Chương 4 - Những Mảnh Đời Chưa Kịp Nói
Nha hoàn hỏi:
“Tiểu thư không thích sao?”
“Không phải.”
Ta chỉ nhớ đến kiếp trước.
Để Tạ Nghiễn thích mình.
Ta đi khắp nơi hỏi thăm hắn thích gì.
Từng chép sách quý cho hắn.
Từng tìm nghiên mực nổi tiếng.
Mùa đông thức khuya thêu bảo cổ tay cho hắn.
Mỗi lần nhận được, hắn đều nói:
“Để đó đi.”
Thỉnh thoảng khá hơn.
Sẽ nói:
“Có lòng rồi.”
Khi ấy chỉ ba chữ này.
Cũng đủ khiến ta vui rất lâu.
Bây giờ ta chẳng làm gì cả.
Chỉ cho hắn uống mấy chén trà.
Ngược lại hắn lại biết mua đồ cho ta.
Nghĩ đi nghĩ lại.
Vẫn là câu ấy.
Con người đôi khi thật kỳ lạ.
Ngươi càng đuổi theo.
Hắn càng cảm thấy ngươi đương nhiên phải đuổi.
Ngươi vừa dừng lại.
Hắn lại quay đầu.
Ta mở hộp điểm tâm.
Ăn một miếng.
Ừm.
Khá ngọt.
Không lấy thì phí.
6
Điều khiến ta thật sự không ngờ lại là Châu phu nhân.
Hôm ấy An Bình Trưởng công chúa tổ chức yến tiệc mùa xuân.
Mạnh cô nương nhất quyết kéo ta đi cưỡi ngựa.
Ban đầu ta không định nổi bật, nhưng nàng cưỡi một con ngựa con vừa đổi.
Con ngựa còn nhỏ, lại bị tiếng nhạc trong yến hội làm kinh sợ, đột nhiên tung vó lao về phía trước.
Mạnh cô nương sợ đến trắng bệch mặt, một đám cô nương bên cạnh cũng hét lên rồi lùi lại.
Khi ấy ta đang cưỡi ngựa, lại ở gần nàng nhất, gần như không kịp nghĩ nhiều đã thúc ngựa đuổi theo.
Cũng không phải ta gan dạ đến mức nào.
Chỉ là khi còn ở Thẩm gia, con ngựa táo đỏ tính khí tệ hại của Thẩm phụ còn khó dỗ hơn con này nhiều.
Sau khi đuổi tới phía sau bên cạnh con ngựa con, ta từ từ áp sát, nghiêng người nắm lấy dây cương của nó nhưng không dám kéo mạnh, chỉ giữ tốc độ ngựa của mình chạy song song với nó, đồng thời bảo Mạnh cô nương thả lỏng chân, đừng tiếp tục kẹp bụng ngựa.
Qua một lúc lâu, con ngựa con cuối cùng cũng chậm lại.
Khi xuống ngựa, chân nàng mềm nhũn.
Ôm chặt lấy ta khóc oa oa.
“Tang Ninh, sau này ta không bao giờ chê ngựa già xấu nữa!”
Ta bị nàng siết đến suýt không thở nổi.
“Buông tay trước.”
“Ta sắp bị ngươi tiễn đi rồi.”
Bên cạnh truyền đến tiếng cười.
Ta quay đầu, nhìn thấy một phụ nhân ăn mặc đoan trang.
Châu Ký Bạch đứng sau bà.
Ta nhận ra bà.
Châu phu nhân.
Kiếp trước.
Ta hao hết tâm tư mong được bà yêu thích.
Biết bà thích hoa lan.
Ta liền khổ công học cách trồng lan.
Biết bà thích khẩu vị thanh đạm.
Ta liền học làm điểm tâm.
Mỗi lần gặp bà đều quy củ.
Hận không thể ngay cả nụ cười cũng luyện trước.
Nhưng thái độ của bà với ta luôn nhàn nhạt.
Sau này Lục Bảo Châu và Châu Ký Bạch đính hôn.
Ngược lại bà chấp nhận rất nhanh.
Khi ấy ta buồn rất lâu.
Cảm thấy quả nhiên mình chỗ nào cũng không bằng Lục Bảo Châu.
Kiếp này.
Ta lười đến mức chẳng thèm nhớ bà thích gì.
Châu phu nhân lại cười rồi vẫy tay với ta.
“Ngươi chính là Tạ cô nương?”
Ta hành lễ.
“Gặp qua phu nhân.”
Bà đánh giá ta vài lần.
“Kỹ thuật cưỡi ngựa không tệ.”
Ta thật thà nói:
“Bình thường thôi.”
“Vừa rồi nếu ngã xuống, có lẽ ta cũng sẽ khóc.”
Bà càng cười lớn hơn.
Lại hỏi ta:
“Lớn lên ở Giang Nam?”
“Vâng.”
“Nghe nói các cô nương Giang Nam đều biết chế trà?”
“Người khác có biết hay không ta không rõ, dù sao ta biết.”
Bà lại cười.
Không biết có gì buồn cười.
Khi yến tiệc kết thúc.
Bà thậm chí còn cho người đưa ta một hộp mứt quả do trang viên nhà mình làm.
Ta cầm đồ trở về phủ.
Sắc mặt Tần thị khá phức tạp.
“Châu phu nhân rất thích con.”
Ta đáp một tiếng.
“Ồ.”
Bà nhìn ta.
“Con không tò mò sao?”
“Tò mò gì?”
Tần thị muốn nói lại thôi.
Cuối cùng vẫn không nói.
Mãi đến hai ngày sau.
Ta mới biết từ miệng Tạ Nghiễn.
Châu phu nhân đã lén hỏi mẫu thân.
Nói nếu ta vẫn chưa nghị thân.
Hai đứa trẻ có thể qua lại nhiều hơn.
Tay cầm chén trà của ta khựng lại.
Tạ Nghiễn còn tưởng ta xấu hổ.
Cười nói:
“Sao?”
“Bây giờ biết ngượng rồi?”
Ta nhìn hắn.
Chỉ cảm thấy hoang đường.
Thứ mà kiếp trước ta hao hết tâm tư muốn có.
Bây giờ ta chẳng làm gì.
Vậy mà tự tìm tới cửa.
“Ca ca.”
“Ừ?”
“Châu phu nhân chỉ thuận miệng nhắc tới thôi phải không?”
“Đương nhiên.”
Tạ Nghiễn nói:
“Lại chưa chính thức định.”
“Chỉ hỏi thử ý mẫu thân trước thôi.”
Ta gật đầu.
Vậy thì tốt.
Vẫn kịp tránh.
Tạ Nghiễn nhìn vẻ mặt bình tĩnh của ta.
Kỳ quái hỏi:
“Muội không thích Châu Ký Bạch?”
Ta suýt sặc trà.
“Tại sao ta phải thích hắn?”
“Hắn không đẹp?”
“Khá đẹp.”
“Nhân phẩm không tốt?”
Ta im lặng một lát.
“Hiện giờ nhìn… cũng tạm.”
Tạ Nghiễn cau mày.
“Vậy tại sao muội không thích?”
Ta bị hỏi đến bật cười.
“Một nam nhân dung mạo đẹp, con người cũng không tệ, chẳng lẽ ta nhất định phải thích?”
Tạ Nghiễn thật sự bị hỏi đến cứng họng.
Ta vừa định nói tiếp.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Một nha hoàn hốt hoảng chạy vào.
“Thế tử.”
“Không hay rồi.”
Tạ Nghiễn đứng dậy.
“Có chuyện gì?”
Nha hoàn thở hổn hển.
“Lục cô nương…”
“Lục cô nương đang thu dọn hành lý.”
“Nàng nói muốn trở về Lục gia.”
Sắc mặt Tạ Nghiễn lập tức thay đổi.
Ngay cả trà cũng không uống nữa.
Xoay người đi ra ngoài.
Đi đến cửa.
Hắn như chợt nhớ ra điều gì.
Quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt ấy.
Ta quen thuộc vô cùng.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng