Chương 5 - Những Năm Tháng Ẩn Giấu Trong Đại Phủ
“Danh phận.” Phương Bắc Sơn rốt cuộc cũng mở miệng, “Ngươi chẳng phải muốn có danh phận sao? Ta cho ngươi, ta để ngươi làm thiếp thất, ngươi đạt được thứ mình muốn rồi, đã hài lòng chưa?”
“Liễu tiểu thư sẽ biết chuyện này chứ?” Ta hỏi hắn.
Phương Bắc Sơn lắc đầu: “Ngoại trừ nàng ấy, cả cái phủ này ai ai cũng biết ngươi là thiếp thất của ta, như vậy vẫn chưa biết đủ sao?”
Ta nhắm nghiền hai mắt, nỗ lực không để những giọt nước đọng nơi khóe mi rơi xuống: “Tạ ơn thiếu gia.”
Đêm hôm đó, hắn cư xử vô cùng dịu dàng, lại vô cùng khắc chế, ta phải quay lưng lại với hắn mới miễn cưỡng ngăn mình không nôn mửa.
Giường ngủ mỗi một lần lay động, lại kéo theo tâm trí ta nhớ về bộ dạng máu me đầm đìa của Xuân Lan.
Phương Bắc Sơn hỏi ta: “Sao không gọi thành tiếng, là không thoải mái sao?”
Ta đáp: “Sợ ồn ào đến tai thiếu gia.”
Phương Bắc Sơn hôn lên lưng ta: “Không sao, muốn gọi cứ gọi đi, ta thích nghe.”
10,
Hôm sau, Phương Bắc Sơn tự mình bưng tới cho ta một bát tị tử thang, ép ta uống.
Hắn tự tay bón cho ta, bọn nha hoàn kháo nhau rằng đây là đãi ngộ ngay cả Liễu Vi Nhứ cũng chưa từng có được, bảo rằng ngưỡng mộ ta vô cùng.
Ta ngoan ngoãn uống từng thìa tị tử thang hắn bón, hắn còn ân cần dặn bếp bỏ thêm nhiều đường trắng, không hề đắng, vô cùng ngọt ngào.
Một bát tị tử thang cạn sạch, hắn vuốt những lọn tóc vương trên trán ta: “Chỉ Diên, ta làm thế này đều là muốn tốt cho ngươi, ta không muốn mất đi ngươi.”
“Kết cục của cái nha hoàn bên chỗ Thời Vân ngươi cũng thấy rồi đấy, ta không muốn ngươi cũng trở nên như vậy.”
Nếu lỡ có thai, đương nhiên sẽ không gạt được Liễu Vi Nhứ nữa.
Trái tim ta từ lâu đã hoàn toàn chết lặng, thậm chí ta đã nghĩ đến viễn cảnh bản thân phải trải qua cả đời ở cái chốn tối tăm mù mịt này thế nào rồi.
Ta không có cái dũng khí tìm đến cái chết như Xuân Lan.
Xuân Lan chết rồi, Phương Thời Vân ngày ngày chìm trong rượu chè, thậm chí mang ba ngày quý giá hiếm hoi mỗi tháng nhường luôn cho Phương Bắc Sơn.
Đúng là hèn hạ mà.
Phương Bắc Sơn lại đi xa nhà, dặn ta phải ngoan ngoãn ở yên trong phủ đợi hắn về.
Hôm đó, ta lại nhìn thấy Phương Thời Vân ở bên miệng giếng.
Hắn ngồi rũ bên giếng nốc rượu, say bí tỉ, ánh mắt lờ đờ.
Một ý niệm đột ngột cắm rễ sinh mầm điên cuồng trong lòng ta, cấu xé trái tim ta rỉ máu.
Ta đi đến bên miệng giếng, nhìn xuống dưới đáy: “Nhị thiếu gia, ngài nhìn xem dưới kia có phải Xuân Lan không?”
Phương Thời Vân đột nhiên giật nảy mình nhào tới, nhoài người bám miệng giếng dòm xuống dưới, điệu bộ vội vàng gấp gáp: Xuân Lan? Xuân Lan ở đâu? Xuân Lan! Đâu có đâu…”
Ta ghé sát vào tai hắn: “Ngài nhìn kỹ lại đi, Xuân Lan đang ở ngay dưới kia mà, nàng ấy đang gọi ngài kìa, ngài không nghe thấy sao?”
“Xuân Lan, Xuân Lan…” Phương Thời Vân cứ lẩm nhẩm gọi tên nàng, cái đầu ngày càng rướn thấp xuống miệng giếng.
Ta chầm chậm lùi về phía sau, sau đó tăng tốc nhào mạnh tới.
Hắn thậm chí còn chưa kịp hét lên một tiếng, đã rơi tõm xuống giếng.
Đợi tới khi Phương Bắc Sơn vội vã chạy về, hắn đã bị vùi dưới lớp đất sâu rồi.
11,
Lão gia và lão phu nhân đau xót tột cùng, khóc đến suy sụp cả thân thể.
Phương Bắc Sơn nổi trận lôi đình, tuyên bố phải lôi bằng được hung thủ ra ngoài.
Toàn bộ hạ nhân Phương phủ đều quỳ mọp trong sân viện, quỳ rạp dưới chân hắn.
Quản sự ma ma cùng bọn nha hoàn, gia đinh đều nhất loạt chĩa mũi nhọn vào ta, nói là ta hại chết Nhị thiếu gia, bảo rằng ta làm vậy để báo thù cho Xuân Lan.
Phương Bắc Sơn đạp một cước vào vai ta, đạp ta ngã nhào xuống đất, giận dữ chất vấn: “Nói! Có phải ngươi không!”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: