Chương 2 - Những Năm Tháng Ẩn Giấu Trong Đại Phủ
Phương Bắc Sơn dùng một ngón tay gẩy lọn tóc đen của ta: “Bây giờ ngươi không tự do sao? Cũng có ai ngăn cản ngươi ra khỏi phủ đâu.”
Ta mỉm cười: “Vâng, thiếu gia nói phải.”
Hắn ngồi dậy, vùi đầu vào hõm cổ ta, hít sâu một hơi, sau đó lại ôm ta ngã xuống giường, giọng điệu mờ ám: “Đêm nay thêm một lần nữa, chẳng phải ngươi muốn tự do sao? Lần này muốn kêu cứ kêu ra tiếng.”
Ta ngoan ngoãn đáp lời: “Tạ ơn thiếu gia.”
Sau đêm đó, Phương Bắc Sơn liền ba đêm không chạm vào ta, bởi vì hắn tới chỗ Liễu Vi Nhứ.
Liễu Vi Nhứ một tháng chỉ bồi giường sáu ngày, ba ngày với Đại thiếu gia, ba ngày với Nhị thiếu gia.
Hôm đó, Xuân Lan tới tìm ta than thở: “Chỉ Diên, Nhị thiếu gia ba ngày liền đều qua chỗ Liễu tiểu thư, trong lòng ta thấy khó chịu quá, làm sao đây?”
Ta cười nhạo nàng ấy: “Ngươi lại quên mất vị trí của mình rồi à?”
Nàng ấy nói: “Ta cũng đâu có muốn quên, thế nhưng Nhị thiếu gia đối xử với ta tốt quá. Một tháng nay, ngài ấy với Liễu tiểu thư mới bồi giường ba ngày, những ngày còn lại ngoại trừ lúc ta đến kỳ nguyệt sự, toàn bộ đều là ngủ cùng ta đó.”
“Ngài ấy còn tặng ta trâm cài hoa, tự tay cài lên cho ta, bảo ta đeo vào rất đẹp, ngài ấy còn khen ta mài mực khéo… Ai da Chỉ Diên, bây giờ phải làm sao đây? Ta càng ngày càng thích Nhị thiếu gia rồi.”
Xuân Lan càng nói càng đỏ bừng cả khuôn mặt.
Nàng ấy chìm đắm trong mộng tưởng hạnh phúc của chính mình, hoàn toàn không nhìn thấy nỗi ưu lo nơi đáy mắt ta.
5,
Một tháng sau, Xuân Lan bỗng nhiên hoan thiên hỉ địa chạy tới tìm ta.
Nàng ấy báo: “Sáng nay ta nôn rồi!”
Ta nghi hoặc: “Nôn rồi thì có gì mà vui? Ngươi đau bụng sao? Ăn nhầm thứ gì hỏng à?”
Khóe mắt chân mày Xuân Lan ngập tràn ý cười, cúi đầu xoa xoa bụng mình, có phần ngượng ngùng.
Khác với sự vui sướng của nàng ấy, trong lòng ta chấn động một trận: “Ngươi có thai rồi?”
Xuân Lan gật đầu, sau đó nắm chặt lấy hai tay ta: “Chỉ Diên, tháng ngày tốt đẹp của ta sắp tới rồi.”
Ta vội vàng truy vấn nàng ấy: “Nhị thiếu gia đâu, Nhị thiếu gia biết chuyện này chưa?”
Xuân Lan cười nói: “Đương nhiên là biết rồi, ta báo cho ngài ấy ngay lập tức mà, ngài ấy còn gọi đại phu tới khám cho ta, nói là hỉ mạch!”
Cánh tay ta bỗng chốc rã rời vô lực.
Xong rồi, tất cả xong rồi.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức ta không kịp phản ứng.
Ngay buổi tối hôm đó, quản sự ma ma tìm đến ta: “Ngươi qua sài phòng xử lý đi, nó cứ điên điên khùng khùng, ngươi lớn lên cùng nó từ nhỏ, ắt hẳn nhìn thấy ngươi nó sẽ bình tĩnh lại đôi chút.”
Khi đó, ta đang thu dọn dấu vết hoan ái cùng Phương Bắc Sơn.
Hôm nay là tết Trung thu, Phương Bắc Sơn muốn ta xong liền bỏ đi tìm Liễu Vi Nhứ thưởng trăng ngâm thơ rồi.
Ta vứt ga giường mới trong tay xuống, cắm đầu cắm cổ chạy tới sài phòng.
Vừa đẩy cửa sài phòng ra, một mùi máu tanh tưởi xộc thẳng vào mặt.
Xuân Lan đờ đẫn dựa vào tường ngồi bệt trên mặt đất, hai tay buông thõng vô lực, mồ hôi thấm ướt tóc mái trên trán, sắc môi nàng ấy trắng bệch hệt như ma quỷ.
Còn dưới thân nàng ấy, máu tươi nhuộm đỏ cả một mảng, máu cứ thế chảy thành dòng từ chỗ nàng ấy đến tận mũi giày ta.
“Chỉ Diên… Chỉ Diên… Ngươi tới rồi…” Nàng ấy khóc nức nở gọi ta.
Ta xót xa bước lên ôm chặt lấy nàng ấy: “Ta tới rồi, ta tới rồi đây.”
Nàng ấy khóc không thở ra hơi: “Chỉ Diên, hài tử của ta mất rồi, mất rồi. Ta sai rồi Chỉ Diên ơi, ta sai rồi…”
“Nhị thiếu gia nói ngày thường ta rất hiểu chuyện, hôm nay cũng nên hiểu chuyện…”
Nàng ấy khóc ướt đẫm bả vai ta, ta ngoài việc vỗ lưng vỗ về thì chẳng thể làm được gì khác.
6,
Nàng ấy bảo ta đi lấy cho nàng ấy một bộ y phục mới, nàng ấy lạnh.
Ta lau mồ hôi cho nàng ấy, quay lưng đi lấy y phục.
Nhưng khi ta trở về, lại phát hiện nàng ấy đã gieo mình xuống giếng.