Chương 1 - Những Ký Ức Lầm Lạc
Máu bầm trong não tôi chèn ép dây thần kinh.
Bác sĩ nói tôi bị lệch nhận thức nghiêm trọng.
Vì vậy, tôi đã nhận nhầm thái tử gia giới Bắc Kinh trong lời đồn “giết người không chớp mắt” thành mối tình đầu dịu dàng đã mất của mình.
Tôi dùng xích vàng ròng khóa anh trong tầng hầm.
Suốt chín mươi ngày.
1
Bóng đèn dưới tầng hầm đã hỏng ba ngày.
Tôi ngồi xổm trong góc, mượn ánh sáng màn hình điện thoại để khuấy nồi cháo trắng.
Sau lưng vang lên tiếng xích sắt va vào nhau.
Tôi bưng bát cháo quay lại, cười đến cong cả mắt.
“Hạ Hạ, hôm nay em cho táo đỏ vào cháo, anh nếm thử đi.”
Người đàn ông dựa vào chân tường.
Chiếc sơ mi trắng đã bẩn đến mức không nhìn ra màu ban đầu. Cổ áo bị xé rách, trên xương quai xanh có một vệt máu đã khô.
Anh ngẩng đầu lên.
Dù đã chật vật đến mức này, gương mặt ấy vẫn sắc bén đến đáng sợ.
Gò má cao, chân mày lạnh, môi mỏng mím chặt thành một đường.
Tôi đưa thìa đến bên miệng anh.
Anh nghiêng đầu né đi.
“Lẫm Doanh Doanh.”
Giọng anh khàn đặc, giống như đã mấy ngày không uống nước.
“Cô có biết mình đang làm gì không?”
Tôi nghiêng đầu, khó hiểu.
“Em đang đút cháo cho anh mà, Hạ Hạ.”
Yết hầu anh bỗng chuyển động mạnh.
Sợi xích vàng ròng trên cổ tay bị anh siết đến kêu ken két.
“Tôi không phải Hạ Hạ của cô.”
“Tôi là Thẩm Hạ.”
“Thẩm Hạ của nhà họ Thẩm.”
Tôi đặt bát xuống, đưa tay muốn vuốt mái tóc đen rối bời của anh.
Khi đầu ngón tay chạm vào vết máu khô nơi thái dương anh, tôi đau lòng nhíu mày.
“Hạ Hạ, anh lại va vào đâu rồi.”
“Em đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng giằng xích nữa, anh sẽ bị thương đấy.”
Anh đột ngột nắm lấy cổ tay tôi.
Lực mạnh đến mức xương tôi như muốn kêu lên.
“Lẫm Doanh Doanh, mẹ nó cô bị điếc à?”
“Tôi nói rồi, tôi không phải người đàn ông đã chết kia của cô!”
Tôi bị anh nắm đến đau, nhưng không giãy ra.
Ngược lại còn nhích lại gần hơn, dùng tay còn lại nhẹ nhàng áp lên mặt anh.
“Hạ Hạ, anh sốt à? Sao lại nói mê sảng thế?”
Đồng tử anh co mạnh.
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy vẻ mặt anh từ phẫn nộ biến thành một thứ gì đó phức tạp hơn.
Anh buông cổ tay tôi ra.
Đầu ngửa ra sau, dựa vào bức tường lạnh băng.
Trong cổ họng phát ra một tiếng cười trầm thấp.
“Được.”
“Lẫm Doanh Doanh, đợi tôi ra ngoài.”
“Tôi sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết.”
Tôi không hiểu ý trong lời anh nói.
Chỉ cảm thấy hôm nay anh lại cáu kỉnh rồi.
Tôi lại bưng cháo lên, thổi nguội rồi đưa đến bên môi anh.
“Không ăn cháo thì uống ngụm nước nhé? Giọng anh khàn hết rồi.”
Anh nhắm mắt lại.
Lồng ngực phập phồng dữ dội.
Một lúc lâu sau, anh hé miệng.
Tôi mừng rỡ đưa thìa vào.
Khi anh nuốt xuống, yết hầu trượt lên trượt xuống.
Tôi nhìn một lúc lâu, bỗng cảm thấy trong lòng ấm áp.
“Hạ Hạ, anh còn sống thật tốt quá.”
Động tác nhai của anh khựng lại.
Anh mở mắt, đôi đồng tử đen thẫm phản chiếu gương mặt tôi.
Tôi cười rạng rỡ.
Hoàn toàn không biết rằng “Hạ Hạ” trong miệng tôi đã chết tròn hai năm.
Còn người đàn ông trước mặt, người bị tôi dùng xích khóa lại, là sự tồn tại đủ khiến nửa giới quyền quý Bắc Kinh run sợ.
Thẩm Hạ.
Con trai độc nhất nhà họ Thẩm.
Hai mươi bốn tuổi tiếp quản sản nghiệp gia tộc, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm cơ sâu khó lường.
Ba năm trước có người đắc tội với anh. Ngày hôm sau, bảy công ty dưới tên người đó đồng loạt phá sản, vợ con ly tán, phải trốn ra nước ngoài.
Người trong giới nhắc đến anh chỉ có một câu:
Chọc ai thì chọc, đừng chọc Thẩm Hạ.
Nhưng tôi không biết.
Trong thế giới của tôi chỉ có mối tình đầu đã chết.
Và người đàn ông “trông giống anh ấy” này.
Tôi đặt bát không xuống, lấy ra một chiếc khăn sạch từ sau lưng.
Nhúng nước ấm rồi từng chút một lau vết bẩn trên mặt anh.
Anh không động đậy.
Chỉ có đôi mắt ấy vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tôi.
Cảm xúc bên trong cuộn trào quá phức tạp, tôi không hiểu.
“Hạ Hạ, ngày mai em đổi cho anh cái chăn mới nhé, cái này mỏng quá.”
“Anh có lạnh không? Có muốn em ôm anh ngủ không?”
Khóe miệng anh co giật một chút.
“Lẫm Doanh Doanh.”
“Tốt nhất cô nên cầu nguyện cả đời này tôi cũng không ra được.”
2
Ngày thứ ba mươi bảy.
Tôi phát hiện Hạ Hạ không còn mắng tôi nữa.
Trước kia ngày nào anh cũng phải nói ít nhất mười lần câu “tôi sẽ giết cô”.
Bây giờ anh chỉ im lặng nhìn tôi đi vào, im lặng ăn cháo tôi đút, im lặng để mặc tôi dựa lên vai anh.
Tôi tưởng cuối cùng anh cũng hết giận dỗi.
Vui đến mức nấu thêm cho anh một bát chè tuyết nhĩ.
“Hạ Hạ, hôm nay anh ngoan hơn nhiều rồi.”
Tôi ngồi xổm trước mặt anh, dùng ngón tay từng chút một phác họa đường xương chân mày của anh.
Anh không né.
“Có phải anh không giận em nữa không?”
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Đôi môi nứt nẻ, nhưng khẽ cong lên thành một nụ cười.
Nụ cười đó khiến da đầu tôi tê dại.
Nhưng ngay giây tiếp theo, sợi dây thần kinh rối loạn trong đầu tôi lại che lấp cảm giác bất an ấy.
Tôi chỉ thấy, Hạ Hạ cười rồi, cuối cùng Hạ Hạ cũng cười với tôi rồi.
“Doanh Doanh.”
Lần đầu tiên anh gọi tôi như vậy.
Cả người tôi cứng đờ.
Tim đập nhanh đến bất thường.
“Anh gọi em là gì?”
“Doanh Doanh.” Anh lại gọi một lần nữa.
Giọng trầm thấp, âm cuối hơi kéo lên.
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
Tôi nhào vào lòng anh, vùi mặt trước ngực anh.
“Hạ Hạ, cuối cùng anh cũng chịu gọi em rồi.”
“Anh có biết em đã đợi ngày này bao lâu không?”
Cơ thể anh cứng lại trong chốc lát.
Sau đó, một bàn tay chậm rãi nâng lên, đặt sau đầu tôi.
Rất nhẹ, từng chút một vuốt tóc tôi.
Tôi khóc dữ hơn.
Hoàn toàn không chú ý tới bàn tay còn lại của anh đang lần tìm điện thoại trong túi áo khoác của tôi.
Đêm đó, tôi ôm anh ngủ.
Áp mặt vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim của anh.
“Hạ Hạ, em rất sợ anh lại rời xa em.”
Anh không nói gì.
Chỉ siết chặt vòng tay.
Lực mạnh đến mức tôi gần như không thở nổi.
Nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng yên tâm.
Ngày thứ bốn mươi hai.
Khi tôi gội đầu cho anh, anh bỗng mở miệng.
“Doanh Doanh, xích chặt quá, có thể nới lỏng một chút không?”
Tôi do dự.
Cúi đầu nhìn vết đỏ bị mài ra trên cổ tay anh, đau lòng đến mức hít một hơi.
“Được, em đổi cho anh sợi dài hơn.”
Tôi đi lục hộp dụng cụ.
Mấy giây tôi quay lưng về phía anh, phía sau yên tĩnh đến đáng sợ.
Đợi đến khi tôi quay lại, anh vẫn giữ nguyên tư thế đó.
Dựa bên tường, cụp mắt xuống, khóe miệng vẫn treo nụ cười khiến tim tôi đập thình thịch.
“Doanh Doanh, em tốt với anh thật đấy.”
Tôi mỉm cười đổi xích cho anh.
Sợi xích mới dài hơn nửa mét, phạm vi hoạt động của anh rộng hơn một chút.
Anh đứng dậy, vận động khớp xương cứng đờ.
Các đốt xương kêu răng rắc.
Đến lúc này tôi mới nhận ra, khi đứng thẳng, anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
Vai rộng, eo hẹp.
Dù đã gầy đi rất nhiều, khung xương ấy vẫn mang theo cảm giác áp bức rõ ràng.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
“Doanh Doanh, lại đây.”
Tôi ngoan ngoãn bước tới.
Anh đưa tay vén mấy sợi tóc vụn trước trán tôi ra sau tai.
Khi đầu ngón tay lướt qua thái dương tôi, anh hơi dùng lực.
“Chỗ này còn đau không?”
Tôi lắc đầu.
“Không đau nữa. Có Hạ Hạ ở đây, chỗ nào cũng không đau.”
Ngón tay anh dừng trên thái dương tôi.
Ngón cái nhẹ nhàng ấn xuống.
“Doanh Doanh.”
“Đợi em khỏi rồi, chúng ta ra ngoài, được không?”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Không biết “khỏi” trong miệng anh lại mang một ý nghĩa khác.
3
Ngày thứ năm mươi tám.
Tôi bắt đầu đau đầu.
Không phải kiểu đau bình thường, mà là cơn đau dữ dội như có thứ gì đó từ sâu trong hộp sọ khoan ra ngoài.
Đau đến mức tôi cuộn tròn trên đất, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
“Doanh Doanh?”
Giọng anh vang lên trên đỉnh đầu.
Xích sắt loảng xoảng một chuỗi, anh đi tới khoảng xa nhất mà sợi xích cho phép.
Cách tôi vẫn còn hai bước.
“Doanh Doanh, em sao vậy?”
Tôi đau đến không nói nên lời.
Chỉ có thể lắc đầu.
Trong đầu như có thứ gì đó đang vỡ ra.
Những hình ảnh mơ hồ, ấm áp bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Tôi nhìn thấy một gương mặt.
Một gương mặt rất dịu dàng.
Kính gọng tròn, khóe miệng lúc nào cũng mang ý cười.
Đó mới là “Hạ Hạ”.
Tôi vươn tay, muốn chạm tới người trước mặt.
Nhưng tầm nhìn của tôi rung lên.
Gương mặt người trước mắt khi thì dịu dàng, khi thì lạnh lẽo sắc bén.
Hai gương mặt chồng lên nhau, xé rách nhau, rồi lại chồng lên nhau.
“Doanh Doanh!”
Giọng anh trở nên gấp gáp.
Sợi xích bị kéo đến giới hạn, tiếng kim loại ma sát chói tai.
Tôi cảm thấy một bàn tay chạm được vào vai mình.
Kéo tôi về phía anh.
Tôi ngã vào một vòng tay.
Sự rung động trong lồng ngực anh truyền qua lớp sơ mi mỏng.
“Đừng sợ.”
Anh nói.
Giọng đè rất thấp.
Tôi túm lấy áo anh, đau đến mức cả người run rẩy.
“Hạ Hạ, đầu em đau quá.”
“Anh biết.”
Bàn tay anh phủ lên sau đầu tôi.
Nhiệt độ rất thấp, nhưng lại khiến tôi dễ chịu hơn một chút.
“Sẽ ổn thôi.”
Khi anh nói câu này, giọng điệu rất kỳ lạ.
Không giống an ủi.
Mà giống một kiểu dự đoán chắc chắn.
Sau ngày đó, những cơn đau đầu trở nên thường xuyên hơn.
Mỗi lần đau xong, hình ảnh trong đầu tôi lại rõ ràng thêm một phần.
Tôi bắt đầu nhớ ra vài chuyện.
Mối tình đầu của tôi tên là Lục Thời An.
Anh đeo kính gọng tròn, khi cười rất dịu dàng.
Hai năm trước anh gặp tai nạn xe, chết ngay tại chỗ.
Vì quá đau buồn, cộng thêm não từng bị va đập, tôi sinh ra lệch nhận thức.
Tôi nhận nhầm tất cả những người có ngoại hình hơi giống anh thành anh.
Nhưng…
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Chân mày cao, đôi mắt sâu, môi mỏng mím chặt, từ trên xuống dưới không có chỗ nào dịu dàng.
Anh và Lục Thời An chẳng giống nhau chút nào.
Rốt cuộc tôi đã nhầm họ với nhau kiểu gì?
Ngày thứ sáu mươi ba.
Tôi lại đau đầu một lần.
Lần này sau khi cơn đau qua đi, tôi nhìn mặt anh, bỗng thấy xa lạ.
“Hạ Hạ?”
Anh ngước mắt nhìn tôi.
“Ừ?”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Trong lòng có một giọng nói vang lên: Không đúng, anh không phải.
Nhưng một giọng nói khác lớn hơn: Anh ấy đúng là Hạ Hạ, anh ấy chính là Hạ Hạ.
Tôi lắc đầu, đè giọng nói kia xuống.
Đi qua như thường lệ đút cháo cho anh.
Anh há miệng ăn.
Sau khi ăn xong, anh bỗng nắm lấy tay cầm thìa của tôi.
“Doanh Doanh.”
“Có phải em nhớ ra gì rồi không?”
Tôi sững lại.
“Không có.”
Anh nhìn tôi chằm chằm.
Cảm giác bị soi xét ấy khiến sống lưng tôi lạnh đi.
“Doanh Doanh, em nhớ kỹ.”
“Bất kể em nhớ ra điều gì, cũng đừng sợ.”
“Anh sẽ không làm hại em.”
Khi nói câu này, khóe miệng anh cong lên.
Nhưng tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Nụ cười ấy không giống đang an ủi tôi.
Mà giống như thợ săn đang mỉm cười nhìn con mồi sắp rơi vào bẫy.
4
Ngày thứ tám mươi chín.
Ba giờ sáng.
Tôi giật mình tỉnh khỏi ác mộng.
Cả người đầy mồ hôi lạnh.
Những hình ảnh trong đầu cuối cùng cũng hoàn chỉnh.
Tất cả ký ức như dòng lũ vỡ đê tràn về.
Tang lễ của Lục Thời An.
Tôi quỳ trước bia mộ anh dưới cơn mưa lớn, khóc đến ngất đi.
Sau khi được đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói não tôi có tổn thương cũ, cộng thêm kích thích cảm xúc, nên sinh ra lệch nhận thức nghiêm trọng.
Sau đó…
Tôi nhớ ra chuyện ba tháng trước.
Tôi nhìn thấy một người đàn ông trên phố.
Cao, gầy, tóc đen.
Não tôi nói với tôi rằng: là Hạ Hạ, Hạ Hạ chưa chết, Hạ Hạ trở về rồi.
Tôi sai người đưa anh về tầng hầm nhà mình.
Khóa xích vào anh.