Chương 7 - Những Mảnh Ghép Của Tình Yêu
Sắc mặt Thôi Hoài Ngọc xanh mét. Cuối cùng hắn không nói thêm gì nữa, chỉ xin lỗi Vương nương tử.
Vương nương tử thuận thế giải tán buổi tiệc, thi hội kết thúc qua loa.
Ta đứng dậy ra ngoài, Liễu Nhứ và Liễu Thanh đi sát hai bên.
Khi đi qua hành lang, ta vừa hay bắt gặp Thôi Hoài Ngọc chặn Trịnh Vãn Chiêu trong góc tường để chất vấn.
Giọng hắn lạnh lẽo:
“Bài thơ về sen nhỏ khiến ta rung động và say mê kia, lúc trước nàng luôn miệng nói do chính tay mình viết, còn nói a tỷ nàng đã trộm thơ của nàng.”
“Bây giờ nghĩ lại, nàng đến nửa câu thơ cũng không viết nổi, sao có thể viết được bài thơ về sen nhỏ?”
Trịnh Vãn Chiêu nghẹn ngào, không nói một lời.
Liễu Thanh đứng sau ta khịt mũi, lạnh lùng tiếp lời:
“Thôi công tử, từ nhỏ nhị nương tử đã không thích đọc sách viết chữ. Bài thơ ấy nàng chỉ tùy tiện viết vài chữ rồi vứt sang một bên. Là nương tử nhà ta thấy đáng tiếc, giúp nàng sửa chữa và bổ sung thì mới thành một bài hoàn chỉnh.”
“Làm gì có chuyện trộm thơ?”
Thôi Hoài Ngọc đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.
Gương mặt ôn nhuận như ngọc kia mất sạch huyết sắc, dường như đến lúc này mới hiểu được mấu chốt.
Trịnh Vãn Chiêu đã nói với hắn rất nhiều lời dối trá, lừa gạt hắn vô số lần.
Nhưng hắn lại cho rằng nàng thuần khiết lương thiện, tin tưởng tất cả.
Đợi Liễu Thanh mắng xong, ta mới giả vờ trách cứ:
“Được rồi, đừng nói nữa.”
Ta đi thẳng ra ngoài cửa phủ.
Mục Vân Sính đang tựa bên xe ngựa chờ ta.
Hắn khoác áo choàng lớn, tuyết rơi trên vai, không biết đã đứng đó bao lâu.
Thấy ta bước ra, hắn đưa tay về phía ta, lòng bàn tay khô ráo ấm áp.
Ta đang định đặt tay lên thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
“Quan Diệu, là ta đã hiểu lầm nàng, nàng có thể…”
Thôi Hoài Ngọc đuổi ra khỏi cửa phủ, loạng choạng nắm lấy tay áo ta.
Ánh mắt Mục Vân Sính lập tức trầm xuống. Hắn trở tay chém một đòn bằng cạnh bàn tay, chính xác đánh vào cổ tay Thôi Hoài Ngọc.
Thôi Hoài Ngọc đau đớn buông tay, ôm cổ tay lùi lại vài bước.
Mục Vân Sính chắn ta phía sau, giọng nói trầm thấp lạnh cứng:
“Thôi công tử, xin hãy tự trọng.”
Trên xe ngựa.
“Hắn lại dám chạm vào nàng, còn dám dùng ánh mắt đó nhìn nàng.”
Cơn giận của Mục Vân Sính vẫn chưa tiêu:
“Ta thật muốn móc đôi mắt ấy ra.”
Ta khẽ mỉm cười.
“Tướng quân thật bá đạo. Mắt mọc trên người khác, bọn họ muốn nhìn, chàng làm sao quản nổi?”
Mục Vân Sính nhìn ta một cái, khẽ hừ:
“Dù sao cũng không cho phép.”
14
Trong bữa tối, động tác cầm đũa của Mục Vân Sính mạnh đến mức chọc sâu vào bát.
Một miếng thịt dê nướng bị hắn cắn đến phát ra tiếng nghiến ken két.
Bà mẫu kinh ngạc nhìn qua nhìn lại:
“Rốt cuộc đồ ăn ngon hay dở? Chúng nó có thù với con sao?”
Mục Vân Sính nghe vậy thì nghẹn lại, vành tai đỏ lên. Tốc độ ăn cơm chậm đi một chút nhưng hắn vẫn không ngẩng đầu.
Ta rũ mắt uống vài ngụm canh nóng, che giấu nụ cười nơi khóe môi.
Khi ta trở về phòng, Mục Vân Sính đã nằm nghiêng trên giường xem binh thư.
Địa long trong phòng được đốt rất ấm. Hắn chỉ mặc một bộ trung y mỏng, cổ áo hơi mở.
Ta ngồi xuống trước bàn trang điểm, chậm rãi tháo trâm cài.
Hắn lật qua vài trang sách, đôi mày vẫn nhíu chặt, tóc mai bên trán rịn mồ hôi.
Ta khẽ cau mày.
“Tướng quân, đêm nay đốt nhiều than như vậy, sao ta vẫn cảm thấy hơi lạnh?”
Mục Vân Sính nghiêng mắt nhìn ta, yết hầu khẽ chuyển động:
“Ta đi lấy thêm chăn cho nàng.”
“Không cần.”
Ta vươn tay, đầu ngón tay móc lấy vạt trung y của hắn, chạm vào những đường cơ rắn chắc nơi eo bụng rồi hơi dùng sức kéo hắn về phía mình.
“Tướng quân đến sưởi ấm cho ta có được không?”
Toàn thân Mục Vân Sính căng cứng.
Hắn nắm lấy cổ tay ta, đầu ngón tay nóng bỏng, giọng nói khàn đến không thành tiếng:
“Nương tử… nàng có biết mình đang làm gì không?”
“Hửm?”
“Ta sẽ mất kiểm soát.”
Hắn nhìn ta chăm chú.
Ngay sau đó, ta bị hắn ấn vào chăn gấm.
Hắn cúi người phủ xuống, đôi môi mang theo sức nóng mãnh liệt nghiền ép.
Bàn tay thô ráp của Mục Vân Sính men theo sống lưng ta vuốt xuống, tháo đai lưng, gỡ bỏ từng lớp trói buộc.
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, hắn phát ra một tiếng rên trầm.
Ta cắn lên vai hắn. Hắn đau đớn, ngược lại càng thêm dữ dội.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi xào xạc, trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc và quấn quýt.
15
Sau khi nắm được quyền quản gia trong Mục gia, ta mua lại vài cửa hàng, đồng thời kinh doanh hàng hóa hai miền Nam Bắc.
Ngoài lúc kiểm tra sổ sách, ta còn để tâm chiêu mộ những người tài xuất thân hàn môn, không hỏi xuất thân, chỉ xét năng lực.
Loạn thế sắp tới, những người này sau này đều sẽ trở thành nhân tài dưới trướng Mục Vân Sính.
Hôm ấy, sau khi thu sổ sách xong và bước ra khỏi cửa hàng, ta nhìn thấy Thôi Hoài Ngọc đang đứng trước cửa.
Hắn gầy đi rất nhiều, vẻ bệnh tật vẫn chưa tan.
Thấy ta bước ra, vành mắt hắn lập tức đỏ lên:
“Quan Diệu, ta hối hận đến cùng cực.”
Ta nhìn thấy chiếc túi thơm cũ bên hông hắn, là thứ ta từng tặng năm đó.
Hắn nắm chặt túi thơm, giọng nói run rẩy: