Chương 1 - Nhường Lại Tình Yêu
Trưởng tỷ vì cứu ta mà mắc phải căn bệnh ngốc nghếch.
Bởi vậy, ta tâm cam tình nguyện nhường lại mọi thứ cho tỷ ấy.
Đợi đến khi Thẩm Độ đỗ Tiến sĩ, theo đúng hẹn ước đến cầu thân, cái tên trên hôn thư lại biến thành tên của trưởng tỷ.
Diệp gia có ân trọng với Thẩm gia, hôn sự của nhi nữ đôi bên đã được định ra từ sớm.
Ta và Thẩm Độ thanh mai trúc mã, lại hai tình tương duyệt, vốn dĩ người gả cho chàng phải là ta.
Nhưng phụ thân nói, trưởng tỷ cũng thích Thẩm Độ.
“Thẩm gia trọng lời hứa, chắc chắn sẽ đối xử tốt với Oanh nhi. Gả vào Thẩm gia, đối với nó mà nói là chốn quy túc tốt nhất.”
Ta khóc lớn một trận, đau đớn thấu tim gan.
Nhưng đến ngày thành thân, ta vẫn tự tay chải tóc trang điểm cho trưởng tỷ, đưa tỷ ấy lên kiệu hoa.
Khoảnh khắc lướt qua nhau.
“Diệp Thời Diên!”
Thẩm Độ dùng sức siết chặt lấy cổ tay ta.
Nơi đáy mắt chàng đỏ ngầu, hằn học nhìn ta đầy căm phẫn:
“Nàng thật sự… ngay cả ta cũng nỡ nhường đi sao?”
**01**
Tiếng chiêng trống không biết đã ngừng từ lúc nào.
Bốn bề đều là bá tánh đứng vây xem.
Tiếng xì xào bàn tán Diệp phủ làm việc đường đột, lại để thứ nữ nhường hôn sự cho đích nữ.
Phụ thân khó xử quay mặt đi, mẫu thân cũng lặng lẽ lau nước mắt.
“Trưởng tỷ ngây thơ lương thiện, ngoan ngoãn hiền lành…”
Ta không dám ngẩng đầu lên.
Chỉ cố gắng vùng khỏi tay Thẩm Độ, quỳ gối cúi lạy chàng trước mặt bao người.
Ta nhẫn tâm, cố giữ giọng điệu thật vững vàng:
“Chỉ mong tỷ phu nể tình thuở nhỏ cùng nhau lớn lên, đối xử tốt với tỷ ấy. Tiểu muội Diệp Thời Diên, bái tạ tỷ phu.”
Một khoảng lặng.
Không có tiếng đáp lời.
Diệp, Thẩm hai nhà thuở trước chỉ nói chuyện kết thân, chưa hề định rõ tên tuổi.
Diệp gia gả ai thì chàng phải cưới người đó.
Thẩm Độ làm ầm ĩ thế này vốn dĩ đã là không nể mặt mũi.
“Được, tốt lắm——”
Cuối cùng, chàng nghiến răng bật cười.
Dường như vẫn còn điều muốn nói, nhưng bà mối đã vội vàng kéo chàng đi.
Sau vài nhịp thở nặng nề.
Thẩm Độ đột ngột xoay người lên ngựa, ánh mắt lạnh lẽo không thèm nhìn ta thêm một lần nào nữa.
Tiếng chiêng trống lại vang lên, pháo đỏ nổ đì đùng.
Đội ngũ đón dâu vô cùng náo nhiệt, kiệu lớn tám người khiêng, mười dặm hồng trang.
Thẩm Độ cứ như vậy, cưới trưởng tỷ của ta đi mất.
**02**
Ba ngày sau, trưởng tỷ về thăm nhà đẻ.
Ta ngồi trước gương trang điểm hồi lâu, lấy phấn che đi quầng thâm dưới mắt, vội vàng bước vào chính sảnh trước khi mẫu thân phải cho người sang giục đến lần thứ ba.
Phụ thân đang uống trà, mẫu thân đang gắp thức ăn.
Trưởng tỷ tựa sát vào người Thẩm Độ, vui vẻ ăn kẹo hồ lô.
Thấy ta bước vào, Thẩm Độ từ từ ngước mắt, chạm phải ánh mắt của ta.
Ánh mắt chàng lạnh nhạt, không chút biểu cảm.
Ta hít một hơi thật sâu, định hành lễ.
Thế nhưng trưởng tỷ đã lao đến trước mặt ta, ôm chầm lấy ta: “Diên nhi, Diên nhi tốt của ta!”
“Ta nhớ muội lắm… buổi tối nằm mơ cũng thấy muội!”
Khóe môi tỷ ấy ấm ức trĩu xuống, trên mặt vẫn còn dính đầy vết đường ngọt.
Mũi ta cay xè.
Vội vàng dỗ dành tỷ ấy ngồi xuống, đang định lấy khăn lau miệng cho tỷ ấy.
Thẩm Độ lại lấy ra một chiếc khăn tay trước, động tác dịu dàng lau sạch khóe miệng cho trưởng tỷ.
“Đa tạ phu quân.”
Trưởng tỷ cười tít mắt đầy ngọt ngào, tựa đầu vào vai chàng: “Phu quân đối với ta thật tốt.”
Thẩm Độ không né tránh.
Chàng nhàn nhạt liếc nhìn ta một cái, rồi mới ôn tồn đáp lời trưởng tỷ.
“Nàng và ta đã là phu thê, không cần khách sáo.”
Chàng rõ ràng là cố ý.
Nhưng lại khiến phụ thân vui vẻ ra mặt.
Phụ thân cười lớn, nói: “Hai vợ chồng các con tình cảm nồng thắm, bậc làm cha mẹ như chúng ta cũng yên lòng.”
Bàn tay giấu trong tay áo của ta khẽ run rẩy.
Từng chút một, siết chặt lại.
Trưởng tỷ trước kia rất bám lấy ta, giờ đây đã đổi thành bám Thẩm Độ.
Tỷ ấy ỷ lại vào chàng như vậy, chắc hẳn sống rất tốt.
Ta cúi gằm mặt xuống.
Trong lòng vừa chua xót vừa đau đớn.
Bên cạnh Thẩm Độ, bên cạnh trưởng tỷ.
Từ nay về sau, đều đã thuộc về người khác rồi.
**03**
Cơm nước qua đi được ba tuần trà.
Trưởng tỷ ngậm ngón tay nhìn ta, nũng nịu đòi mẫu thân dẫn tỷ ấy đi chơi.
Trong sảnh vắng người.
Phụ thân dùng xong điểm tâm, cũng bị người gọi đi mất.
Chính sảnh rộng lớn, chỉ còn lại ta và Thẩm Độ.
Chúng ta ngồi đối diện nhau, ai cũng không nói lời nào.
Thẩm Độ nhìn ta, ánh mắt nóng rực.
Ta lại cúi đầu nhìn chằm chằm tách trà, không dám ngẩng lên.
“Nàng gầy đi rồi.”
Thẩm Độ lên tiếng trước.
Ta không đáp.
Trong lòng thầm cầu nguyện mẫu thân và trưởng tỷ mau chóng quay lại.
“Tại sao nàng không dám nhìn ta?”
Giọng Thẩm Độ trầm xuống.
Da đầu ta run lên, “Tỷ phu nói đùa rồi.”
“Tỷ phu?”
Thẩm Độ cười lạnh lùng.
Đột ngột đứng dậy, bước đến trước mặt ta.
Ta ngước mắt lên, và khi nhìn rõ những tia máu giăng đầy nơi đáy mắt chàng, tim ta hoảng loạn.
“Dưới trướng không người, nàng lại gọi ta như vậy sao?”
Chàng cúi người chống hai tay xuống bàn tỳ sát vào ta, giọng điệu xen lẫn oán hận cùng bi thương.
“Diệp Thời Diên, nàng thừa biết người ta muốn cưới, chỉ có nàng!”
Trái tim ta đột ngột thắt lại.
“Thẩm Độ!”
Ta hoảng hốt đứng bật dậy, suýt nữa làm đổ ghế.
“Chàng đã cưới trưởng tỷ rồi! Tỷ ấy tuy tâm trí khiếm khuyết, nhưng lại thật lòng thích chàng!”
“Vậy thì sao?”
Thẩm Độ ép sát thêm một bước, giọng khàn đặc.
“Nàng cảm thấy mang ơn nàng ấy, nàng liền không nói hai lời mà đem ta nhường cho nàng ấy? Thậm chí không thèm hỏi qua một câu, xem ta có nguyện ý hay không?”
Ta bị chàng ép lùi lại phía sau.
Cuối cùng lưng chạm vào giá sách, không còn đường lui.
“Huynh… tự nhiên phải nguyện ý chứ.”
Ngực đau nhói lồng lên.
Ta thở dốc, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Độ.
Bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Ha.”
Thẩm Độ cười lạnh, đôi mắt bỗng đỏ hoe.
“Thẩm gia có gia huấn chữ ‘Tín’ đặt lên hàng đầu, tổ phụ trước khi qua đời từng ép ta thề… Diệp Thời Diên, có phải nàng biết ta không thể làm gì khác, nên mới dám tùy tiện nhục mạ ta thế này?”
Giọng điệu chàng rõ ràng là oán hận, nhưng bàn tay lại không kiềm chế được mà giơ lên, khẽ khàng chạm về phía lọn tóc xõa của ta.
Ta không màng đến cổ họng đang tanh vị máu, vội vàng nghiêng đầu né tránh.
Đồng tử Thẩm Độ co rụt lại, ngón tay khựng lại giữa không trung cách ta chỉ một gang tấc.
“Phu quân, phu quân!”
Đúng lúc này.
Ngoài cửa vang lên tiếng gọi vui vẻ của trưởng tỷ.
Thẩm Độ vội vã lùi lại.
Vừa đứng vững, trưởng tỷ đã tay cầm bó hoa chạy ào vào, đâm sầm vào vòng tay chàng.
“Phu quân!”
“Chàng xem hoa Oanh nhi hái cho chàng, có đẹp không?”
Thẩm Độ không nhìn ta nữa.
Chàng nhận lấy bó hoa, rũ mắt nhìn trưởng tỷ, ôn nhu nói: “Đẹp lắm.”
Trưởng tỷ nhìn chàng, rồi lại nhìn ta vẫn đang tựa vào giá sách chưa dám nhúc nhích.
Tỷ ấy nghiêng đầu hỏi Thẩm Độ:
“Phu quân, chàng không vui sao?”
“Trước kia chàng và Thời Diên ở cùng nhau đều cười tươi như hoa, sao bây giờ lại không cười nữa?”
Ta cứng đờ cả người.
Thẩm Độ lại khẽ bật cười: “Vậy sao?”
Chàng đưa tay giúp trưởng tỷ chỉnh lại búi tóc bị lệch.
Giọng nói rất nhẹ, nhưng đầy vẻ cam chịu: “Đợi về phủ rồi, ta sẽ cười thật nhiều cho nàng xem.”
“Thật không?”