Chương 10 - Những Ký Ức Đau Thương
Bác sĩ dùng góc độ chuyên môn phân tích với bà ta. Nói đến cuối, mẹ kế cãi nhau với bác sĩ. Bà ta cảm thấy bác sĩ tâm lý chẳng khác gì lang băm giang hồ, còn thu phí đắt như vậy.
Tôi kéo mẹ kế đi.
Tiện thể xin lỗi bác sĩ.
Mẹ kế bị tôi kéo xuống lầu, mặt đầy tức giận:
“Hạ Tịch Thanh!”
Tôi buông tay mẹ kế ra, lạnh mặt nói:
“Con đặt vé rồi. Mai con đưa em ấy đi Giang Nam chơi một tuần. Nếu dì vẫn là mẹ em ấy thì cho em ấy chút tiền. Con sẽ tìm bố xin thêm.”
“Một đứa con gái dẫn em trai đi như vậy coi được à?”
Thật ra nếu là chị em ruột thì cũng không đến mức khiến mẹ kế cảm thấy tôi xen vào việc người khác.
Chỉ vì giữa chúng tôi còn cách một tầng quan hệ.
“Coi được hay không thì em ấy cũng là em trai con. Con không có ý chiếm con trai của dì. Học kỳ này kết thúc, sau này ngoài Tết ra con sẽ không về nữa. Dì cũng không cần lo con chướng mắt dì.”
Một câu tôi không về nữa khiến mẹ kế nghẹn ở đó, lên không được xuống không xong.
Thật ra bà ta không quan tâm tôi có về hay không.
Chỉ cần tôi đừng tiếp xúc với Lục Chiêu Minh.
Làm hư con trai bà ta.
Bố tôi đối xử tốt với con trai bà ta, cũng không thể bắt đứa con gái ruột như tôi quanh năm không được gặp mặt. Mẹ kế thật ra không xấu, chỉ là trong chuyện con trai bà ta, bà ta quá cố chấp.
“Dì đi cùng các con, chỉ được chơi một tuần.”
“Được.”
“Con không đi nữa.”
Thiếu niên vốn vẫn ngoan ngoãn không lên tiếng bỗng mở miệng.
“Không đi thì ở nhà chăm chỉ học. Mai mẹ đi mua cho con mấy cuốn tài liệu tiếng Anh.”
“Mẹ mua đi.”
Nó xoay người rời đi, bóng lưng dứt khoát.
Tờ bệnh án vẫn còn bị tôi siết trong tay. Thuốc bác sĩ kê cũng chưa lấy. Mẹ kế đuổi theo, tôi chỉ đành đi lấy thuốc trước.
20
Cách nhà hai ba cây số.
Bên cạnh vừa hay có xe đạp công cộng.
Tôi quét mã một chiếc.
Lúc đạp xe ngang qua cây cầu, tôi thấy một đám người vây quanh. Có xe cảnh sát, xe cứu thương, còn có xe cứu hộ.
Vừa nhìn đã biết có người nhảy xuống hồ.
Tôi nghe thấy tiếng khóc.
m thanh ấy tôi quá quen.
Sắc mặt tôi trong nháy mắt trắng bệch. Xe còn chưa kịp dừng vững, tôi đã chen qua đám đông. Quả nhiên là mẹ kế. Bà ta giãy giụa muốn nhảy xuống, bị các chú công an giữ lại, mọi người đều đang khuyên giải bà ta.
Tiếng khóc của mẹ kế chồng lên tiếng khóc kiếp trước.
Đầu óc tôi ong ong.
Bà ta khóc ở trên này, vậy người nhảy xuống chắc chắn là Lục Chiêu Minh.
Mẹ kế khóc đến ngất đi. Tôi chạy xuống dưới cầu, vừa hay nhân viên cứu hộ đưa em trai lên. Kính mắt không biết đã rơi đâu, đôi mắt nhắm nghiền, lại một lần nữa chồng lên cảnh tượng nào đó.
Nhân viên y tế ép lồng ngực.
Một giây, hai giây… tay chân tôi dần lạnh buốt.
Mãi đến khi nó phun ra một ngụm nước, tôi nghe thấy tiếng ho quen thuộc mà lâu lắm rồi không nghe.
Tôi lao tới ôm lấy nó. Sợi dây căng chặt trong lòng bỗng buông lỏng. Tính cả kiếp trước lẫn kiếp này, đây là lần đầu tiên tôi khóc đến mức sụp đổ như vậy, âm thanh cũng vỡ ra:
“Lục Chiêu Minh, em làm gì vậy? Em có biết em dọa chết chị rồi không!”
Nó bị sặc nước.
Chưa hồi phục lại.
Cứ ho mãi.
Nhân viên y tế kéo tôi ra, nhẹ giọng trấn an:
“Chúng tôi phải đưa bệnh nhân đến bệnh viện kiểm tra. Nếu cô là người nhà thì đi cùng chúng tôi nhé.”
Không chỉ em trai nhập viện.
Mẹ kế cũng vì hôn mê mà nhập viện.
Bố tôi biết tin, vội vàng chạy tới.
Ông đi chăm mẹ kế, tôi ở phòng bệnh chăm em trai.
Nó rũ mắt xin lỗi:
“Xin lỗi.”
Tôi nghẹn ngào:
“Em còn biết xin lỗi à? Nhảy sông dứt khoát quá nhỉ!”
Em trai không dám nói gì.
Kính của nó mất rồi, nhìn xa rất mờ, không thấy rõ mặt chị.
Trong lòng tôi nghẹn một cục tức, vừa sợ vừa hoảng. Từ trước đến nay tôi không dám nói nặng với em trai, hôm nay bắt được nó mắng một trận. Tôi mắng xong thì sướng rồi.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của nó, tôi lại hối hận.
“Xin lỗi, chị không cố ý dữ với em. Hôm nay xảy ra chuyện gì?”
“Mẹ em bảo em đừng tiếp xúc với chị nữa. Lên đại học bà ấy cũng muốn đi học kèm. Em phản bác một câu, bà ấy liền vừa khóc vừa đánh em, lại uy hiếp nói muốn nhảy lầu. Em không chịu nổi nữa. Vừa hay bên cạnh có sông, cảm xúc dâng lên nên…”
Càng nói giọng càng nhỏ. Cuối cùng đầu gần như cúi đến ngực.
“Chị, xin lỗi.”
Tôi đỡ đầu nó lên, rút một tờ giấy ở đầu giường, lại giúp nó lau khô nước mắt. Tôi nhìn nó:
“Người nên xin lỗi là chị. Chưa hỏi rõ đã mắng em trước. Chị biết mấy năm nay em rất khó khăn. Chẳng ai muốn sống mà không có cái tôi. Chiêu Minh, em yên tâm. Chỉ cần chị còn một hơi thở, chị sẽ mãi mãi đứng về phía em. Đợi xuất viện, chị đưa em đi Giang Nam chơi. Chúng ta chơi cả mùa hè.”
“Không muốn đi với mẹ em.”
“Vậy chỉ hai chị em mình.”
“Vâng, em xách đồ cho chị.”
Tôi cười, buông tay, xoa cái đầu đâm tay của nó.
Mẹ kế khóc chạy vào. Nhìn thấy con trai không sao, bà ta nhào tới ôm. Em trai bị phản ứng căng thẳng, toàn thân phát run, tức ngực, co giật, có cảm giác không thở nổi.
Y tá đi tới.
Tách mẹ kế ra. Thêm việc em trai không đeo kính, không nhìn rõ mẹ nó, cảm xúc dần ổn định lại.
Không có vấn đề gì lớn, y tá rời đi. Mẹ kế tiến lên.
Nó lại bị phản ứng căng thẳng.