Chương 5 - Những Ngày Không Của Riêng Mình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đừng giả vờ nữa, giải thích rõ chuyện của chị mày trước đi.”

Bài đăng ấy nhanh chóng bị xóa.

Khi những tin tức này truyền đến tai tôi, tôi không có cảm giác gì quá lớn.

Mỗi ngày của tôi đều vô cùng bận rộn và trọn vẹn.

Thỉnh thoảng, lúc bước ra khỏi tòa nhà thí nghiệm vào rạng sáng, gió thổi qua tôi sẽ đưa tay sờ mái tóc đã dài đến sau tai.

Những sợi tóc mềm mại áp vào lòng bàn tay.

Giống như một bằng chứng đến muộn.

Tôi không phải người sinh ra đã đáng bị tước đoạt.

Tôi cũng không phải cái bóng của bất kỳ ai, vật bồi thường cho bất kỳ ai hay người đương nhiên phải hy sinh.

Tôi tên là Thẩm Ninh.

Chữ Ninh trong yên bình.

Kể từ hôm nay, cuộc đời tôi chỉ thuộc về chính mình.

7

Ngày diễn ra diễn đàn học thuật, tôi đại diện cho học viện lên sân khấu thuyết trình.

Giáo sư Châu đứng dưới sân khấu, mỉm cười nhìn tôi.

“Đừng căng thẳng, cứ nói như lúc bình thường là được.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

Khi phần thuyết trình kết thúc, dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ lại nhiều năm trước, khi mình cầm bài kiểm tra đạt điểm tuyệt đối về nhà.

Anh trai chỉ nhìn qua một lần rồi nói.

“Đừng khoe khoang trước mặt An An.”

“Sức khỏe con bé không tốt, em nhường nhịn nó một chút.”

Hóa ra tiếng vỗ tay không phải là điều sai trái.

Ưu tú cũng không phải là một tội lỗi.

Sau khi diễn đàn kết thúc, vài giáo viên vây quanh hỏi tôi các vấn đề liên quan.

Tôi lần lượt trả lời từng người.

Khi bước ra khỏi hội trường, trời đã tối, đèn đường trước cổng trường cũng đã sáng.

Từ xa, tôi nhìn thấy một người đang đứng ở đó.

Là anh trai.

Anh gầy hơn rất nhiều so với trong trí nhớ của tôi.

Anh nhìn thấy tôi.

Ngay giây tiếp theo, anh gần như lao tới.

“Ninh Ninh.”

Cách gọi này khiến tôi cau mày.

Anh rất hiếm khi gọi tôi như vậy.

Anh trai đứng trước mặt tôi, vành mắt lập tức đỏ lên.

“Ninh Ninh, anh sai rồi.”

“Anh thật sự biết mình sai rồi.”

Anh nói rất gấp, giọng đã khàn đi.

“Khoảng thời gian này, anh luôn nghĩ lại những chuyện trước đây.”

“Anh không cố ý muốn hại em.”

“Anh chỉ là…”

“Bố mẹ mất quá sớm, trong nhà chỉ còn lại ba anh em chúng ta, sức khỏe An An lại không tốt, anh sợ con bé không chịu nổi.”

Tôi nhìn anh, không nói gì.

Anh tiếp tục nói.

“Khi ấy áp lực của anh quá lớn.”

“Anh phải làm việc, phải nuôi gia đình.”

“Anh cũng có lúc phán đoán sai.”

“Nhưng trong lòng anh có em.”

“Em là em gái anh, sao anh có thể thật sự không thương em được?”

Vừa nói, Thẩm Trạch vừa đưa tay định chạm vào vai tôi.

Tôi lùi lại một bước.

Bàn tay anh cứng đờ giữa không trung.

“Ninh Ninh, em đừng như vậy.”

Giọng anh run rẩy.

“Bây giờ em sống rất tốt, anh thật sự mừng cho em.”

“Em xem, em đã bước ra được rồi.”

“Em có thể cho anh một cơ hội được không?”

“Dù sao chúng ta cũng là người một nhà.”

Tôi mỉm cười hỏi anh.

“Anh còn nhớ lần đầu tiên em nhận được tiền thưởng cuộc thi không?”

Anh sững người.

Tôi nói tiếp thay anh.

“Anh lấy hết tiền, mua váy cho Thẩm An.”

“Anh nói tâm trạng con bé tốt thì sức khỏe mới tốt.”

Sắc mặt anh trắng đi.

“Lần đó em mặc váy đến trường, anh nhốt em trên gác mái suốt một đêm.”

“Anh nói em tranh giành sự chú ý với nó.”

“Còn có tóc của em, nguyện vọng của em, căn phòng của em và sinh nhật của em.”

Môi anh run rẩy, không thể nói được một chữ.

Tôi nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy rất buồn cười.

Trước đây, tôi từng khao khát một lời giải thích đến vậy.

Tôi muốn hỏi anh tại sao.

Tại sao cùng là em gái, Thẩm An chỉ cần khóc một tiếng đã trở thành chuyện sống chết, còn tôi nhẫn nhịn đến chảy máu vẫn bị coi là đương nhiên?

Nhưng bây giờ tôi không muốn hỏi nữa.

Thật ra đáp án luôn ở ngay đó.

“Không phải anh không biết làm như vậy sẽ hủy hoại em.”

“Anh chỉ cảm thấy Thẩm An yếu đuối, còn em đương nhiên phải chết.”

Anh trai đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu.

“Không phải như vậy, Ninh Ninh.”

“Không phải.”

“Nhưng anh đã quên.”

Tôi ngắt lời anh.

“Em cũng chỉ ra đời sớm hơn nó ba giây.”

Sắc mặt anh dần trở nên xám xịt.

“Xin anh trở về đi.”

“Em vĩnh viễn không quay lại căn nhà đó nữa.”

Nói xong, tôi quay người đi vào trong trường.

Phía sau vang lên một tiếng động trầm đục.

Có người hoảng hốt kêu lên.

Tôi không quay đầu.

Ánh đèn đường kéo bóng tôi thật dài.

Phía trước, tòa nhà thí nghiệm vẫn đang sáng đèn.

Ở đó có người đang chờ tôi cùng thảo luận số liệu.

Đó mới là con đường của tôi.

8

Ba ngày sau, một người bạn cùng nhóm nghiên cứu gửi cho tôi một đường dẫn, giọng điệu vô cùng sốt ruột.

“Thẩm Ninh, xảy ra chuyện rồi.”

Tôi mở ra xem rồi bật cười.

Thẩm An đăng bài tố cáo tôi, nói từ nhỏ tôi đã ghen ghét em gái, nói việc tôi vào Đại học Khoa học và Công nghệ Quốc phòng là nhờ đánh bóng hồ sơ, số liệu trong luận văn không trong sạch.

Nó còn nói anh trai quỳ trước cổng trường cầu xin tôi trở về nhưng tôi máu lạnh vô tình, công khai sỉ nhục anh.

Khu vực bình luận đã hoàn toàn bùng nổ.

Có người mắng tôi là đồ vô ơn.

Có người nói câu chuyện thiên tài xuất thân nghèo khó cũng chỉ là chiêu trò quảng cáo.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)