Chương 8 - Những Ngày Cuối Cùng Của Nhuyễn Nhuyễn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Có người muốn tách ra làm riêng, kéo theo một nhóm nhân sự chủ chốt.

Tôi bắt buộc phải sang đó trực tiếp ổn định tình hình.

Trớ trêu thay, tôi vừa đến chi nhánh nước ngoài thì Châu Thừa qua đời.

Tôi lập tức bảo thư ký đặt vé.

Tôi phải về nước ngay.

Nhưng đúng lúc ấy, khu vực đó bất ngờ xảy ra chiến sự.

Toàn bộ chuyến bay bị hủy.

Tôi sốt ruột như ngồi trên đống lửa.

Hai ngày sau chuyến bay mới hoạt động trở lại.

Tôi lập tức lên chuyến sớm nhất về nước.

Hôm đó cũng chính là ngày tổ chức tang lễ Châu Thừa.

À phải rồi.

Khi ấy tôi bay sang chi nhánh nước ngoài, Nhiễm Thanh cũng lập tức bay theo.

Ba tháng trước đó tôi đã bắt đầu lạnh nhạt với cô ta.

Cô ta cố gắng cứu vãn.

Khi tôi quay về, cô ta cũng đặt vé bay theo.

Trước lúc xuống máy bay, cô ta mới thay đổi thái độ dây dưa.

Nói rằng chỉ cần cho cô ta ôm tôi một lần, sau này sẽ không quấy rầy nữa.

Tôi tin là thật.

Một cái ôm lại khiến quần áo tôi dính đầy mùi nước hoa của cô ta.

Mà vì quá lo cho Châu Nhuyễn vừa mất em trai, trên đường về tôi hoàn toàn không để ý đến mùi nước hoa trên người.

Chỉ vội vàng chạy về nhà.

Lúc xuống máy bay trời đã tối.

Tang lễ của Châu Thừa đương nhiên đã kết thúc.

Đứng trước cửa nhà, ánh đèn bên trong lọt ra qua khe cửa.

Tôi thậm chí không dám mở cửa.

Bước vào nhà.

Cô ấy gần như chẳng ngẩng đầu, chỉ chìm trong thế giới của riêng mình.

Châu Nhuyễn thật sự đã thất vọng đến tận cùng với tôi.

Không đúng.

Đến thất vọng cũng không còn.

Cô ấy coi tôi giống như một người quen bình thường.

Tôi làm gì cô ấy cũng chẳng có ý kiến.

Chúng tôi thậm chí vẫn có thể nói chuyện.

Chỉ là tôi hỏi, cô ấy sẽ trả lời.

Cô ấy không bao giờ chủ động hỏi tôi.

Mà rất nhiều lúc, tôi áy náy đến mức căn bản không dám hỏi.

Vì vậy phần lớn thời gian giữa chúng tôi chỉ còn im lặng.

“Anh đi tắm trước đi. Anh ôm em như vậy, quần áo sẽ dính nước hoa trên người em.”

Chỉ một câu đó.

Đã đẩy tôi xuống địa ngục.

Hôm nay là tang lễ em trai cô ấy.

Làm sao cô ấy còn tâm trạng xịt nước hoa?

Mùi nước hoa ấy nằm trên người tôi.

Là của một người phụ nữ khác.

Tôi luôn biết chính xác phải làm thế nào để trong lúc cô ấy đã đau đến tê dại, lại đâm thêm một nhát dao.

Nhưng khi nói câu ấy, cô ấy lại quá bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức hoàn toàn không bình thường.

Ban ngày cô ấy vừa mất đi người em trai duy nhất.

Bốn năm trước còn mất mẹ.

Em trai và mẹ đều qua đời bởi cùng một căn bệnh.

Làm sao cô ấy có thể bình tĩnh như vậy?

Không.

Đó không gọi là bình tĩnh.

Đó là đau khổ đã sâu đến mức không còn cách nào biểu đạt.

