Chương 4 - Những Mảnh Ghép Của Định Mệnh
Ta không hiểu vì sao Chu Yến Vân tức giận, dáng vẻ ấy chẳng khác gì đang đối phó với gian phu dụ dỗ thê tử mình vượt tường.
Nghĩ đến đây, ta do dự hỏi:
“Điện hạ, chẳng lẽ ngươi thích ta?”
Chu Yến Vân nghe vậy thì cười khẩy, giọng đầy giễu cợt.
“Luận hạnh, ngôn, dung, công, có điểm nào nàng sánh được với tỷ tỷ nàng?”
Tuy có chút khó xử, thân thể đang căng cứng của ta lại lập tức thả lỏng, nhẹ nhàng thở phào.
Vậy thì tốt.
Kiếp này, ta tuyệt đối không muốn có thêm bất kỳ dây dưa nào với Chu Yến Vân nữa.
10
Trở về phủ, trong phủ đèn đuốc sáng trưng.
Xương mày huynh trưởng trầm xuống, cố nén lửa giận.
“Hồ nháo! Ai cho muội ra khỏi phủ? Đến từ đường quỳ một đêm, chép Nữ Giới một trăm lần.”
Lời quát mắng chẳng hỏi nguyên do của huynh trưởng khiến ngực ta nghẹn lại.
Tỷ tỷ đứng bên cạnh, thở dài.
“A Yểu, chuyện này là muội sai. Muốn ra ngoài thì chỉ cần báo với huynh trưởng một tiếng là được, hà tất phải lén trốn đi khiến tất cả mọi người đều lo lắng?”
“May mà điện hạ nhân hậu. Cho dù đang cùng ta đi chơi thuyền đèn hoa, nghe nói muội xảy ra chuyện cũng bất chấp mất hứng, lập tức giúp tìm muội.”
Trong giọng tỷ tỷ có phần bất mãn oán trách.
Ta nghe xong lại sững người, ngơ ngác nhìn huynh trưởng, nhỏ giọng hỏi:
“Huynh trưởng, tỷ tỷ chỉ cần báo với huynh một tiếng là có thể ra khỏi phủ, vậy vì sao ta không được?”
Ngay từ ngày trong cung ban hôn, ta đã cầu xin huynh trưởng cho ta ra khỏi phủ giải khuây.
Trước sau không dưới mấy chục lần, huynh trưởng đều từ chối.
Hóa ra tỷ tỷ chỉ cần nói một lần.
Huynh trưởng cau mày, chẳng những không hổ thẹn, ngược lại còn bực bội.
“Muội sao có thể so với A Niệm? A Niệm từ nhỏ dịu dàng hiểu chuyện, còn muội chỉ biết gây phiền phức.”
“Ta đã gây phiền phức gì?”
Huynh trưởng lạnh lùng định nói, nhưng ngay sau đó lại khựng lại, vẻ mặt trở nên nghi hoặc mờ mịt.
Huynh ấy không tìm ra.
Một giọt nước mắt “tách” một tiếng rơi xuống. Ta không thể khống chế mà đỏ mắt, nỗi ấm ức giống thủy triều nhấn chìm ta.
Tỷ tỷ dịu dàng, còn ta hiếu động, đó là bản tính ta không thay đổi được.
Nhưng ta chưa từng gây họa.
Ngược lại, mỗi lần tỷ tỷ ra ngoài đều mang theo chuyện phiền phức trở về.
Vì sao tất cả mọi người đều trách ta mà thiên vị tỷ tỷ?
Kiếp trước, sau khi huynh trưởng biết Chu Yến Vân là người trong lòng tỷ tỷ, huynh ấy hối hận vì đã gả ta cho Thái tử.
Cũng hận ta vì đã cướp người trong lòng của tỷ tỷ.
Bởi thế, sau khi ta sảy thai, ta cầu xin huynh trưởng giúp mình rời cung.
Huynh trưởng ngoài mặt đồng ý, nhưng đêm trước khi hành động lại báo toàn bộ kế hoạch cho Chu Yến Vân.
Ta thất bại trong gang tấc, đêm đó bị Chu Yến Vân hành hạ rất thảm, mấy ngày sau cũng không xuống giường nổi.
Sau đó, huynh trưởng gửi thư tới, từng chữ đều lạnh lẽo.
“Đã có gan cướp người trong lòng A Niệm, vậy dù có chết cũng phải chết trong cung.”
Nhưng nếu không phải tỷ tỷ giả làm nha hoàn của ta, lại nhân lúc ta say rượu mà lén bỏ đi giữa đêm, sao ta có thể mất đi trinh tiết rồi phải gả cho Chu Yến Vân?
Huynh trưởng không tìm được lỗi của ta, chỉ có thể sa sầm mặt.
“Dám cãi lời huynh trưởng, không có phép tắc như vậy còn dám ngụy biện. Đến từ đường quỳ đi.”
Ta ngấn lệ nhìn chằm chằm huynh trưởng.
“Ta không sai, ta không quỳ.”
“Bốp” một tiếng.
Ta nghiêng đầu, sửng sốt, trên gò má trắng nõn lập tức hiện lên dấu bàn tay.
Huynh trưởng cũng sững người, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Tỷ tỷ kinh hô, vội chạy tới xem ta, nhưng vô ý giẫm phải vạt váy rồi ngã xuống, đau đớn kêu lên.
Bước chân huynh trưởng vốn đang hướng về phía ta lập tức đổi hướng, theo bản năng chạy tới đỡ tỷ tỷ trước.
Ta không cảm xúc bước ra ngoài.
Khoảnh khắc này, tất cả sự ngưỡng mộ kính trọng ta từng dành cho huynh trưởng đều hóa thành tro bụi, tan thành mây khói.
11
Trở về phòng, ta ngủ một giấc thật sâu.
Trong lúc mơ màng, trên má có cảm giác lạnh lạnh.
Ta cố sức mở mắt, thoáng thấy Cố Duật Kỳ đang nửa quỳ trước giường, im lặng bôi thuốc cho ta.
Trăng sáng treo cao, ánh trăng xuyên qua song cửa, phủ một tầng ánh bạc lên gương mặt góc cạnh của hắn.
Tóc mai sắc như dao cắt, sống mũi cao thẳng, mày mắt sắc bén sâu thẳm, thế nhưng đuôi mắt lại hơi nhướng lên, khiến cả gương mặt thêm vài phần diễm lệ.
Ta nhìn đến ngẩn người.
Bỗng phát hiện nếu chỉ luận dung mạo, ngay cả Chu Yến Vân cũng khó sánh bằng Cố Duật Kỳ.
Ta nuốt nước bọt.
Đột nhiên nhớ đến lời châm chọc của Chu Yến Vân trước lúc chia tay hôm nay.
“Nàng chẳng lẽ không biết huynh trưởng nàng muốn Cố Duật Kỳ đến doanh trại phương Bắc tòng quân, nhưng hắn từ chối rồi sao? Kiếp này, chưa chắc hắn còn trở thành La Sát tướng quân bách chiến bách thắng như kiếp trước.”
“A Yểu, nàng gả nhầm người rồi, cứ chờ mà hối hận đi.”
Ta kéo tay áo Cố Duật Kỳ, nhỏ giọng hỏi:
“Vì sao ngươi từ chối tòng quân?”
Cố Duật Kỳ mím môi, thật lâu sau mới nói.
“Tòng quân phải đi quá xa, không thể chăm sóc nàng.”
Ta ngây người.
Ta cau mày.
“Nếu ta nói, ngươi đi tòng quân thì sau này sẽ trở thành đại tướng quân thì sao?”