mắt sạch sẽ đến vậy.
Nó tưởng rằng thứ tốt nhất trên đời này, chính là một cái bánh ngô ngũ cốc.
Và nó muốn đem thứ tốt nhất đó, cho ta.
Để đổi lấy một người mẹ.
Một nơi nào đó trong tim ta, như bị thứ gì chạm khẽ vào.
Không đau.
Hơi chua xót.
“Nhóc tên là gì?”
Ta ma xui quỷ khiến hỏi một câu.
“An An.”
Nó nói.
“Chu An An.”
“Người nhà nhóc đâu? Sao lúc nào cũng đến một mình?”
“Cha đi xa rồi, rất lâu mới về một lần.”
“tổ mẫu… tổ mẫu không thích con.”
“tổ mẫu bảo con là đồ quỷ đòi nợ, khắc chết nương con.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, chắp vá thành bức chân dung của một đứa trẻ bị bỏ bê, bị ghét bỏ.
Thảo nào nó ngày nào cũng đến đây khóc.
Nơi này, có lẽ là nơi duy nhất khiến nó cảm thấy ấm áp.
Ta thở dài.
Rắc rối.
Đúng là rắc rối tày đình.
“Bánh ngô ta nhận rồi.”
Ta nói.
Mắt Chu An An lập tức sáng rỡ.
“Vậy… Vậy người là nương con rồi phải không?”
“Không.” Ta lạnh mặt, “Ta là chủ nợ của nhóc.”
“Từ hôm nay trở đi, nhóc là người của ta, dùng để gán nợ.”
“Nhóc đi theo ta.”
Nó dường như hiểu mà dường như không gật đầu.
Chỉ cần không bắt nó về cái ngôi nhà lạnh lẽo kia, đi đâu cũng được.
Nó ngoan ngoãn vươn bàn tay nhỏ xíu ra, muốn nắm lấy ta.
Ta nhìn bàn tay nhem nhuốc của nó, do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa tay ra.
Tay nó rất nhỏ, và cũng rất lạnh.
Ta dắt nó, đi xuống núi.
Sương mù dần tan.
Ta muốn đi xem thử.
Là loại gia đình thế nào, lại có thể nuôi dạy một đứa trẻ ra nông nỗi này.
**04**
Ta dắt tay Chu An An, đi trên con đường nhỏ xuống núi.
Tay nó vừa nhỏ vừa lạnh, giống như một viên cuội chưa được ủ ấm.
Mấy trăm năm nay ta chưa từng chạm vào một sinh vật sống ấm áp nào.
Cảm giác này rất mới lạ.
Và cũng rất… phiền phức.
Ta có thể cảm nhận được lớp mồ hôi mịn trong lòng bàn tay nó.
Là sự căng thẳng.
Càng đến gần chân núi, nó đi càng chậm.
Cơ thể nhỏ bé căng cứng như một cây cung đã kéo hết cỡ.
Ta không giục nó.
Cứ chậm rãi bước đi như vậy.
Sương mù trong núi bị chúng ta bỏ lại phía sau.
Ngôi làng nhỏ dưới chân núi, đường nét dần trở nên rõ ràng.
Vài chục hộ dân, khói bếp lưa thưa.
Toát lên một vẻ nghèo nàn và tiêu điều.
Nhà Chu An An nằm ở cực đông ngôi làng.
Một căn nhà gạch bùn lụp xụp, tường rào sập mất một nửa.
Dùng mấy khúc gỗ mục chống đỡ siêu vẹo.
Trước cửa chất đầy những thứ tạp nham lộn xộn.
Một mùi ôi thiu nương theo gió bay tới.
Ta nhíu mày.
Lá khô thối rữa quanh động phủ của ta ngửi còn dễ chịu hơn cái này.
Đây mà là nơi con người ở sao?
Chu An An dừng lại trước cổng viện, không dám bước tiếp.
Nó kéo kéo ống tay áo ta, ngẩng đầu nhìn.
Trong mắt tràn ngập vẻ van xin.
Ta hiểu ý nó.
Nó không muốn vào.
Nhưng món nợ này, luôn phải giao nhận rõ ràng trước mặt người nhà nó thì mới tính.
Ta vỗ vỗ lên đầu nó.
Tóc nó khô vàng, sờ vào hơi rặm.
“Vào đi.”
Giọng ta không lớn, nhưng mang theo mệnh lệnh không thể chối từ.
Nó run lên một cái, cuối cùng vẫn cất đôi chân ngắn ngủn bước đi.
Một con gà mái già ốm nhom trong sân bị chúng ta làm cho giật mình kêu quang quác, hoảng loạn vỗ cánh chạy đi.
Rèm cửa của căn nhà là một mảnh vải rách bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc.
Chưa kịp để chúng ta đến gần, tấm rèm đột ngột bị vén lên.
Một bà lão gầy gò nhào ra ngoài.
Tóc hoa râm, búi rối bù sau gáy.
Nếp nhăn xếp lớp trên mặt, đôi mắt tam giác toát lên vẻ khắc nghiệt và tính toán.