Cuối cùng chỉ còn trạng thái như vậy.

Tôi rất muốn ôm cô ấy thật chặt.

Nhưng tôi vĩnh viễn không còn tư cách.

Tối hôm ấy cô ấy khóa mình trong phòng ngủ.

Tôi gọi thế nào cũng không mở cửa.

Tôi lo trạng thái của cô ấy không ổn.

Sợ cô ấy nghĩ quẩn.

Tôi mở ngăn kéo tìm chìa khóa để vào phòng.

Nhưng tờ chẩn đoán bệnh viện nằm trong ngăn kéo khiến tôi chết lặng.

Cơ thể cô ấy…

Cũng phát hiện tế bào ung thư giống hệt.

Tôi không thể chịu đựng nổi nên nói chuyện này cho bà nội.

Bà nghe xong lại không hề kinh ngạc.

Chỉ đau lòng.

“Cháu đáng lẽ phải đoán được.”

“Căn bệnh này trong gia đình con bé có tính di truyền.”

Hóa ra bà nội đã đoán được từ lâu.

Đêm đó tôi không còn đủ can đảm mở cửa phòng ngủ.

Tôi ngồi ngoài ban công.

Tay run rẩy hút hết điếu này đến điếu khác.

Cơ thể không ngừng run lên.

Tôi từng nghĩ bất cứ chuyện gì cũng nằm trong tầm kiểm soát của mình.

Nhưng bây giờ, ngay cả người tôi muốn bù đắp nhất…

Tôi cũng không còn cơ hội bù đắp nữa.

Mấy năm qua người thân của cô ấy lần lượt bệnh nặng rồi qua đời.

Còn tôi, người chồng này, lại luôn nuôi một người phụ nữ khác bên ngoài.

Những gì cô ấy phải chịu đựng đã vượt xa giới hạn từ lâu.

Nhưng dù đã đến giới hạn, cô ấy vẫn chỉ có thể tiếp tục chịu đựng.

Tôi có thể tưởng tượng cô ấy hận tôi sâu đến mức nào.

Đó là một vực sâu không đáy.

6

Mười năm sau.

Bà nội qua đời.

Cuối cùng tôi cũng không chống đỡ nổi nữa.

Ngoài ban công.

Tôi đổ một lọ thuốc ngủ vào lòng bàn tay.

Nuốt xuống rồi nằm vào ghế tựa.

“Mười năm rồi.”

“Châu Nhuyễn chắc đã đầu thai.”

“Cô ấy sẽ không gặp phải mình nữa đâu.”

Lúc nhắm mắt lại.

Tôi nhìn thấy một vùng ánh sáng rực rỡ.

Dường như tôi quay trở lại thời đại học.

Trở lại lần gặp Châu Nhuyễn ở góc tiếng Anh.

Tôi thu sách lại.

“Em đang nhìn anh à?”

Cô ấy không chịu thừa nhận.

“Em đâu có nhìn anh. Em đang nhìn chữ trên tường.”

Tôi cười rồi bước đến trước mặt cô ấy.

“Không chịu thừa nhận à?”

“Được thôi.”

“Vậy anh thừa nhận.”

“Anh thích em, Châu Nhuyễn.”

Khuôn mặt trắng nõn của cô ấy lập tức đỏ lên.

“Anh nói gì?”

“Anh nói anh thích một cô gái tên Châu Nhuyễn.”

“Muốn mời cô ấy làm bạn gái của anh.”

“Anh không đùa đấy chứ?”

“Chắc chắn không đùa.”

“Anh đã để ý em từ lâu rồi.”

“Nhưng trong khoảng thời gian này, anh còn phát hiện một người nào đó cũng lén nhìn anh mấy lần.”

“Nếu không có gì ngoài dự đoán, chắc chúng ta thích nhau đúng không?”

“Có muốn nể mặt anh, thử hẹn hò không?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng